Vang bóng một thời
Ngày ấy, cái tên Võ Văn Biển, chàng hậu vệ sinh ra tại Campuchia, nổi lên như một hiện tượng. Đến nay, làng bóng đá TP Hồ Chí Minh vẫn còn lưu truyền nhiều giai thoại về người cầu thủ có cú sút bóng bay xa và mạnh nhất này. Trong đó có một chuyện buồn, tiền vệ Bùi Hữu Uy (đội Than Quảng Ninh) chỉ vì muốn ngăn chặn cú sút mạnh của ông nên bị gãy xương đùi, phải giải nghệ sớm vào những năm 1980.
Võ Văn Biển thuộc thế hệ cầu thủ vàng cùng lứa với các danh thủ lừng lẫy một thời như Võ Thành Sơn, Hồ Thanh Cang, Trần Tiết Anh… Đam mê trái bóng tròn, ông về Việt
Có được cách chơi như thế, ông đã phải khổ luyện rất nhiều. Ông nghiên cứu rất kỹ cách chơi bóng của các danh thủ nổi tiếng thế giới để rút ra cách chơi hay rồi tự tập thành kỹ năng. Thi đấu 4 năm, Võ Văn Biển được gọi vào tuyển quốc gia. Đó là điều mà đến tận bây giờ, nằm trên giường bệnh, ông vẫn tự hào ôn lại với bạn bè như một tấm huy chương cao quý của đời cầu thủ.
Chàng hậu vệ Võ Văn Biển ngày ấy từng hút hồn biết bao cô gái bởi vẻ đẹp trai, phong độ của mình (cao 1,70 mét, nặng 75 kg). Những buổi tập dượt của ông tại sân vận động Hoa Lư, Thống Nhất, Phan Đình Phùng… luôn có nhiều người hâm mộ đến xem. Ông được xem như thần tượng của người hâm mộ bóng đá đương thời, trong số đó có cha của cô Lê Tuyết. Mê tài chàng hậu vệ điển trai, ông đã mời Văn Biển về nhà riêng và gả con gái rượu cho.
Võ Văn Biển khởi nghiệp bằng nghề thợ hàn, nhưng làm được 8 năm thì ông bỏ dở vì mê đá bóng.
- Hồi nhỏ, hầu như chiều nào tan học, tui cũng chạy ra bãi đất trống ngoài đồng, coi mấy anh thanh niên trong xóm đá banh… Nhìn mấy ảnh đá, khoái quá, tụi tui cũng nhảy vô luôn, lấy quần áo rách bó lại làm trái banh… Hên lắm thì có trái banh nhựa, thủng lỗ chỗ mà vẫn đá. Coi mấy ảnh đá sao, mình bắt chước, tập tành y chang vậy. Thấy tui ham đá banh, ba cấm cản dữ… Biểu chơi cho vui thì được chớ lấy nó làm cái nghiệp thì ổng không cho. Nhưng mê banh nó ngấm vào máu rồi…- Tuổi thơ và những ngày tháng ngang dọc sân cỏ hiện lên rời rạc qua giọng kể yếu ớt, đứt quãng của ông.
Hỏi trận bóng nào để lại kỉ niệm sâu sắc nhất, ông lắc đầu, bảo thi đấu hàng trăm trận, làm sao nhớ hết được, với lại bệnh tật hành hạ còn hơi sức đâu mà nhớ, mà kể. Ông chỉ nhớ mang máng trận đấu với đội tuyển
Sân cỏ phũ phàng
Hiện ông đang điều trị tại bệnh viện quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh. Khi tôi đến thăm cũng là lúc ông vừa chạy thận xong. Vợ và con gái đỡ ông từ xe lăn lên giường bệnh. Ông nhìn tôi, cười chua chát: “Cái chân ngày trước còn chạy khỏe như ngựa, sút trái banh xa mấy chục mét mà giờ không đỡ nổi tui nữa”.
