Đã có một Viêng Chăn trầm mặc

Đã có một Viêng Chăn trầm mặc,
Những ngôi chùa trắng sắc champa…

Hương  ta thắp, khói dịu dàng dâng ngát

Nỗi ưu huyền cho ký ức ngời xa.

 

Em đã hiến đa đoan lần cuối

Với cơn mê hiệp sĩ thuở ta còn

Nuôi ảo giác ta sẽ là duy nhất

Giúp cho em vui lại khúc ca buồn…

 

Và nhắm mắt em chìm vào rối lẫn

Những cánh rừng nhiệt đới của cuồng si.

Ta ngày ấy trẻ quá, ngông ngạo quá,

Cạm bẫy đời cứ cuốn em đi.

 

Và kết thúc là nỗi đau dao cắt,

Ta được gì, em cũng được gì đâu.

Mười năm lẻ, ta vẫn còn quặn thắt,

Vì ta mà em mất cả ngày sau…

 

Giờ ngồi giữa Viêng Chăn ta bật khóc

Dưới tròn đầy trăng Tết Nguyên tiêu.

Ta càng xót vì chắc là trọn kiếp

Ta sẽ còn nuối tiếc một tình yêu…

 

Viêng Chăn, 28/2/2010

Các tin khác