Ngày nay, truyền thông bùng nổ đến mức trở thành “một thế lực” với không biết bao nhiêu là phương tiện thông tin. Trong đó, Internet kéo thế giới về với mỗi người, mỗi nhà. Muốn xem gì cũng có, muốn tìm gì cũng thấy. Cái không muốn xem, không muốn tìm vẫn liên tục đập vào mắt người. Trong biển cả thông tin ấy, nhiều khi phải chọn cho mình những kênh thông tin, nếu không, rất dễ bị lạc. Mà lạc đường đi thì dễ hỏi thăm chứ lạc thông tin thì hậu quả khôn lường. Trước “thế lực” truyền thông hiện nay, tôi chợt nhớ đến cái đài treo ở cột nhà – phương tiện thông tin thân thương, quý giá gần như là duy nhất ở quê tôi một thời.
Ấy là vào giữa những năm 60, 70 của thế kỷ trước, phương tiện thông tin đại chúng còn quá hiếm hoi, dân đồng bằng Bắc bộ quanh Hà Nội chúng tôi có cơ hội được nghe đài, thời đó gọi là đài galen. Đài galen có 3 phần. Phần thứ nhất là ruột đài. Đó là bộ phận chính gồm một hộp tròn bằng gỗ tiện gần giống như chiếc bát ăn cơm nhỏ và sâu. Bên trong có cuộn dây, nam châm và một vài thiết bị khác. Chiếc hộp này được đậy bằng một màng kim loại rất mỏng, màng kim loại được nam châm bên trong hút chặt, sau đó lại được đậy bằng nắp gỗ khoét lỗ tròn để âm thanh phát ra.
Ruột đài được đặt gọn và khít vào gốc chiếc loa đài. Loa đài là phần thứ hai. Phần thứ ba là hệ thống lấy sóng gồm 2 cây tre dài và thẳng dựng cách nhau khoảng 30 đến 40m. Nối ngọn 2 cây tre là một dây đồng mảnh. Từ dây đồng đó có dây dẫn kéo xuống đấu vào ruột đài. Sóng phát thanh trên không trung từ dây bắt sóng dẫn xuống ruột đài và phát ra âm thanh. Nhờ loa đài, âm thanh được khuếch đại để nhiều người trong nhà nghe được.
Phần đấu giữa dây dẫn sóng vào đài chính là phần để mở đài hoặc tắt đài mà ngày nay chính là cái công tắc, ngày ấy chỉ là 2 đầu dây uốn hình lưỡi câu, khi mở đài thì móc hai đầu dây này với nhau và gọi là mắc đài, khi tháo hai đầu dây ra thì gọi là tháo đài. Gia đình nào cẩn thận thì khi hết giờ đài sẽ tháo đài, còn không thì cứ để nguyên như thế cho đến giờ đài, gọi là khi đài nói. Bộ phận tháo hay mở đài này thường để ngoài hiên nhà. Mùa hè sợ sét đánh nên sắp có cơn mưa thì phải tháo đài. Có gia đình đi làm đồng mà quên tháo đài, lúc có cơn mưa mới giật mình chạy về tháo dây ra. Nếu không, nhỡ sét đánh thì không những hỏng đài mà có khi còn mất cả nhà, chưa nói sự nguy hiểm đến tính mạng con người. Làng tôi có nghề phụ là làm nón và áo tơi lá. Mùa nông nhàn, không kể ngày hay đêm, cả nhà ngồi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9. Ông tôi chuyên vót vòng nón, mẹ lợp nón, chị khâu nón, còn tôi chuyên lứt nón. Ngoài ra cả những người hàng xóm cũng mang đồ nghề đến nhà tôi vừa làm vừa nghe đài. Những chương trình phát trên đài được chú ý nhất trong ngày thường là thông tin Ok9cab Link Chính Thức về miền Bắc bắn rơi bao nhiêu máy bay Mỹ, miền Nam thắng lớn ở nơi nào và chương trình “dân ca nhạc cổ Bắc, Trung, Nam”. Nhất là hôm nào có chương trình cải lương thì thật là hấp dẫn. Tối thứ bẩy mọi người tụ tập rất đông để nghe “kể chuyện cảnh giác” và “sân khấu truyền thanh”, thường