Giờ này, khi tôi ngồi đây, đặt tay lên bàn phím và mặc nhiên nhớ về vần thơ tháng 6 của ông Du Tử Lê, Sài Gòn đang vào mùa mới, không phải mùa mưa, chẳng phải mùa nắng. Đó là mùa của bóng đá, mùa của World Cup, của Euro… Và tôi chợt tiếc, tiếc cho cái hoạch định của mình và một người bạn, hay đúng hơn là một người anh lớn hơn mình, đã bị bỏ dở.
Hai anh em chúng tôi định đi Ba Lan-Ukraine chơi Euro khoảng chục ngày, đi tự túc. Nhưng rồi những bận rộn của tôi, những kế hoạch bị điều chỉnh của cả hai đã khiến lời hẹn ấy bị bỏ quên. Nhưng với “trí nhớ đậu trên cành ký ức”, tôi vẫn còn đeo mang trong lòng khát vọng một chuyến đi như thế, cùng với anh, khát vọng được nuôi nấng từ Euro 2008, trải qua cả World Cup 2010 cho đến hôm nay. Có lẽ, để dành World Cup tới vậy. Lúc đó, biết đâu chừng, anh em chúng tôi còn có thể dành cả tháng cho một chuyến đi…
Tự nhiên nỗi nhớ vào mùa của tháng 6 khiến tôi nghĩ về anh. Đã hai tuần rồi chúng tôi không gặp mặt nhau. Hôm nay là thứ hai. Những ngày thứ hai lệ thường, tôi và anh, vẫn hẹn nhau ở Café Ibox và cùng nhau đi làm. Mùa bóng của các CLB đã đi qua và Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chúng tôi làm chung cũng tạm ngưng trong cuộc nghỉ hè. Và tôi biết, anh đang nhớ không khí Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 chung mỗi ngày thứ hai ấy lắm. Tôi cũng vậy thôi, và tôi cũng nhớ anh, người anh đã đưa tôi vào nghề: Bình luận viên Lý Chánh, người mà tôi chỉ muốn gọi bằng một cái tên thân thuộc là Sáu Râu.
7 năm trước, khi tôi bắt đầu quyết định lựa chọn thay đổi nghề nghiệp để dấn thân vào con đường viết báo thể thao chuyên nghiệp, tôi còn nhớ như in cũng những ngày giữa tháng 6, tôi đã viết một bài báo có tên Chân dung những người chưa gặp mặt. Ở đó, tôi, với thế giới tưởng tượng của mình, đã hình dung về những nhà báo thể thao mà tôi yêu thích họ qua bài viết. Trong số những gương mặt ấy, tôi có viết về anh và về bác Chánh Trinh, ba của anh. Bài viết ấy nhỏ, ngắn gọn và sơ phác những gì tôi nghĩ một cách tròn trịa, đèm đẹp kiểu chẳng mất lòng ai. Và tôi có liên lạc để mang gửi tặng anh tờ báo cũng vô cùng khiêm tốn ấy. Kể từ sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, tôi biết tôi đã có một người bạn lớn gắn bó với mình lâu dài…
Những ngày đầu tiên chập chững vào nghề viết ấy đầy vất vả. Tôi, với sự cao ngạo về khả năng của mình, đã gặp cũng nhiều thất vọng. Tìm một chỗ đứng trong làng viết đã quá khó; khẳng định cái tên của mình ở đó còn khó hơn nữa. Nhưng tôi kiên trì và đam mê thì có thừa. Đôi khi, thất vọng hay buồn bực vì một thất bại nho nhỏ nào đó, tôi cũng tâm sự với một vài người anh lớn trong nghề và anh Chánh là người tôi thổ lộ đầu tiên. Anh không khuyên nhiều, anh không nói nhiều. Anh chỉ lặng lẽ san sẻ cho tôi những nguồn khai thác thông tin quý giá mà nhờ nó tôi có thể làm nghề tốt hơn.
