Từ cán bộ Ok986.vip bảo mật SSL trở thành kẻ buôn bán ma túy
Huệ đã từng là cán bộ Ok986.vip bảo mật SSL của xã rồi của huyện Mộc Châu. Cuộc sống dù bộn bề khó khăn nhưng an lành. Hằng ngày ngoài Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP bận rộn của một y tá, Huệ còn mở một cửa hàng tạp hóa để thêm thắt tiền nuôi hai con nhỏ. Chồng Huệ là một kẻ ham chơi. Anh ta làm nghề tự do và hầu như không có trách nhiệm gì với gia đình của mình. Thế nên anh ta tự cho mình cái quyền thích thì làm mà không thích thì chơi.
Mọi gánh nặng gia đình đều đổ lên đôi vai Huệ. Áp lực OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao cùng những chán nản về một người chồng vô tích sự đã khiến Huệ nhiều lần muốn buông xuôi. Nhưng nghĩ đến hai đứa con thơ dại, Huệ lại không đành lòng dứt áo giũ bỏ người chồng ấy. Dù gì Huệ vẫn muốn các con của mình phải có đủ cả cha lẫn mẹ. Thế nên đã nhiều lần Huệ tìm cách góp ý với chồng những mong anh ta nghĩ lại và toàn tâm toàn ý với gia đình. Nhưng có vẻ như những nỗ lực của Huệ đều như dã tràng xe cát biển Đông, bởi chồng Huệ vẫn chứng nào tật ấy.
Không thể làm gì hơn, Huệ đành nhận lấy những thiệt thòi cho riêng mình. Cơn lốc của cơm áo gạo tiền cứ thế cuốn Huệ đi, khiến Huệ không còn đủ thời gian để biết chồng mình đang làm gì. Đến một ngày, Huệ vô tình phát hiện ra một gói bột màu trắng giấu dưới chiếu trong phòng ngủ của hai vợ chồng. Hỏi ra thì chồng Huệ thành thật khai rằng, anh ta bị nghiện rất nặng. Huệ gần như ngã khuỵu xuống khi nghe tin dữ này. Bao nhiêu ngày qua, Huệ bươn chải để nuôi sống cả gia đình, vậy mà chồng Huệ lại chơi bời sa ngã và mắc nghiện.
Sau cú sốc đó, Huệ quyết tâm cai nghiện cho chồng. Nhưng xem ra mọi nỗ lực của Huệ đều trở nên vô nghĩa bởi chồng Huệ nghiện đã quá nặng. Không chỉ nghiện mà anh ta còn tham gia vào một đường dây buôn bán ma túy lớn. Khuyên chồng không được, OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao gia đình lại lâm vào cảnh khánh kiệt vì những cơn nghiện của chồng, cực chẳng đã Huệ nhắm mắt làm liều và trở thành kẻ tiếp tay cho chồng buôn bán ma túy.
Việc làm ăn phi pháp của vợ chồng Huệ trót lọt được hai năm thì bại lộ. Chồng Huệ bị bắt trước. Huệ còn nhớ như in hôm đó khi đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại bệnh viện thì Huệ nhận được điện thoại OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đang đến khám nhà và đã bắt chồng Huệ đi. Nghe xong cuộc điện thoại ấy Huệ đã ngất xỉu tại chỗ. Tuy nhiên sau đó Huệ chỉ buồn và đau khổ chứ chưa hề chuẩn bị tâm lý rằng đến một ngày không xa Huệ cũng sẽ phải chịu chung số phận như chồng. Bởi Huệ nghĩ rằng mình không phải là người trực tiếp Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 thuốc mà chỉ nhận tiền cho chồng thì sẽ không bị liên lụy. Vì ý nghĩ chủ quan ấy nên hai tuần sau ngày chồng bị bắt, Huệ vẫn lên tiếp tế cho chồng ở Trại giam Tân Lập (Phú Thọ) thì bị bắt tại đây.
Đường dây buôn bán ma túy có sự tham gia của vợ chồng Huệ đã bị bắt không sót một ai. Trong vụ án đó có rất nhiều anh em bên chồng của Huệ. Đây là một vụ buôn bán ma túy có quy mô lớn nên được đem ra xử điểm. Hôm xử án, hai con của Huệ cũng được đưa đến. Nhìn bố mẹ đứng trước vành móng ngựa, chúng khóc như mưa. Cả phiên xử án Huệ hầu như tìm mọi cơ hội để quay xuống nhìn các con. Huệ muốn gửi tới chúng lời xin lỗi của một người mẹ vì đã không làm tròn trách nhiệm của mình. Cứ tưởng tượng đến cảnh hai con của mình sẽ bơ vơ khi không còn cả cha lẫn mẹ bên cạnh, lòng Huệ lại nhói đau.
“Mẹ ơi con sợ lắm”
Nửa tháng sau ngày chồng bị tử hình, Huệ gọi điện về nhà, đứa con gái mếu máo khóc bảo: “Mẹ ơi, con sợ lắm. Nhà mình cứ lạnh lẽo làm sao ấy mẹ ạ. Nhiều hôm anh đi làm ca đêm con không dám học, cũng chả dám ngủ. Con thắp điện sáng trưng nhưng vẫn sợ lắm!”. Nghe con nói vậy lòng Huệ như bị ai xát muối. Tội nghiệp nó quá. Bố chết, mẹ đi tù, anh trai vì miếng cơm manh áo phải đi làm cả ca đêm. Đứa con gái nhỏ của Huệ phải ở nhà một mình. Nó khóc nức nở còn Huệ thì chả có cách nào vỗ về con được, chỉ biết động viên con rằng: “Nếu con cảm thấy sợ, con hãy cứ ra thắp hương và chuyện trò với bố. Bố sẽ bảo vệ con. Khi còn sống bố luôn yêu con nhất mà!”. Kể từ sau khi nói chuyện với Huệ, nó tĩnh tâm hơn. Mỗi lần có chuyện gì buồn, vui nó đều thắp hương kể cho bố nghe. Giờ nó không thấy sợ nữa mà coi việc tâm sự với bố là một chuyện bình thường hằng ngày.