gọi là kịch. Phải công nhận kể chuyện cảnh giác hay hơn “cảnh giác truyền thanh” sau này. Giọng kể rất hay, diễn cảm, hấp dẫn, lôi cuốn vô cùng. Còn “cảnh giác truyền thanh” thì là kịch mất rồi. Lịch đài nói trong ngày, buổi sáng từ 5h đến 7h30; buổi trưa từ 11h đến 13h30; buổi chiều và tối từ 16h30 đến 22h30. Những gia đình có đài thì chú ý: Trước khi đài nói buổi sáng có còi báo thì gọi là đài báo, rồi đài nói. Riêng đài nói thì cũng đài nói buổi sáng, đài nói buổi trưa, đài nói buổi chiều. Tôi không thể nào quên, buổi sáng, hễ cứ đài báo là ông nội gọi tôi dậy. Đang tuổi ăn, tuổi ngủ, tôi chưa thể dậy ngay được nên ông kiên trì gọi vài lần. Khi đài nói thì tôi tỉnh hẳn và dậy học bài, còn ông chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Mùa hè, khoảng 6h thì mọi người ăn sáng rồi ai việc nào vào việc nấy. Tất cả căn cứ vào các chương trình của đài làm chuẩn giờ chứ có mấy gia đình có đồng hồ. Hết chương trình thì gọi là hết đài. Mỗi khi chuẩn bị có máy bay xâm phạm vùng trời Hà Nội thì tiếng phát thanh viên vang lên: “Đồng bào chú ý, đồng bào chú ý. Máy bay địch cách Hà Nội …km. Đồng bào khẩn trương xuống hầm chú ẩn…”. Khi máy bay địch ra khỏi vùng báo động, mọi người từ dưới hầm lên là để ý ngay hai cây tre mắc dây đài có còn nguyên vẹn không? Đón nghe tin tức trên đài xem hôm nay bao nhiêu máy bay địch bị bắn cháy, bao nhiêu phi công Mỹ bị bắt sống rồi truyền tin chiến thắng đến mọi người trong làng. Bên cạnh tin chiến thắng hai miền và các chương trình thường lệ thì toàn dân mong đợi nhất là giờ phút giao thừa thiêng liêng để lắng nghe Bác Hồ đọc thơ chúc tết trên đài. Cả làng nghe, chép và truyền nhau thuộc ngay thơ của Bác rồi đọc cho người chưa được nghe cùng học thuộc. Sau đó, các buổi tối khâu nón hay may áo tơi, mọi người lại kiểm tra nhau xem ai chưa thuộc thơ chúc tết của Bác Hồ thì học luôn, học tại chỗ cho thật thuộc. Rồi ai có giọng thì ngâm cho mọi người cùng nghe. Tình nghĩa xóm làng thân thương từ đây mà càng bền chặt. Thời lượng phát thanh đã ít, hệ thống phát thanh càng ít nên ai lấy đều nhớ giờ giấc các chương trình trong tuần, trong ngày và từng buổi phát thanh. Muộn nhất trong một ngày là “Buổi phát thanh đọc chuyện đêm khuya”, “Chương trình tiếng thơ” và cuối cùng là thông báo chương trình hôm sau. Ba chương trình này chủ yếu người lớn nghe chứ trẻ con như chúng tôi thì đã ngủ lâu lắm rồi. Hôm sau chúng tôi thường đòi người lớn kể lại “truyện đêm khuya” trong những lúc ngồi làm nón. Ngày nay, lứa tuổi từ 45 trở lên rất thích những bài ca cách mạng. Một là những bài hát hào hùng ấy cùng thời họ, họ được sống trong không gian, thời gian hào hùng, bi tráng ấy; hai là ngày ấy cứ có bài hát nào ra đời là sẽ dạy hát trên đài. Mỗi khi dạy hát, ca sỹ hát trước, sau đó chép nhạc, chép lời và dạy từng câu, mỗi câu 3 lần, rồi từng đoạn và cả bài, mỗi bài dạy trong một tuần… nên đa số mọi người đều được học, thuộc, biết hát dựa theo lời và giai điệu chứ không mấy người biết chép nhạc. Chính vì thế, bây giờ nếu không còn nhớ hết lời thì chúng tôi còn nhớ giai điệu của hầu hết các bài hát thời đó, thậm chí nhớ cả tên tác giả bài hát. Và mỗi khi được nghe các bài ca thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước thì chúng tôi thấy rạo rực trong người. Không khí hào hùng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 bừng lên. Ký ức tràn về với biết bao xúc động, tự hào. Tuy chiếc đài chỉ đơn sơ thế thôi, nhưng trong làng cũng chỉ một số gia đình có. Lúc đó sắm được một cái đài galen còn khó hơn mua cái đài bán dẫn hay vô tuyến sau này. Mỗi khi thêm nhà nào dựng cột, sắm đài thì cả làng biết nhà ấy “mắc đài” và nhiều người đến chơi, nghe thử. Cái đài galen thực sự là tiếng nói của Đảng, Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức và OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao ta, là người bạn tâm tình của mỗi người dân. Cũng chính vì nó thô sơ nên cũng hay trục trặc. Thứ nhất là mùa mưa bão hay bị đổ cột. Đổ cột là gãy cột, đứt dây. Mà dây đồng ngày đó quá hiếm nên cứ phải nối đi nối lại. Vết nối ngoài trời dễ bị gỉ (oxy hóa) nên đài cứ ọ ẹ. Mỗi khi như vậy lại phải hạ cột để cạo dây nối lại. Thứ hai là màng mỏng kim loại gỉ, kênh, hở… âm thanh phát ra kém và rè cũng lại phải mở ra mài sáng, đậy lại cho khít. Thứ ba là hỏng bên trong ruột đài…
Trong làng tôi thời ấy có bác Nguyễn Văn Lựu, từ một người nghiện đài đến chuyên sửa chữa đài giúp các gia đình khác. Những gia đình có đài tốt là đài nói to, nhiều người nghe được. Có gia đình đài chỉ lý nhí có khi hạ thấp xuống đầu giường để chủ gia đình nghe rồi thông báo cho mọi người. Lại có đài kém quá phải tháo ruột đài ra áp màng vào tai mới nghe được.
Những ngày cuối tháng 8, đầu tháng 9 năm 1969, cả làng lặng phắc ngồi quây quanh cái đài để nghe từng lời thông báo của Đảng, Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức về sức khỏe của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi tin đau buồn Bác mất được công bố, không ai bảo ai, mọi người đều khóc như mưa, như gió. Theo hướng dẫn của đài, cả làng may băng tang đeo trên ngực. Bà con các xóm kéo nhau xuống Ủy ban Hành chính xã nơi lập ban thờ Bác. Không ít người lớn đội mưa ra Quảng trường Ba Đình dự lễ tang Bác. Còn phần lớn lại quây quanh cái đài để nghe lễ truy điệu Bác Hồ.
Rồi những ngày tháng Tư năm 1975, một không khí sôi động khắp làng. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP đồng áng cũng tạm để đấy để tập trung nghe đài. Tin chiến thắng tới tấp bay về. Nhiều gia đình cố mắc đài để nghe tin chiến thắng phát ra từ chính chiếc đài treo trên cột nhà mình. Ngày 30 tháng tư giải phóng Sài Gòn vui như ngày hội.
Ở quê tôi, cao trào của đài galen trong khoảng 10 năm. Sau giải phóng miền
Ngày nay, cái đài galen có chăng chỉ còn nằm trong bảo tàng của ngành phát thanh. Nhưng với một thế hệ người Việt Nam như chúng tôi, hình ảnh cái đài đơn sơ, giản dị mà vô cùng thân thương, mỗi khi cất lên: “Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội – Thủ đô nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” thì mãi mãi in sâu trong ký ức mà không thể nào quên