Đôi chân ông bây giờ chỉ còn da bọc xương, bàn chân nổi lên những khối u sần sùi, đau nhức. Ông bảo căn bệnh gút một phần cũng do đời cầu thủ. Năm 1982, ông từ giã sân cỏ với những chấn thương âm ỉ trong đầu gối. Gần 10 năm mặc quần đùi áo số, khoản thu nhập hàng tháng của ông chỉ là 10 đồng, vài ký gạo, thịt…, không đủ cho gia đình ông thoát ra khỏi cảnh nghèo khó. Từ giã sân cỏ trở về với hai bàn tay trắng, gia đình ông lại càng túng thiếu hơn. Để kiếm cơm, ông xin làm phu bốc vác tại Bến xe Miền Đông. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lao lực suốt gần 20 năm ròng không những khiến chấn thương cũ tái phát mà ông còn mang thêm 2 căn bệnh quái ác: suy tim và suy thận.
Bà Lê Tuyết nhìn chồng, mắt rớm nước:
- Ảnh bị bệnh gút cả chục năm nay rồi, nhà nghèo quá nên ảnh chỉ uống thuốc giảm đau, gắng gượng để đi làm. Nhưng càng về sau, chân tay bắt đầu vẹo vọ, nổi cục u, đứng không nổi nữa thì ảnh mới xin nghỉ làm ở bến xe. Uống thuốc mãi nên thận suy, phải chạy thận thường xuyên. Cách đây mấy tháng, thấy ảnh không thở được, người bị trương nên gia đình đưa đi bệnh viện. Bác sĩ chẩn đoán bệnh của ông là tràn dịch màng phổi do suy thận giai đoạn cuối.
Gia đình ông Biển có 5 người. Ông nằm viện, mọi gánh nặng dồn vào vai bà Tuyết và 2 cô con gái. Ngày thường, bà và 2 con đều làm lao công chùi rửa nhà vệ sinh ở Bến xe Miền Đông. Lương của cả 3 cộng lại chỉ vỏn vẹn trên 2 triệu đồng một tháng. Bây giờ, vợ và cô con gái út phải nghỉ việc để chăm sóc ông. Tình cảnh gia đình vốn đã khốn đốn, nay càng khốn đốn hơn. Tiền viện phí của ông ngày một tăng mà không có khả năng chi trả. Đã có lúc ông nghĩ mình không qua khỏi, ngực căng tức, không thở được và thân thể thì quằn quại. Đối mặt với cơn đau, quay sang nhìn vợ con, ông lại ứa nước mắt, chỉ mong bác sĩ tiêm liều thuốc độc để ông chết đi cho bớt gánh nặng.
Tâm sự với tôi, ông Biển bảo cái nghiệp sân cỏ đối với ông phũ phàng quá. “Ngày đó, ba nhất quyết bắt tui học nghề hàn. Ổng sợ trái banh nó bạc đãi con mình, từ giã nó còn có một nghề mà kiếm cơm. Ngẫm lại thấy ổng tiên liệu hay thiệt”. Vậy mà ông không thể trở lại nghề thợ hàn vì vốn liếng có gì đâu ngoài căn nhà nhỏ dưới chân cầu Thị Nghè, quận Bình Thạnh do cha để lại.
Cái chết của cha là dấu mốc đầu tiên khiến ông lờ mờ nhận ra sự phũ phàng của nghề quần đùi áo số. Đó là năm 1977, khi đang rượt theo tên cướp gần nhà, cha ông bị chúng ném lựu đạn. Là cầu thủ nên hiếm khi ông về nhà, thời gian chủ yếu ở đội tuyển. Tin cha bị giết đến với Võ Văn Biển khi ông đang tập luyện cùng đồng đội trong tuyển Xi Măng Hà Tiên, chuẩn bị cho một trận đấu quan trọng.
Cuối đời, ông lại mang trong mình những căn bệnh quái ác. Gia đình lâm vào cảnh khốn cùng. Sân cỏ cho ông thỏa niềm đam mê, đem lại vinh quang nhưng cũng lấy đi của ông nhiều thứ. Hỏi ông nếu được lựa chọn lại, liệu ông có thay đổi. Ông lắc đầu, nước mắt giàn giụa: “Nếu được chọn thì hãy cho tui chọn cái chết. Bây giờ tui chỉ muốn chết thôi”.
Tôi không dám hỏi thêm ông, sợ rằng những câu chuyện về đời cầu thủ lại làm ông xúc động đột ngột