Tôi được biết đến "cổ tích" nghị lực của Đào Thu Hương, cô gái đặc biệt này qua lời kể của mẹ em - Trung tá Nguyễn Thị Hạnh, nguyên cán bộ Phòng An ninh OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á TP Hà Nội.
Kỳ tích của một người mẹ
Khuôn mặt có phần khắc khổ song nụ cười hồn hậu luôn ánh lên trong mắt người phụ nữ tuổi Bính Thân ấy. Chị bảo không tin tử vi, tướng số, nhưng phụ nữ tuổi Thân có những nỗi truân chuyên. Từng giữ chức vụ Đội trưởng Đội Tham mưu tổng hợp; Phòng An ninh OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á TP Hà Nội, với trình độ và khả năng của mình, chị có thể thăng tiến hơn nữa trên con đường sự nghiệp nhưng để có thời gian chăm sóc cô con gái đầu lòng thiếu may mắn, Trung tá Nguyễn Thị Hạnh đã chủ động xin chuyển sang Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của một cán bộ bình thường.
Chị Hạnh kể năm 1985, khi chào đời, bé Đào Thu Hương là đứa trẻ duy nhất khóc ngằn ngặt không thôi ở nhà hộ sinh. Năm Hương 6 tuổi, thấy mắt con ngày càng kém, chị đưa con đi kiểm tra. Bác sĩ bảo, dị tật mắt của Hương thuộc dạng hiếm gặp, nhãn áp càng ngày càng tăng gây đau nhức trong mắt. Sau ca mổ không thành không, mắt phải của Hương coi như hỏng, chỉ còn mắt trái vẫn lờ mờ nhìn được. Khi Hương đi học, chị Hạnh dày công dùng bút bi kẻ đậm từng dòng trong vở viết ô ly để con nhìn rõ hơn.
Tan học, đón con ở cổng trường, chị nán lại mượn vở bạn kiểm tra xem có bài tập gì, con ghi chép bài có đầy đủ không để bổ sung. Tuy nhiên đến đầu năm học lớp 4, mọi nỗ lực của chị Hạnh tiêu tan khi Hương không còn nhìn rõ chữ. Không còn cách nào khác, chị Hạnh phải cho con vào học Trường Nguyễn Đình Chiểu.
Chị Hạnh kể, lúc đầu chỉ nghĩ cho con đi học để bé Hương đỡ hụt hẫng và được hòa nhập với mọi người. Không ngờ sau một năm học thành thạo chữ nổi, Hương được xếp vào lớp học hòa nhập cùng các bạn sáng mắt. Cô bé vô tư đã quên đi nỗi buồn khi không nhìn thấy ánh sáng ngày nào. 8 năm học ở Trường Nguyễn Đình Chiểu, năm nào Hương cũng đứng đầu lớp. Tốt nghiệp cấp 2, Hương đạt 56,5 điểm, số điểm có thể vào bất cứ trường cấp 3 danh tiếng nào. Con học giỏi là điều mừng, song với chị Hạnh lại thêm nhiều đêm mất ngủ bởi không có trường cấp 3 công lập nào ở Hà Nội nhận Hương vào học với lý do không có giáo viên được đào tạo dạy cho học sinh khiếm thị.
Thật may có một người bạn đưa mẹ con chị tới gặp Giáo sư Văn Như Cương, Hiệu trưởng Trường PTTH Dân lập Lương Thế Vinh. Sau khi kiểm tra học bạ, Giáo sư Văn Như Cương gật đầu đồng ý nhận ngay Hương vào học và không thu tiền học phí.
Mừng vì con được nhận học, nhưng chị Hạnh tiếp tục đối mặt với bao nỗi lo mới. Để có sách chữ nổi cho con học, chị phải đặt mua trong TP HCM và Đà Nẵng. Những cuốn sách đặc biệt ấy cũng có giá "đặc biệt". Nếu như một bộ sách bình thường chỉ vài trăm ngàn đồng thì sách chữ nổi lên tới vài triệu đồng một bộ. Cả tháng lương của chị chỉ để dành mua sách cho con. Nhưng cũng chỉ là những cuốn sách cơ bản. Còn lại sách tham khảo, sách nâng cao,... chị đành mua về, hàng ngày đọc cho con nghe và thu vào băng cát-sét. Mỗi cuốn băng sẽ được Hương đánh dấu bằng chữ nổi dán bên ngoài.
Để việc học của con đạt hiệu quả, chị Hạnh quyết định bán đi chiếc xe máy Chaly duy nhất của cả gia đình để Ok9 cool link đăng nhập cho Hương chiếc máy vi tính xách tay. Hương dùng máy tính ngay trên lớp để ghi chép và làm bài kiểm tra các môn Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Còn bài tập các môn tự nhiên như Toán, Lý, Hóa, tối về nhà, chị Hạnh lại ngồi bên cạnh đọc cho con nghe. Với kết quả học tập xuất sắc, luôn dẫn đầu trong 3 năm học PTTH, Hương được Bộ Ok986 tải ứng dụng và Đào tạo đặc cách, tuyển thẳng vào Khoa tiếng Anh Trường đại học Sư phạm.
