I. Nhà của Nguyễn Ngọc Trung (xóm II, Thạch Sơn, Lâm Thao, Phú Thọ) tương đối dễ tìm. Phần vì nó là một xưởng mộc, phần vì là ngôi nhà mới xây thô, chưa được trát vữa trơ trọi toàn gạch là gạch nên rất dễ nhận ra.
Chúng tôi có mặt tại Thạch Sơn vừa lúc cơn mưa rào đổ xuống ngôi làng nhỏ bé của miền đất Trung du mưa nắng thất thường này. Nhà vắng vẻ quá. Ngó quanh một lúc, tôi mới thấy một cậu bé gầy gò đang cặm cụi đánh vécni cho đống bàn ghế, giường tủ trong góc xưởng. Mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, lại chui ri rỉ xuống những lỗ thủng, hắt cả vào người cậu bé. Thấy chúng tôi, Trung ngừng tay rồi mời vào nhà uống nước.
"Bố mẹ em có nhà không?" - tôi hỏi. "Mẹ em đi chợ, còn bố đang có việc ở quê dưới Phù Ninh (Phú Thọ), chắc trưa sẽ về anh ạ" - Trung bẽn lẽn trả lời. Nếu so với các bạn đồng lứa, thì có thể thấy Trung là một người khá nhút nhát. Có lẽ cậu bé này chỉ chăm lo học hành, ít giao tiếp ngoài Ok9 cab trò chơi casino phổ biến.
Vậy nhưng, khi nhắc về toán học thì Trung lại sôi nổi hẳn lên. Cũng phải thôi, từ nhỏ Trung đã rất yêu thích và có năng khiếu về môn toán. Trung kể, "những bài toán có sức quyến rũ kỳ lạ với em. Càng gặp những bài toán phức tạp hóc búa em càng mê say, tìm mọi cách để có lời giải". Không phải ngẫu nhiên mà Trung hay tham gia giải toán trên các tờ tạp chí như "Toán tuổi thơ"; "Toán học và Tuổi trẻ"... và nhiều lần rinh giải.
12 năm học phổ thông, Trung đã kịp sưu tập được hàng chục giấy khen, bằng khen của tỉnh, huyện, quốc gia và quốc tế về thành tích giải toán của mình. Khoảng 2-3 năm trở lại đây, cái tên Trần Ngọc Trung cũng trở nên quen thuộc với các thành viên của các diễn đàn về toán học như: www.diendantoanhoc.net, www.mathscope.org và...
Hai năm trước, Trường THPT chuyên Hùng Vương có em Tạ Đức Thành đi thi học sinh toán quốc tế lần thứ 50 tại Đức và đoạt Huy chương Đồng. Khi về Thành kể lại: Sang tập trung tại Đức, các bạn học sinh nhiều nước cứ hỏi "Trung là ai?". Hóa ra trên Internet, Trung là một cao thủ giải toán qua mạng khiến nhiều bạn học toán các nước biết tiếng, biết tên từ lâu!
Trò chuyện với Trung được một lúc thì chị Nguyễn Thị Tuyết Dung, (mẹ Trung) đi chợ về. Ngó qua, tôi có thể thấy trong cái làn của chị chỉ có vài bìa đậu, một mớ rau muống và một block sữa Vinamilk. Chị Dung kể: Buổi chiều hôm 15/7, tôi thấy hàng xóm bảo họ xem tivi thấy có đứa giống thằng Trung nhà tôi lắm đoạt Huy chương Vàng Toán quốc tế thì chả dám tin. Tôi bảo với ông nhà, chắc là thằng Trung nào chứ chắc gì đã phải Trung nhà mình. Đến buổi tối thì các thầy cô trong trường gọi điện về báo tin, tôi nghe mà mừng ứa nước mắt".
II. Chị Tuyết Dung là công nhân Nhà máy Supe phốt phát và hóa chất Lâm Thao, đã nghỉ hưu được 2 năm nay. Lập gia đình muộn, thế nên mãi đến năm 1992 chị mới sinh cậu con trai đầu lòng là Trung. Chồng chị, anh Nguyễn Văn Giới là nông dân "kiêm" thợ mộc, nhà ở Phù Ninh, cách Lâm Thao gần 20km.
Ở Phù Ninh đất chật người đông, nên anh Giới lên Lâm Thao, làm rể ở Thạch Sơn. Ngày hai người mới về chỉ có một ngôi nhà xây bằng gạch ba banh xiêu vẹo cùng hai bàn tay trắng. Mặc dầu vậy, anh Giới bảo vợ: "Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn", mình cứ cố gắng làm lụng chịu khó sau này thế nào cũng khá.