Và cũng như một cái duyên, anh Chánh, tôi và một người em cũng mới vào nghề khác nữa lại cùng cộng tác chung với trang thể thao của một tờ báo lớn. Thu nhập từ những bài viết từ tờ báo ấy đối với tôi ngày đó thật sự là đáng kể. Sau này, qua một người ở tòa soạn ấy, tôi biết, anh Chánh đã lặng lẽ xin rút lui không cộng tác nữa, với một lý do rất đơn giản là “bận”, để nhường lại đất viết cho tôi và cậu em nhỏ kia. Nhưng thực lòng, tôi biết, anh không bận đến thế. Trong mắt tôi, mãi về sau này vẫn vậy, anh Chánh quả thật rất “Lương Sơn Bạc” trong cách hành xử ấy…
Bây giờ, tôi đã có thể tự hào ngồi bên cạnh anh như một đồng nghiệp thực thụ, tôi vẫn thầm nhớ đến anh Chánh của những ngày tháng 6 rất xa ấy. Nhưng tôi chưa bao giờ cảm ơn Chánh. Không phải vì tôi không nhớ mà vì tôi thấy lời ấy thừa. Nó sẽ khiến giữa tôi và anh khách sáo hơn, xa cách hơn.
Chánh là một người thông minh và tinh tế kinh khủng. Có Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 cùng anh mới nhận ra được cái vi tế ấy của anh. Cách anh xử lý các tình huống phát sinh cũng vô cùng khéo léo, nhất là trong những “talkshow” truyền hình. Anh chỉ nâng người đối diện lên mà thôi và luôn luôn biết tìm không gian để người đối diện có thể phát huy hết được cái tôi, kiến thức và thế mạnh của mình. Tôi nể phục anh là ở chỗ đó và tôi hiểu, đó cũng là lý do vì sao mà những đồng nghiệp trong talkshow Đội tuyển tôi yêu của K+ cũng yêu mến anh Chánh đến thế.
Tất cả chúng tôi, từ Lê Hoàng cho đến Xuân Lan, từ Huy Thọ cho đến Nguyễn Nguyên, không thể hình dung nổi cái talkshow ấy sẽ ra sao nếu vắng Chánh. Nhưng chắc là điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra vì tôi biết anh cũng yêu cái talkshow hàng tuần ấy lắm. Anh không thể nào bỏ nó mà đi bởi nó với anh đã thành cái tình. Người Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, giữ được cái tình với việc mình đang làm như anh, thậm hiếm.
Nhưng nếu chỉ nhìn Chánh ở khía cạnh một phóng viên, bình luận viên, người dẫn chương trình thông minh không thôi thì còn chưa đủ. Thật lòng, tôi thấy cái chất nghệ sỹ trong anh nhiều lắm. Chánh là con người của ý tưởng và của sáng tạo. Những người đồng nghiệp ít ai có thể hình dung ra được; ít ai có thể biết được Chánh vẽ rất đẹp. Và Chánh còn có thể chơi piano, một chút thôi, bởi anh được học từ nhỏ. Chánh không giỏi piano, thậm chí là rất kém, theo tự nhận xét của riêng anh nhưng anh lại có cái tai thẩm âm rất có trình độ. Anh hiểu rõ từng dòng nhạc dù anh chỉ thích những thứ hơi upbeat một chút. Anh có thể nhận xét rất chuẩn, rất chính xác một ca khúc mới nghe lần đầu thuộc thể loại gì, phối khí ra sao với một đôi tai rất nghề. Nhiều khi tôi tiếc cho anh. Giá như hồi nhỏ anh đừng là Chánh mải chơi chắc giờ anh đã là một nhạc sỹ cũng chưa biết chừng.
Có một điều khác nữa cũng ít ai để ý thấy từ anh chính là sự lịch lãm. Anh có gout thẩm mỹ rất tốt và biết cách ăn mặc phù hợp với hoàn cảnh vô cùng. Không ai có thể bắt lỗi Chánh trong chuyện ăn mặc và tôi cho rằng đó là cái cốt cách đáng quý mà anh được thừa hưởng từ gia đình. Trong thời đại này, người ta, phần vì cái tôi, phần vì thiếu thường thức, đã để mình quá cẩu thả trong chuyện phục trang. Chánh thì khác, tôi thấy ở anh một người Sài Gòn cũ, rất Tây nhưng lại vô cùng yêu OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao này. Chánh không thể hiện tình yêu anh dành cho OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao bằng những lời nói suông mà bằng từng hành động nhỏ.