4 năm Hương học đại học, quanh đi quẩn lại, khổ nhất vẫn là câu chuyện kiếm đâu ra sách giáo khoa chữ nổi. Tối tối, chị Hạnh vẫn phải thức thật khuya, mỏi miệng vì đọc sách thu vào băng cho con. Sức mẹ có hạn, tiếng Anh lại không đủ để hỗ trợ con, Hương phải tự học, tham khảo tài liệu trên mạng. Giữa cả lớp là những người sáng mắt, Hương tự tin khẳng định mình, luôn trong top sinh viên dẫn đầu lớp.
Năm 2008, Microsoft vinh danh Hương là "Anh hùng thầm lặng". Đào Thu Hương còn là 1 trong 2 đại biểu của Việt Nam tham dự khóa học "Người khuyết tật, bình đẳng giới và sự phát triển" tại Thái Lan và là đại biểu duy nhất của Việt Nam tham dự hội nghị "Những khó khăn chung của người khuyết tật trẻ trên thế giới" tại Hàn Quốc. Tháng 8/2010, Hương được chọn là 1 trong 120 gương mặt thủ khoa xuất sắc của Hà Nội được vinh danh dưới chân tượng đài Vua Lý Thái Tổ.
Sau khi ra trường, Đào Thu Hương được Tổ chức phi OK9giaitri nền tảng giải trí online Samaritan's Purse mời vào làm với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP phiên dịch và biên dịch. "Xe ôm" đưa đón Hương hàng ngày đi làm, không ai khác là người mẹ. Đào Thu Hương bảo rằng, nếu có một ngày nào đó nhìn thấy ánh sáng, hình ảnh đầu tiên mà Hương sẽ "chớp" lấy là mẹ, bởi mẹ là mắt, là chân, là tay trên suốt chặng đường tìm ánh sáng từ tri thức của em.
Ánh sáng của cô gái khiếm thị
Trong bài viết này, tôi không nhắc tới tinh thần vượt khó trong học tập của Đào Thu Hương. Bởi qua những câu chuyện "kỳ tích" về việc chăm sóc, nuôi dạy con học hành thành đạt của Trung tá Nguyễn Thị Hạnh đã thấy một nghị lực phi thường, một tố chất thông minh trời phú của cô gái khiếm thị.
Vẫn biết cuộc đời này không có chuyện cổ tích, nhưng nguồn sáng tri thức và nghị lực của cô gái khiếm thị đặc biệt này, đã viết nên một câu chuyện kỳ diệu. Hai năm đã trôi qua, nhưng Trung tá Nguyễn Thị Hạnh vẫn giữ gìn cẩn thận 7 lá thư của một phạm nhân tại Trại giam Kim Sơn, Hoài Ân, Bình Định gửi cho Đào Thu Hương.
Lá thư thứ nhất:
"Kim Sơn ngày 8/4/2008.
Thân mến chào Hương!
Trước tiên, tôi mong Hương lượng thứ vì sự đường đột của một người chưa quen biết. Nhưng với tôi, từ khi đọc mục "Nguồn lực trẻ" trên báo Nhân dân cuối tuần với nhan đề "Cô sinh viên khiếm thị giàu nghị lực", thì trong lòng tôi rất khâm phục, ấn tượng và cảm phục một người con gái Hà thành có một ý chí, niềm tin và nghị lực mà ít người có được...
Nhiều lúc tôi nghĩ rằng nếu không có tôi thì gia đình tôi sẽ vui và hạnh phúc biết bao. Tôi là một người thừa trong gia đình, là một người con trai lớn nhưng tôi chỉ mang đến sự lo lắng buồn bực và thất vọng cho những người thân của mình. Đó là trước đây, còn bây giờ khi biết Hương thì tư duy và ý nghĩ của tôi đã khác trước nhiều. Hương đã làm bừng lên lòng nhiệt huyết, ngọn lửa khát khao của những ước mơ và hoài bão dường như đã tắt ở trong tôi, đã cho tôi thấy được ánh sáng ở cuối đường hầm, truyền cho tôi niềm tin, nghị lực để tôi tự đứng dậy, làm lại cuộc đời"...
... Lá thư thứ 3:
Kim Sơn ngày 30/6/2008.
Được biết Hương vẫn khỏe, luôn tự tin, vui vẻ, yêu đời, nhất là đã gặt hái được một số thành công trong kỳ thi vừa rồi, anh vui lắm! Anh cũng báo cho em tin vui là anh không để thua kém em đâu nhé. Anh đang ra sức phấn đấu để sớm trở về. Khi nào về, anh sẽ bắt tay thực hiện ngay dự định và kế hoạch cho tương lai của mình. Anh đã phung phí thời gian quá nhiều rồi. Khi về, để thực hiện ước mơ, có lẽ anh phải vừa làm vừa học...