Hàng ngày, chị Dung đi làm tại nhà máy còn anh Giới đi cày thuê, cuốc mướn. Vốn có cái tài lẻ là nghề thợ mộc học từ ngày còn ở dưới quê, anh vay mượn người thân bạn bè, mở một xưởng mộc nho nhỏ. Quê nghèo, nên dăm bữa nửa tháng mới có người đến nhờ chữa lại cái tủ, đóng cho cánh cửa đã long, thu nhập phập phà phập phù. Toàn bộ chi tiêu trong gia đình đều trông vào đồng lương của chị.
Tới khoảng đầu năm 1990, anh chị bàn nhau phải sửa lại cái nhà, sau rồi còn con cái có chỗ chui ra chui vào cho nó tử tế. Số tiền mà cả hai gom góp chắt chiu sau hàng chục năm chỉ đủ mua được mảnh đất bé tẹo. "Một liều ba bẩy cũng liều", anh Giới bàn với vợ đi vay tiền anh em họ hàng mua hẳn một miếng đất to to, để mở rộng sản xuất.
Những ngày tháng làm quần quật để trả nợ đã khiến sức khỏe của hai vợ chồng giảm sút. Anh Giới càng ngày càng thấy xương cốt mình mẩy đau như dần, còn chị Dung thì cứ gầy quắt queo. Sau 3 năm thì anh chị trả được tiền vay mua đất, rồi lại vay tiền để xây nhà. Khi xây xong phần thô thì... hết nhẵn tiền, đành phải dừng lại và đến giờ vẫn chưa có tiền để trát.
Dần dà, OK9giaitri đăng nhập người dân trong vùng khấm khá lên, anh Giới bắt đầu có nhiều đơn đặt hàng. Song là dân quê, nên yêu cầu của họ là hàng phải rẻ, bền. Để lấy nguyên liệu rẻ, anh Giới phải xuống tận Vĩnh Yên, Lập Thạch (Vĩnh Phúc) tìm kiếm. Không có tiền thuê ôtô hoặc công nông để chở, anh Giới phải tự mình cải biên chiếc xe Honda thành dạng xe thồ.
Do chở hàng hóa cồng kềnh, ban ngày anh không dám đi mà cứ phải chờ đến đêm tối mới mò ra đường. "Lắm hôm mùa đông mưa phùn, đi trên đường rét tê tái. Người ta thì cuộn mình trong chăn ấm nệm êm còn mình thì phải bôn ba ngoài sương gió, nghĩ cũng tủi lắm anh ạ. Nhưng không đi thì lấy gì cho vợ đong gạo, cho con đóng tiền học..." - anh Giới tâm sự.
Gia cảnh như thế, nên cậu bé Trung khi đi học cũng phải chịu thiệt thòi hơn chúng bạn. Cả chục năm học cậu chả bao giờ biết quà sáng là gì (mặc dù nhà chỉ cách thị trấn Lâm Thao có vài kilômét). Bữa sáng thường thường là cơm nguội, ăn với tép kho hoặc rang với chút mỡ. Cả tuổi thơ của Trung cũng không hề biết đến những thứ như rôbốt, ôtô điều khiển từ xa... mà chỉ là những mẩu gỗ thừa của bố, Trung tự đẽo gọt thành đồ chơi cho riêng mình.
Toàn bộ thời gian rảnh rỗi, Trung dành hết cho niềm đam mê toán học. Có những hôm chị Dung đi làm thông tầm, anh Giới thì đi lấy gỗ xa nhà nên chuẩn bị cho Trung hai gói mỳ tôm, bảo khi nào đói thì pha với nước sôi mà ăn. Thế mà tối mịt chị Dung đi làm về, vẫn thấy Trung ngồi ở bàn học, loay hoay với các công thức, định lý...
Ở trường trung học, các thầy, cô giáo có "chính sách" khuyến khích học sinh tham gia giải toán ở các tạp chí như "Toán học và Tuổi trẻ", "Toán tuổi thơ"... Nếu ai có bài giải đúng thì sẽ được nhà trường động viên 20-50 ngàn đồng. Trung là một trong số ít học sinh "ẵm" được nhiều "giải thưởng" của trường nhất. Được bao nhiêu tiền Trung lại đút lợn để dành. Năm ngoái, thấy mẹ chuẩn bị hành lý đưa bố đi bệnh viện, Trung đã đập lợn được hơn 1 triệu đồng rồi đưa cả cho mẹ.--PageBreak--
III. Lên cấp 3, Trung thi đỗ cả khối chuyên Toán Tin, hệ THPT chuyên, Trường đại học Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội và chuyên Toán, Trường THPT chuyên Hùng Vương. Nghe mọi người nói, xuống Hà Nội sẽ được nhiều thầy cô giỏi dìu dắt, có cơ hội phát triển tài năng hơn nên mặc dù rất thương con chị Dung vẫn cố gắng thu xếp cho Trung "xuống núi tầm sư học đạo".