Niềm an ủi lớn nhất, cũng là động lực giúp Huệ cố gắng cải tạo tốt chính là hai đứa con. Dù không có người lớn bên cạnh chăm lo, bảo ban nhưng chúng vẫn khôn lớn. Anh em đùm bọc lấy nhau. Hai anh em vẫn thường bảo nhau phải chịu khó viết thư động viên, an ủi mẹ để mẹ yên tâm cải tạo. Trong thư trước, đứa con gái Huệ còn khoe nó đỗ học sinh giỏi cấp huyện. Đọc thư con mà nước mắt Huệ cứ rơi.
Gia cảnh nhà Huệ cũng thật đặc biệt. Bố mẹ chồng vì không ưa con trai nên cũng không ưa luôn cả con dâu và không quan tâm đến hai cháu nội. Từ khi chồng Huệ và Huệ bị bắt đến nay cũng đã ngót nghét mười năm rồi nhưng chưa một lần bố mẹ chồng vào thăm. Các con của Huệ ông bà cũng phó mặc cho bà ngoại chăm nom.
Nhà chồng Huệ ở thị trấn, còn nhà mẹ đẻ lại ở tận quê, cách xa thị trấn nhiều cây số. Thế nên nếu hai con của Huệ về ở cùng ông bà ngoại sẽ rất bất tiện cho việc học hành. Thương cháu nhưng bà ngoại cũng không đành lòng để ông ngoại tuổi cao sức yếu lại bệnh tật triền miên ở nhà một mình, rủi có chuyện gì xảy ra. Vùng sâu thế nên nếu các con Huệ về ở cùng với bà lại bất tiện cho việc học hành. Vì lẽ đó nên hai đứa con của Huệ vẫn ở lại thị trấn, tự chăm sóc nhau, tự bảo ban học hành. Cuối tuần bà ngoại lại lên để đón chúng về chơi.
Có những khi nhớ mẹ quá, hai đứa con Huệ lại năn nỉ bà ngoại đưa chúng vào trại thăm mẹ. Thương cháu thiệt thòi, bà ngoại lại gắng gượng sức già để làm thỏa lòng chúng. Ba bà cháu dắt díu nhau đi cả đoạn đường dài tới vài trăm cây số để vào Trại giam số 5 (Thanh Hóa) thăm Huệ. Nhìn mẹ già lưng còng rạp và hai con thơ dại, Huệ chỉ biết khóc. Biết Huệ đau lòng nên mỗi khi có dịp lên thăm hiếm hoi ấy bà luôn động viên Huệ rằng: “Hãy nhìn hai đứa con mà sống. Đó là món quà vô giá mà không tiền nào mua nổi”. Nghe mẹ nói vậy, Huệ cũng thấy yên lòng.
Nửa tháng sau ngày chồng Huệ bị đưa ra pháp trường, gia đình nhà chồng Huệ đã lên nhận mộ và đưa hài cốt chồng Huệ về. Tiện thể họ cũng ghé qua thăm và động viên Huệ. Khi đứa con gái đưa cho Huệ chiếc băng tang và nói: “Tang của bố đấy. Mẹ đeo vào đi!”. Đáng lẽ khi ấy Huệ phải òa lên mà khóc thì Huệ lại im lặng. Nước mắt đã rơi trong những những đêm trường không ngủ nên giờ Huệ không thể khóc. Có lẽ khi ấy nhiều người bên gia đình chồng đã đánh giá là Huệ là người đàn bà nhẫn tâm và vô cảm. Bởi đến cái việc tày trời là chồng chết mà cũng không rơi nổi một giọt nước mắt tiễn đưa, thương xót.
Chồng Huệ chết, âu cũng là cái giá phải trả khi đang tâm gieo rắc cái chết trắng cho biết bao nhiêu người, làm tan nát biết bao gia đình. Còn Huệ, còn được sống là còn có cơ hội làm lại cuộc đời. Dù cái sự làm lại ấy quá muộn màng. Giờ Huệ chỉ còn biết xót thương cho hai đứa con bé bỏng tội nghiệp. Chúng phải nương tựa vào nhau mà sống.
Khi vợ chồng Huệ bị bắt, đứa lớn 11 tuổi, đứa bé mới chỉ gần 7 tuổi. Gần mười năm qua rồi, giờ con trai đầu của Huệ cũng đã tốt nghiệp THPT. Chỉ vì muốn em gái không bị thiệt thòi và được học hành tới nơi tới chốn nên nó đã gác lại giấc mơ đại học để đi làm. Có lần nó gọi điện lên khoe mẹ rằng: “Con đã kiếm được tiền để nuôi em, chỉ tiếc là chưa có thật nhiều tiền để gửi xuống biếu mẹ”. Nhiều người vẫn tấm tắc khen các con của Huệ rằng, dù không có người lớn kèm cặp bảo ban nhưng chúng vẫn rất ngoan ngoãn. Đó chính là đặc ân mà ông trời đã ban cho vợ chồng Huệ.
Mất chồng và mất tự do nhưng Huệ vẫn còn may mắn hơn nhiều phạm nhân khác là còn con cái để bấu víu. Chính nhờ động lực ấy đã khiến Huệ luôn cố gắng hết mình để cải tạo thật tốt mong sớm được trở về bù đắp cho những thiệt thòi mà hai đứa con tội nghiệp của mình đang phải gánh chịu…