Như việc anh để hình nền điện thoại là lá cờ đỏ sao vàng mà anh tự vẽ; việc anh đổi avatar trên Facebook là lá cờ ấy mỗi khi quốc lễ; việc anh nhớ, anh thuộc từng sự kiện thể thao nước nhà như cái chuyện nhỏ nhất mà tôi được biết từ anh là “Đường Nguyễn Văn Chiêm là con đường duy nhất mang tên một nhà thể thao” đã cho tôi đủ thấy tình yêu ấy trong anh lớn chừng nào. Nhiều khi, tôi ước gì cuộc sống này con người ta có thể có văn hóa, văn minh được như Chánh thì đời sẽ đẹp hơn nhiều lắm. Nhưng điều ước cũng chỉ là điều ước mà thôi. Nếu đời toàn người như Chánh, lúc ấy anh lại chẳng để lại ấn tượng gì trong tôi cũng nên.
Tôi và Chánh vẫn cùng nhau gần 3 năm nay kiên trì với một ấn phẩm đẹp có tên Nhịp Sống Sài Gòn. Chánh bỏ tâm huyết cho tờ ấy nhiều lắm và anh cứ cố gắng tìm mọi cách để giữ cho nó còn cái chất “văn” để đọc chứ không chỉ để nhìn một cách vô bổ đơn thuần. Cái cách Chánh lao mình vào nó trong thời đoạn OK9 thể thao xanh chín như hôm nay, quả thật hiếm có lắm. Nhưng bản thân Chánh đã là người hồn nhiên rồi. Anh hồn nhiên như trẻ thơ vậy và tôi thấy anh sướng thật sự khi để cái chất hồn nhiên, hóm hỉnh, dí dỏm của thơ trẻ cứ theo anh mãi đến tận hôm nay.
Chánh là người trân trọng gia đình và cuộc sống gia đình thế nên nhiều khi muốn rủ anh lê la lề đường nhậu đêm mà tôi ngại. Cuộc tình của anh với chị Mai Thanh cũng đẹp tuyệt vời, như một câu chuyện lãng mạn của ông Nguyễn Nhật Ánh vậy. Từ thơ trẻ họ đã bên cạnh nhau và tôi biết họ còn bên cạnh nhau đến trọn cuộc đời này. Vì giữa họ không chỉ có tình yêu đơn thuần mà còn có cả sự trân trọng, sự trân trọng mà lũ chúng tôi thỉnh thoảng cứ lôi ra để trêu chọc anh là “Sáu râu… quặp”…
Hồi 2007, khi anh bắt đầu viết blog, tôi đã đọc loạt bài Cuộc đời tôi của anh với những câu chuyện nhỏ anh kể lại từ hồi ức về ba, về mẹ, về các anh chị trong nhà, về người vợ của anh. Loạt bài đó của Sáu râu hấp dẫn bởi cái nhẹ nhàng, tự nhiên và chân thật của nó. Tôi cứ ước mong mãi là anh sẽ hoàn tất nó để xuất bản thành một cuốn tự truyện nhưng lâu lắm rồi tôi không thấy anh viết tiếp. Chánh hơi lười, tôi biết cái nhược điểm ấy của anh. Vì Chánh vẫn còn mê chơi lắm và cái mê ấy của anh cũng thật tuyệt vời. Chánh mê chơi thể thao và anh chơi thể thao rất cừ: từ đá banh cho tới bóng bàn; từ tennis cho tới golf.
Những ngày tháng 6 này tôi về Hà Nội, đi công tác theo điều động của cơ quan. Và tôi nhớ về Chánh, một người anh, một người bạn, với những ước mơ riêng cho anh rất thật. Tôi mơ một ngày anh sẽ quay lại chơi đá banh với cái cổ chân không còn bị đau nữa để được tái hiện lại một trong những trung phong hay nhất của làng phóng viên thể thao Sài Gòn. Và tôi mơ, một ngày, trên kệ sách nhà tôi, bên cạnh cuốn hồi ký của ba anh, tôi sẽ xếp cuốn sách bìa cứng mang tên “Sáu râu: Cuộc đời tôi”… Lúc ấy, dứt khoát, tôi sẽ bắt anh phải uống với tôi một chầu đến khuya như một lần phá lệ hiếm hoi vì những nguyên do cũng vô cùng hiếm có...