Học tập và sinh hoạt tại khu Ký túc xá Mễ Trì, Hà Nội nơi có cả các anh chị sinh viên đang học đại học ở cùng nên Trung cảm thấy không hợp lắm. Trung cũng bị cuốn vào một số trò chơi điện tử nên sức khỏe, sức học tập cũng sa sút thấy rõ.
Chị Dung xuống thăm con, thấy tình hình không ổn đành xin chuyển về Trường THPT chuyên Hùng Vương cho gần nhà, tiện việc chăm sóc. Tại Việt Trì, Trung ở với một bạn cùng lớp trong một căn phòng nho nhỏ, mỗi tuần lại về nhà một lần. Do chủ nhà không cho nấu cơm, nên hàng ngày Trung phải đi ăn "cơm bụi". Thấy con học hành vất vả, chị Dung cũng chỉ biết cuối tuần con về thì mua thêm lạng thịt, quả trứng gà "tẩm bổ". Chiều Chủ nhật con lên trường thì giúi thêm gói bánh, hộp sữa...
Ở THPT chuyên Hùng Vương, nhận thấy khả năng toán học của Trung nên dù em mới học lớp 11 nhưng các thầy, cô trong tổ Toán đã xin cho em được vượt cấp thi học sinh giỏi quốc gia lớp 12. Trong năm đó, Trung đã không phụ sự trông mong của thầy, cô khi "rinh" về giải Ba học sinh giỏi quốc gia lớp 12. Trung được chọn làm 1 trong 6 thành viên của học sinh Việt Nam tham dự kỳ thi Olympic Toán quốc tế IMO 2010 tại Astana, Kazakhstan.
Trước hôm lên đường dự thi 2 ngày, bố Trung phải nhập viện vì chứng đau xương. Trung quyết tâm phải cố gắng hết mình để giành giải thưởng tặng bố. "Thời tiết bên đó rét lắm anh ạ. Em mới lần đầu ra nước ngoài nên không biết mà mang thêm áo, nên lắm lúc cứ run cầm cập. Thức ăn cũng không hợp khẩu vị nữa. Song cứ nghĩ đến bố mẹ và các thầy cô, em lại phải tự bảo mình cố gắng hết sức để đạt thành tích cao nhất".
Ở lớp Trung, nhiều bạn là con các thầy cô giáo, nên được bảo ban dạy dỗ rất nhiều kiến thức hay, bổ ích. Còn bố mẹ Trung chỉ biết động viên con về tinh thần. Có thời điểm Trung bị sa đà vào chơi game online nên sức học bị sa sút hẳn. May mà Trung kịp thời rút chân ra được.
Chia sẻ về phương pháp học tốt môn toán của mình, Trung nói: "Theo em mỗi người có một phương pháp học riêng. Thực ra phương pháp học của em cũng không có gì đặc biệt lắm. Ở trên lớp, em tập trung nắm bắt những ý tưởng mà thầy cô truyền đạt. Về nhà, thì chủ yếu tự học theo sự hướng dẫn của thầy cô. Thỉnh thoảng em lên mạng tìm kiếm bài toán, đề toán hay rồi tự giải".
Thầy Triệu Văn Dũng - một trong hai giáo viên dạy bồi dưỡng toán cho Trung ở Trường THPT chuyên Hùng Vương kể, trong quá trình học Trung luôn có cách giải độc đáo, không như đáp án. Với cách học rất tự nhiên và lời giải ngắn gọn, không theo mô hình đọc chép, nên Trung luôn có lời giải bất ngờ theo hướng đi riêng của mình và luôn gợi mở nhiều nội dung khác khiến chính các thầy phải nể phục.
Được đặc cách cả thi tốt nghiệp THPT và đại học, hiện tại, Trung đã nộp hồ sơ vào Trường ĐH Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội). Trung cho biết trong thời gian tới sẽ cố gắng học tiếng Anh để phấn đấu đi du học. Trung đang ấp ủ mong muốn trở thành nhà toán học để có thể góp sức mình cho sự nghiệp chung của nền Toán học nước nhà
(Còn tiếp)