Thực chất, việc UEFA đưa ra Luật Công bằng tài chính (FFP) là để kiềm chế lại nạn bạo chi của các CLB lớn, đặc biệt là những CLB được đỡ đầu bởi các đại tài phiệt của thế giới. Dưới sự bảo trợ của các tập đoàn trị giá hàng chục tỷ USD, nhiều CLB đã phóng tay quá mạnh trên thị trường chuyển nhượng và tạo nên một thị trường cầu thủ ở thời hiện đại với những giá trị bong bóng xà phòng. Chính sự nhảy múa của đồng tiền ấy đã khiến cho nhiều CLB nhỏ trở nên càng yếu đuối hơn khi họ không thể giữ chân được những cầu thủ tốt nhất của mình bởi họ luôn sẵn sàng ra đi tìm kiếm danh vọng và sự giàu có ở những tập thể mạnh quy tụ toàn những ngôi sao hàng đầu.
Trong bối cảnh như thế, rõ ràng FFP là một bộ luật có ý nghĩa tích cực mà UEFA muốn nhờ nó để thiết lập lại trật tự trong thế giới bóng đá, nơi họ vẫn cho rằng nó phải thuộc về niềm vui và những hứng khởi hơn là những giá trị quy đổi bằng bảng Anh hay euro.
Song, có vẻ như đó là việc làm quá sức của UEFA khi mà bóng đá đã khác xa so với cách đây 20-30 năm. Các CLB hiện nay đã là các tổ chức thương mại của một ngành công nghiệp giải trí đắt giá hơn là việc chỉ đơn thuần là các hội đoàn của những người yêu thích thể thao đúng như truyền thống của nó. Đơn cử như ở Tây Ban Nha chẳng hạn, ngoài Barca, Real, Ossasuna và Atletic Bilbao là còn giữ nguyên cơ chế hội đoàn, tất cả các CLB khác đều đã là các công ty, tập đoàn thể thao đúng nghĩa.
Chính vì việc cơ cấu hoạt động của các CLB đã thay đổi mạnh mẽ như thế, bóng đá đã trở thành một hoạt động có doanh thu được hạch toán cụ thể, cả doanh thu thương mại lẫn tài chính, và thậm chí còn có thể 'né luật' và cắt lỗ bằng các bút toán kế toán cực kỳ đơn giản. FFP chính thức bị thách thức bởi lẽ đó.
Nhưng điều đó chưa phải là tất cả những khó khăn mà UEFA gặp phải trong việc thực hiện FFP. Đơn giản, FFP được OK9 đã banh trên cơ sở của khái niệm 'Công bằng', một khái niệm nghe có vẻ thu hút bởi sự hào nhoáng của nó. Song đó lại là một khái niệm lỏng lẻo vô cùng.
Công bằng trong chi tiêu có nghĩa là CLB chỉ được chi tiêu trong giới hạn nguồn thu của mình để không lỗ. Đó là lý thuyết 100% và sự công bằng đó cũng chỉ mang tính tương đối rất hẹp. Bởi lẽ mỗi CLB đều có một hoàn cảnh riêng, mỗi giải đấu có một hoàn cảnh riêng và vì thế, công bằng giữa các CLB cũng chỉ là thứ hoàn toàn phù phiếm.
Đơn cử như ở mùa giải 2013/14 này, tại Premier League, sau khi
Cardiff thu được nhiều hơn M.U mùa trước chưa phải là tin sốc nếu so sánh doanh thu của họ với Besiktas, CLB hàng đầu của Thổ Nhĩ Kỳ. Besiktas dù có số CĐV đông hơn hẳn Cardiff, có sân vận động sức chứa lớn hơn hẳn Cardiff, có cơ hội dự cúp châu Âu nhiều hơn Cardiff nhưng cũng chỉ có doanh thu xấp xỉ 50% đội bóng Anh. Dễ hiểu, vì họ chơi bóng ở Thổ Nhĩ Kỳ, nơi có doanh số của cả giải đấu kém hơn Anh quốc rất nhiều. Nếu như Besiktas xin đăng ký chơi bóng tại Bundesliga hay Ligue 1 thôi (giả tưởng là vậy), doanh số của họ chắc chắn sẽ cao hơn rất nhiều.
Nhưng sự bất công trong thu nhập đó không chỉ diễn ra giữa các CLB ở hai quốc gia khác nhau. Ngay tại Anh thôi, sự bất công cũng tồn tại khi QPR có doanh thu năm 2013 cao hơn hẳn West Brom (18 triệu bảng Anh so với 17 triệu bảng Anh) bất chấp lượng khán giả tới sân
Chỉ những ví dụ đó cũng đủ cho thấy việc lập lại công bằng tài chính trong bóng đá là không thể nếu chỉ căn cứ vào lợi nhuận của CLB. Và có lẽ, UEFA cũng cần phải thay đổi, cập nhật hơn để vận hành nền bóng đá châu Âu theo kiểu của một định chế tài chính, OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao chứ không chỉ đơn thuần là một định chế thể thao thuần túy.
Đơn giản, bóng đá chính là một mặt thể hiện OK9giaitri đăng nhập. Khi các CLB đã thay đổi, tổ chức điều hành bóng đá cũng cần phải thay đổi thì mới đáp ứng kịp