Theo nghĩa từ điển, "cống nạp" là bắt buộc phải đưa ra/nộp số lượng vật chất theo yêu cầu, để được yên ổn. Trên thực tế, có cả "cống nạp" tự nguyện để "được việc". Thời hiện đại, kiểu "tự nguyện" này còn phổ biến hơn. Không chỉ là sự mất mát vật chất, còn là sự tổn thương nhân phẩm, khiến con người chỉ quen cúi đầu, quen van xin và luôn sống trong tâm lý nô lệ. Bàn về tệ nạn này, ở nhiều nước có câu chuyện chung mô-típ ngụ ngôn: Chú thỏ thông minh. Kể rằng trong khu rừng nọ, các loài vật đang sống đầm ấm, yên vui. Bỗng có một con cọp xám hung ác ở nơi khác mò đến. Nó bắt các loài thú mỗi ngày phải "cống nạp" một con vật để nó ăn thịt. Nỗi tang thương trải khắp mọi nơi. Đến lượt thỏ trắng phải tới nộp mạng. Sáng ấy trời đẹp, chú thỏ tỉnh dậy trong bàng hoàng: "Đã đến giờ phải đi nộp mình cho cọp rồi đây!". Thỏ đi trong trĩu nặng đau buồn. Nó nhảy lên thành giếng. Chợt thấy một con thỏ trắng dưới giếng. Nó vẫy tai, thỏ dưới giếng cũng vẫy tai. Thì ra là bóng nó. Một ý nghĩ chợt thoáng qua...
Nhảy phắt xuống, thỏ chạy đi tìm bác gấu. Đã nhiều tuổi, hiền lành, hay bênh vực những con vật nhỏ bé, bác gấu được cả khu rừng yêu mến, tin cậy. Nghe thỏ nói xong, bác gấu gật đầu, như động viên, như trấn an, như giục giã… Thỏ như được thêm sức mạnh. Chào bác gấu, thỏ thoăn thoắt tới hang cọp. Thấy thỏ đến chậm, cọp quát: "- Tao đợi mày đã lâu, sao bây giờ mới dẫn xác tới?". Làm ra bộ sợ hãi, thỏ đáp: "- Thưa ông, giữa đường đi, con gặp một ông cọp. Ông ấy định ăn thịt con, con nói đến chỗ ông và kể lể sự tình. Ông ấy quát con và dặn nói với ông rằng: - Thằng cọp xám chỉ quen bắt nạt loài thú nhỏ, nó có giỏi, đến đây gặp ta".
Nghe nói vậy, cọp xám gầm vang thật dữ tợn, rồi hung hăng bắt thỏ dẫn đường… Cọp xám nhảy lên thành giếng, thò đầu nhìn xuống. Bóng cọp in trên mặt nước. Tưởng dưới giếng có con cọp khác thách thức mình, cọp xám gầm lên như sấm: "- Thằng nào kia?". Tiếng ở đáy giếng vang lên: "- Thằng nào kia?". Tức giận lồng lộn, cọp xám nhảy ùm xuống giếng định phanh thây xé xác kẻ thù. Cọp ta vùng vẫy. Càng gầm bao nhiêu, càng uống no nước bấy nhiêu. Rồi chìm nghỉm… Thật đáng đời thằng cọp hung ác!
Về nội dung, đây là câu chuyện chống nạn cống nạp. Với bất kỳ loài nào, thì thân thể là quý giá nhất. Thế mà cọp xám bắt các loài vật "cống nạp" thứ quý nhất là mạng sống, thì đó là tội ác lớn nhất rồi. Để chống loại ác thú này, thì phải (như thỏ) khôn khéo, bản lĩnh, mưu lược; và được sự "tham mưu", động viên, ủng hộ (của bác gấu).
Truyền thuyết trong văn học ta có nhiều chuyện về chủ đề này. Xin kể về sứ thần Giang Văn Minh (1582) quê làng Mông Phụ (nay thuộc phường Sơn Tây, Hà Nội). Thời ấy triều đình Lê suy yếu, nhà Minh coi thường, o ép đủ điều, đòi phải cống nạp nhiều lễ vật quý hiếm, trong đó có tượng người đúc bằng vàng, gọi là trả "nợ Liễu Thăng". Năm 1637, vua Lê cử Giang Văn Minh làm Chánh sứ sang triều Minh. Vào tiết khánh thọ vua Minh, sứ thần các nước có mặt tại dịch xá mũ áo chỉnh tề, đủ đầy lễ vật chuẩn bị vào triều cống. Riêng sứ thần Đại Việt ra vẻ rất buồn rầu, áo mũ xộc xệch, tóc tai rũ rượi (biểu hiện của người có đại tang), không có ý vào chầu. Thấy lạ, vua Minh bèn cho gọi, nói: "Ngày khánh thọ của trẫm, cả nước hân hoan, người người vui vẻ. Cớ sao sứ thần làm vậy?".
