Nội dung cơ bản của lá thư như sau: "Có một dạo các phương tiện truyền thông đại chúng đều dành nhiều giấy mực, thời gian lên án việc giới trẻ bây giờ dùng tiếng Việt tùy tiện, khó hiểu và chóng mặt quá. Và người ta sợ rằng cứ đà này thì một ngày không xa, sự trong sáng của tiếng Việt sẽ không còn nữa…".
Để minh chứng, bài báo đã trích nguyên văn bài viết trong mục "Chát với Thu Thủy":
"- Hehe, nghe nói sắp đi Trung Quốc chơi hả? Sung sướng wá nha!
- Chậc chậc, seo bít zậy? Làm show xong đuối wá, đi relax mấy ngày. Về còn làm đĩa nữa.
- Đi Trung Quốc là shopping mệt nghỉ luôn đó. Đúng sở trường của nàng nha.
- Khà khà, mama cũng sợ vậy nên đi cùng để "giảm vận tốc" nà. Haha.
- Bên đó khó ăn lắm nha, mỡ với dầu hào không à.
- Bít ùi. Vừa rồi đi Hông Kông, ắn đậu hũ thúi mà mún chít lun, Thủy thấy hổng ngon. Đó là Hồng Kông nấu dễ ăn hơn Bắc Kinh, Thượng Hải rùi đó. Chit tui… Huhu.
- Ủa, dạo này còn kết hủ tíu anh Đàm không?
- Ăn hoài à. Mai đi hông?
- Mai buzy rùi, mốt nha?
- Mố hả? Chúc ngon miệng. Mốt tui ra Hà Nội rùi. Keke. Về rùi ăn sau vậy. Thôi out trước nha.
- Voi 4 đến đâu rồi?
- Đã có ý tưởng. Hay lém. Đi Trung Quốc về là bắt tay vào làm liền".
Tôi đã đọc kỹ những dòng chát này. Thực ra nó chỉ là cuộc trò chuyện vui vui giữa hai bạn trẻ. Không thấy có một từ dung tục nào. Nếu ai biết tiếng Anh thì đều hiểu nội dung cuộc trò chuyện này. Có một số từ tuy viết khác đi (tạm coi là sai chính tả) nhưng người đọc vẫn có thể hiểu được như wá (quá), bít ùi (biết rồi), mún chít lun (muốn chết luôn)…Duy nhất chỉ có hai từ "voi 4" là khó hiểu hơn cả. Rất có thể đây chỉ là "tiếng lóng" của riêng hai người và của những ai liên quan đến hai người.
Nhân đây, tôi cũng xin được nói chút ít về tiếng lóng.
Tôi đem chuyện này trao đổi với một cựu nhà báo, đồng thời là một nhà văn, một dịch giả, năm nay đã trên 70 tuổi ở thành phố Hồ Chí Minh, thì nhận được một câu trả lời: "Thời nào chẳng có tiếng lóng. Chúng chỉ tồn tại trong một bộ phận người và rồi cũng mất dần theo năm tháng. Vả lại, đôi khi tiếng lóng còn mang ý nghĩa bí mật nữa. Còn cuộc chát mà tờ báo nọ nêu, suy cho cùng cũng chỉ là sự gặp gỡ chớp nhoáng giữa hai người, không dễ lây lan hoặc gây hiệu ứng Ok9 cab trò chơi casino phổ biến lớn lao gì lắm đâu, mà lo! Ok9 cab trò chơi casino phổ biến ta còn nhiều điều đáng lo hơn thế".
Sau đó, ông thủng thẳng lấy một quyển sách ra và nói: "Đây là những câu thơ được một nhà xuất bản ấn hành hẳn hoi, lại được phép lưu hành rộng rãi nữa, cậu thử đọc xem. Chắc chắn là chúng còn dị dạng hơn chúng ta tưởng tượng nhiều":
Đây là trích đoạn một bài thơ: Tôi hát - tôi mát - tôi xạt/ tôi ngạt - tôi thạt - tôi đạt/ tôi phạt/ tôi lạc tạc/ tôi tác vác/ tôi xốc lốc…
Nhưng đến những câu: Em toẽf/ Loềnk lềnk loẹl noẹf/ Toềnk tềnk ngoẹl doẹf/ Oẹf oẹf hoặc Noè xoè xoè/ Thil thil thín lá/ Nghịt ngìn nghịt ngạ/ Thoẹ thoè croè… thì thấy tiếng Việt được sử dụng không còn trong sáng nữa và nếu cho một người Việt đọc thì nó không ra tiếng Việt nữa rồi.
Ôi chao, tiếng Việt!