Sáng thứ bảy (ngày 12/11), khi trở về trường cũ (Trường Đại học Tổng hợp, nay là Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 Ok9 cab trò chơi casino phổ biến và Nhân văn) trong tôi trào dâng cảm xúc bâng khuâng. Mới đó thôi, đã 12 năm rời trường. Quãng thời gian hơn một thập niên đối với đời người vốn dĩ rất dài. Thế nên, trong dòng chảy của thời gian, của cuộc sống đô thị khiến người ta luôn phải vội vã, tất bật. Trở lại trường cũ, tôi chợt nhận ra khoảng thời gian chững thật quý giá. Trường xưa vẫn thế, dãy nhà C, nhà A ... vẫn còn đó với những bức tường quét ve màu vàng. Từng bụi cau cảnh, cây anh đào khẽ rung trước gió. Không phải đợi vào hội trường ở nhà H, nơi diễn ra lễ kỷ niệm mà ngay ở cổng đã có những tiếng cười vui, những cái bắt tay ấm nồng, những cái cúi đầu kính cẩn...
Ngay tại khoảng sân trước nhà H là cuộc trưng bày ảnh - những bức ảnh để đời của Khoa Ngữ văn. Đó là những hình ảnh ghi lại thời khắc không thể quên trong những năm đầu, khi Khoa Ngữ văn mới hình thành; là những chặng đường phát triển của ngành Văn học và Ngôn ngữ học; là dấu ấn không thể nào quên trong những năm kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ; là hình ảnh của những cánh chim đầu đàn của ngành Ngữ văn nước ta như Giáo sư Đặng Thai Mai, Nguyễn Tài Cẩn, Hoàng Xuân Nhị...
Khi nghe PGS.TS Hoàng Đức Phương, Chủ nhiệm Khoa Văn học thông báo rằng, trong số khoảng 1.200 hội viên Hội Nhà văn, có 145 người trưởng thành từ cái nôi Ngữ văn khi xưa và nay là Văn học và Ngôn ngữ học, tôi thấy rất rõ niềm tự hào của ông - những người thầy. Các thế hệ người thầy ở đây đã đặt nền móng cho sự ra đời của chuyên ngành Ngữ văn và có nhiều công sức đào tạo nên thế hệ học trò trưởng thành. Họ không chỉ là những nhà văn, nhà thơ, nhà biên kịch, nhà lý luận phê bình mà còn trở thành những nhà giáo, nhà báo, nhà nghiên cứu, nhà nhiếp ảnh... Chính họ đã đem niềm yêu thích văn chương truyền thụ cho những người xung quanh. Những mạch nguồn văn học dân gian từ câu truyện cổ tích, ca dao, tục ngữ dẫn dụ trẻ thơ đi vào thế giới được cha ông ta vun đắp cả ngàn năm. Nó tưới tắm cho tâm hồn người lớn, giúp họ vơi tạm quên đi những tất bật của chuyện áo cơm. Văn chương, nguồn cội của Tiếng Việt, lời ăn tiếng nói... được các thầy cô của Khoa Ngữ văn nghiên cứu, truyền thụ cho nhiều thế hệ học trò. Và những người học trò ấy đã đem những kiến thức học ở nhà trường áp dụng vào OK9giaitri đăng nhập. Rất nhiều người trong số này đã có đóng góp hữu ích cho quê hương, OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao.
GS Nguyễn Kim Đính, nhà Nga học đầu tiên của nước ta và cũng chính là sinh viên Ngữ văn khóa 1 của Trường Đại học Tổng hợp xúc động cho biết, thế hệ các ông được rèn rũa, được truyền thụ tình yêu văn chương từ chính những người thầy đặt nền móng đầu tiên cho ngành Ngữ văn nước ta. Và ông đã nhắc đến người thầy của mình - GS Đặng Thai Mai một cách kính trọng. Bản thân ông, sau này trở thành người thầy trên chính giảng đường Trường Đại học Tổng hợp. Thế hệ chúng tôi, những sinh viên K41 cũng được học ông, được nghe ông say sưa giảng về Văn học Nga. Con người Nga, khí chất nước Nga được ông truyền thụ một cách vô cùng tinh tế.
Thầy Đinh Văn Đức, nguyên Chủ nhiệm Khoa Ngôn ngữ mái tóc bạc quá nửa nhưng phong thái vẫn lịch thiệp như thủa nào. Thầy nói chuyện mà như giảng bài, giảng bài lại giống nói chuyện. Thế nên, khi ngồi trong hội trường ngày 12/11 và nghe thầy phát biểu, tôi như trở về cái thủa ngồi nghe thầy lên lớp ở giảng đường nhà G. Tuy phát biểu nhưng thầy dẫn lời bằng thơ và kết thúc bằng hai câu Kiều. Thầy không giấu giiếm niềm tự hào là dân "Tổng hợp Văn".
Giữa hàng chục giáo sư, tiến sỹ đáng kính của ngành Văn học và Ngôn ngữ học, tôi nhận thấy có GS Nguyễn Minh Thuyết. Ông là thầy giáo dạy Ngôn ngữ của nhiều thế hệ học trò chuyên ngành Văn học và Ngôn ngữ học. Và ông cũng là một đại biểu Ok986.vip được xếp hạng cao nhất thẳng thắn trên bàn nghị sự. Mỗi lần nhìn ông trên ti vi, đọc bài trả lời phỏng vấn ông, tôi càng kính phục cái tâm của ông với nền Ok986 tải ứng dụng nước nhà. Hôm nay, trong vòng tay của các thế hệ học trò và của những người đồng nghiệp, ông rất vui vẻ, hồ hởi. Ông là thế, trên nghị trường thì quyết liệt bày tỏ quan điểm, khi trở về trường xưa vẫn là người thầy gần gũi, bình dị.
Có rất nhiều những người học trò cũ của Khoa Ngữ văn nay tóc đã điểm bạc. Dù đi quá nửa cuộc đời nhưng khi trở lại trường cũ, họ háo hức mong được gặp lại thầy, lại cô giáo cũ. Những tiếng "Em chào cô", "Em chào thầy" vừa kính cẩn, vừa yêu kính. Đó cũng là cái lễ trọng đạo từ cái lò đào tạo "Tổng hợp Văn"