Trong khi cả đồng bằng Bắc bộ đang phập phồng lo bão thì ngay giữa sông Hồng, những người dân trên bãi vẫn “bình chân như vại”. Với họ bão cấp 11,12 hay cấp 1, cấp 2 thì cũng chỉ được gọi bằng một cái tên chung là bão. Mà bão thì hàng năm có mấy trận. Gắn bó vỡi bãi giữa sông Hồng bao nhiêu năm là bấy nhiêu trận bão. Trận to, trận nhỏ. Nước lên rồi rút, nhà đổ lại dựng lên. Đến mùa, cây trái vẫn xanh um quanh bãi.
“Bão thì cũng… bình thường”
Khác với nhận định ban đầu, rằng tất cả người dân Hà Nội đều quan tâm tới bão số 1 và chuẩn bị đầy đủ các phương án ứng phó, những hộ dân ở bãi giữa sông Hồng vẫn ai Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 nấy, bình thản với tin bão gần kề.
Anh Quốc Phong, quê ở Hưng Yên đang dọn dẹp nhà cửa cho biết: “Tôi có biết tin mưa bão gì đâu, ở đây đài, báo không có nên không biết”. Nhà riêng của anh bên phường Phúc Xá, nhưng anh thường ở cái lều tranh tạm bợ trên bãi giữa để tiện việc trồng trọt.
Mọi vật dụng trong lều chỉ đủ cho những nhu cầu nhỏ nhất của cuộc sống. Một cái bếp, dăm bộ bát đũa, vài cái nồi, một cái chõng để ngả lưng. Ngay cả bản thân cái lều cũng chỉ được dựng bằng tre và cót ép. Nóc lều nơi nào thủng thì vá tạm bằng nilon. Anh Phong đã sống ở đây mấy chục năm. Bão lớn, bão nhỏ đã từng kinh qua hết. Có lẽ quá trình ấy đã tạo nên sự “quen biết” với bão nên khi nghe tin bão thì hết sức bình thản, không bất ngờ và cũng không tìm hiểu thêm.
“Đài thì cũng mua được nhưng mà không cần thiết nên không mua. Với lại tôi đang mong ngập cho đất có phù sa, tươi xốp để trồng ngô, dạo này nắng ngô cháy héo hết cả”. Nói rồi anh chỉ ra mấy bãi ngô lá cháy vàng đằng xa. Tuy nhiên anh Quốc Phong vẫn cho rằng nếu tình hình căng quá thì sẽ “dạt” vào bờ. “Bão làm sao đổ được cầu Long Biên. Lúc nào cần thì bước vài bước là sang bên kia rồi”.
Sang nhà anh Phạm Văn Minh, cũng quê Hưng Yên ở gần đó, chúng tôi vẫn thấy cái không khí yên bình thường nhật. Chồng vừa đi chợ về và vợ đang thổi cơm. Tuy nhiên khác một cái là anh Minh ngồi bên chiếc ra-đi-ô cũ, thường xuyên theo dõi tin tức về cơn bão số 1.
“Chúng tôi đang định 3h chiều về quê tránh bão, chứ nghe nói Hà Nội có mưa to, sợ chỗ này ngập mất”. Anh Minh bày tỏ. Không có nhà ở bên trong đê như những người khác nên mưa bão đi kèm với nguy cơ ngập úng, nhà tranh tốc mái nên vợ chồng anh phải tạm dừng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trồng trọt ngô, lạc để về quê. “Thực tế ở đây 10 năm cũng quen cảnh mưa bão rồi, chỉ là ở tạm, đồ đạc không có gì giá trị nên không lo. Dân ở đây đều như thế cả”.
Không tránh mà đối mặt với bão
Không có nhà ở Hà Nội, cũng không có ý định về quê, cô Thu, người Ninh Bình tất bật chuẩn bị các phương án ứng phó với bão. Hai vợ chồng cô ở đây từ lâu rồi, trồng chuối và nuôi gà. Nghe tin bão từ đài phát thanh, cô liền ra vườn chống chuối. “Bão đến chỉ sợ đổ chuối thôi, bao nhiêu cây ra buồng, quả sắp chín rồi”. Nói rồi cô đi lấy từng chiếc sào dài ghè, chống vào từng cây chuối. Một héc-ta đất chỉ trồng chuối một mùa thu hoạch cũng đem lại cho gia đình cô một số vốn kha khá. Trong lúc chống chuối cô cũng tranh thủ tìm những cành cây khô để đun bếp lò, phục vụ những ngày mưa bão.
Khi được hỏi sao cô không về Ninh Bình tránh bão, cô Thu cười và nói: “Bão thì có làm sao đâu. Bãi này cao, không bị ngập, mà bị ngập cùng lắm thì cô trèo lên mái nhà”. Cô vui vẻ giải thích: “Còn nếu mái nhà cũng ngập thì còn có xuồng. Mình ở đây còn vớt vát được tí nào hay tí đấy chứ đi thì cũng không đành lòng”.
Chú Văn, hàng xóm cô Thu đang cho gà ăn cho biết chú chỉ lo nhà tốc mái. Sáng nay chú đã dùng các dây khoai lang, để cả lá cả rễ, rải thẳng lên mái nhà, vừa tránh dột, vừa chống tốc mái. “Gia đình tôi sống ở đây 40 năm, qua bao nhiêu đợt mưa bão rồi, vẫn ổn cả”.
Theo chú Văn, người dân ở bãi ngại nhất là nước lụt. Trận lụt nào cũng gây mất mát về mùa màng, cây cối. Còn về người thì qua bao nhiêu trận bão không thấy tổn thất gì. “Có những lúc tôi phải đi mò rau về nấu ăn, đưa gà lên giường nuôi mà mọi thứ cũng ổn. Thế nên bây giờ bão gì thì bão mình vẫn sống được. Rau sẵn trong vườn, gà sẵn trong chuồng rồi. Có lụt cả tuần cũng chẳng lo”. Chú tự tin.
Hình như việc chung sống gần gũi với thiên nhiên đã tạo ra cho những người dân bãi một con mắt nhìn khác về những hiểm họa bão lũ. Bãi giữa vốn nổi tiếng là miền đất “ba không”duy nhất của thủ đô Hà Nội: không điện, không nước, không đường nên chung sống với những khó khăn đã trở thành một điều thường ngày của những cư dân nơi đây. Không trông chờ, không ỷ lại, tất cả đều dựa vào chính bản thân mình. Tuy nhiên, nếu cơn bão vượt lên khỏi khả năng chống chọi của họ, liệu có một phương án cho những người dân “tự lực cánh sinh” ấy?