Giang Văn Minh tâu: "Sứ thần sang triều cống quý quốc, đã hằng năm trời mà vẫn chưa làm tròn trọng trách, lòng dạ đâu mà vui được. Nay, đến ngày giỗ vị tằng tổ, chưa được về quê tưởng niệm, như vậy là đắc tội với tiên tổ. Nên đau buồn quá…". Vua Minh cả cười: "Khá khen nhà ngươi trung hiếu. Nhưng chuyện việc ông "tằng tổ" quá lâu rồi, sao còn nghĩ đến làm gì?". Chỉ chờ có thế, Giang Văn Minh tâu: "Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng thành lệ, khó bỏ. Như việc Thiên triều bắt dân tôi, theo lệ cũ cống người vàng trả "nợ Liễu Thăng". Người này chết đã hơn 200 năm rồi. Chuyện cũ đã xa. Nay xin bệ hạ xóa cho…". Bị "mắc bẫy", vua Minh cứng lưỡi, cười trừ, miễn cưỡng bỏ lệnh cống người vàng theo lệ đã kéo dài hàng thế kỷ. Truyền thuyết này có cái lõi sự thật lịch sử, coi trọng hòa hiếu, cố gắng tránh chiến tranh, một thời, các triều đình nước ta chấp nhận "cống người vàng Liễu Thăng"…
Làng tranh Đông Hồ có kiệt tác Đám cưới chuột rất sinh động với chủ đề cống nạp - một hiện tượng phổ biến trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến phong kiến xưa. Trước khi đoàn rước dâu đi qua, một nhóm chuột phải mang cá, chim đến dâng cho con mèo ngồi chễm chệ trên cao. Thì ra, để đám cưới được diễn ra yên ổn, chuột buộc phải nộp lễ vật cho mèo. Lễ vật chính là một thứ "phí an toàn". Đây cũng chính là "cơ chế" dân nghèo phải mang quà cáp, tiền bạc đến quan lại, để Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP thuận lợi. Trên danh nghĩa là quà biếu, thực chất là một hình thức cống nạp. Nét vẽ hồn nhiên, ngộ nghĩnh nhưng là một ẩn dụ chua chát về một Ok9 cab trò chơi casino phổ biến bất bình đẳng.
Những câu chuyện trên cho thấy: kẻ bắt người khác "cống nạp" không phải là kẻ mạnh. Chỉ là kẻ "to xác", hống hách, tự cho mình cái quyền được "cung phụng". Muốn "trị" được kẻ này, cách hay hơn cả dùng trí tuệ, mưu kế, bản lĩnh. Đến thời hiện đại, chế độ cống nạp kiểu phong kiến đã chấm dứt, nhưng bản chất vẫn còn, về hình thức thì "thiên biến vạn hóa". Ở phạm vi quốc tế, quan hệ triều cống không còn, song nguy cơ lệ thuộc tồn tại dưới dạng khác. Khi lợi ích quốc gia bị đánh đổi bằng viện trợ, Ok9 cool link đăng nhập hay bảo hộ, thì đó là một dạng "cống nạp mềm".
Giữ vững độc lập, tự chủ là bài học lớn của mọi Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 trong thời toàn cầu hóa. Ở phạm vi trong nước, ngày xưa thường "cống nạp" sản vật quý hiếm, ngày nay là "phong bì", "hoa hồng", "bôi trơn"… Có những món quà được gọi bằng uyển ngữ: "tri ân", "tình cảm", "quan hệ"... Người nhận "quà", không thấy xấu hổ, người biếu "quà" coi đó là điều bình thường. Lâu dần, cái bất thường trở thành bình thường. Trong môi trường công quyền, nạn "cống nạp" làm méo mó bộ máy quản lý. Một cán bộ được bổ nhiệm không phải bằng năng lực, mà do biết "quan hệ", biết "cống nạp", tất dẫn đến tha hóa.
Một Ok9 cab trò chơi casino phổ biến văn minh không thể tồn tại trên nền tảng của "văn hóa cống nạp". Quan hệ quốc gia với quốc gia cũng dựa trên nguyên tắc bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, không áp đặt hay thao túng. Trước nay cho thấy quy luật: ở đâu quyền lực không được kiểm soát, lòng tham lấn át đạo lý, liêm sỉ bị coi nhẹ, vẫn còn tâm lý nô lệ, ở đó vẫn còn cống nạp, dưới nhiều hình thức khác nhau. Chống tệ nạn này không chỉ là chuyện chống tham nhũng, sâu xa hơn là OK9 đã banh một nền văn hóa đề cao công bằng, minh bạch, coi trọng phẩm giá con người. Một OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao có thể nghèo, nhưng không đánh mất lòng tự trọng. Một con người có thể thiếu thốn, nhưng không thể cúi đầu trước đồng tiền và quyền lực. Khi con người ta sống bằng năng lực, danh dự, sự liêm chính, mọi hình thức cống nạp sẽ bị đẩy lùi.
Trở lại với hiện tượng nạn "cống nạp" ở lứa tuổi trẻ em, liệu có nguyên nhân từ người lớn? Nhưng rõ ràng người lớn sống chuẩn mực, sẽ là tấm gương cho trẻ em học tập, noi theo.