... Lá thư thứ 6:
Kim Sơn ngày 20/10/2008.
Hương nè, báo cho em một tin vui là ngày 2-9 vừa rồi anh được giảm 6 tháng. Vậy là ngày về đang rất gần rồi. Anh vui lắm. Có lẽ Hương không biết rằng em có ảnh hưởng đối với anh như thế nào đâu. Anh thật sự khâm phục tinh thần vượt khó của em đấy. Hiểu được khó khăn mà em đã gặp cũng là động lực để anh phấn đấu, vượt qua chính mình. Cũng có những lúc anh cảm thấy mệt mỏi, nản lòng nhưng nghĩ đến em thì anh như được tiếp thêm nghị lực để đi tiếp.
Anh làm bài thơ tặng em nhé: "Chắc bây giờ Hà Nội/ Trời không một áng mây/ Heo may không ngần ngại/ Choàng lên đôi vai gầy/ Em về trong hương cốm/ Thả hồn vào thu êm/ Những nỗi buồn không tên/ Lang thang qua miền nhớ/ Thành phố nơi Hương ở/ Thu đi thật khẽ khàng/ Nắng vắt ngang qua phố/ Cả chiều mơ nhuộm vàng"...
Từng có nhiều dịp tiếp xúc với phạm nhân cải tạo tại các trại giam, nghe và chứng kiến nhiều câu chuyện, tấm gương hoàn lương, nhưng câu chuyện hoàn lương từ việc đọc báo như phạm nhân đã viết những bức thư trên, thì quả là một trường hợp đặc biệt, hiếm gặp. Những nét chữ nắn nót, bay bổng, lời văn lãng mạn khiến tôi tìm cách liên hệ với người đã viết những bức thư ấy. Đó là anh Nguyễn Duy Tân (SN 1982) ở thị trấn Bồng Sơn, Hoài Nhơn, Bình Định.
Thẳng thắn, không giấu giếm quá khứ, Tân kể sinh ra trong một gia đình khá cơ bản, mẹ là giáo viên tiểu học, bố là bộ đội phục viên. Đang học cấp 3, Tân theo các bạn chơi bời, sinh ra lêu lổng, chểnh mảng việc học. Trong một lần uống rượu say, để giúp một người bạn "trả thù" vì bị đánh, Tân đã phạm tội, bị xử 11 năm tù giam. Tân kể, thời gian cải tạo trong trại giam, giữa lúc đang chơi vơi không biết cuộc đời mình sau này sẽ ra sao thì tình cờ anh đọc được bài viết về tấm gương của cô sinh viên khiếm thị Đào Thu Hương trên báo Nhân dân cuối tuần. Khâm phục tấm gương nghị lực của Hương, Tân giật mình tự hỏi: Mình sinh ra trong một gia đình tử tế, bố mẹ hết mực thương yêu con cái như vậy, tại sao mình lại như thế này?
Vậy là Tân cầm bút viết thư cho Hương, viết để được chia sẻ, giải tỏa nỗi lòng, viết như một lời hứa với chính bản thân quyết tâm làm lại cuộc đời. Và Tân đã thực hiện lời hứa ấy bằng nỗ lực cải tạo thật tốt để sớm được trở về. Dịp Quốc khánh 2/9/2008, Tân được giảm án 6 tháng. Và Tết Nguyên đán năm đó, Tân đã được đặc xá trở về gia đình trước thời hạn 3 năm rưỡi. Ngày về, trong ba lô của Tân chỉ có một bộ quần áo, ảnh của người thân và những lá thư của Đào Thu Hương. Mẹ Tân đã khóc khi đọc những bức thư ấy. Bà gọi điện thoại, bày tỏ lòng khâm phục và cảm ơn Hương đã giúp Tân tỉnh ngộ để có ngày sum họp sớm với gia đình.
Tân bảo cuộc sống không đơn giản như những suy nghĩ và dự định khi Tân ở trong trại giam. Nhưng mỗi khi đứng trước khó khăn, Tân lại nhớ đến tấm gương của Đào Thu Hương để tự động viên mình vượt qua. Và chúng tôi tin rằng, những lá thư của Hương gửi động viên Tân trong những ngày ở trại giam sẽ luôn là nguồn lực giúp Tân trên con đường hoàn lương, làm lại cuộc đời.
Vĩ thanh
Đến ngõ Thiên Hùng, phố Khâm Thiên, Hà Nội, không khó để tìm được nhà Đào Thu Hương, bởi câu chuyện về cô gái khiếm thị vượt lên số phận, đã làm rung động biết bao trái tim. Tiếp xúc với Đào Thu Hương, tôi cảm nhận được nét dịu dàng, đằm thắm nhưng đầy bản lĩnh và một ý chí không chịu khuất phục trước những khó khăn, thử thách của một nữ trinh sát an ninh mà chị Nguyễn Thị Hạnh đã truyền cho con.
Trong suốt cuộc trò chuyện với Trung tá Nguyễn Thị Hạnh, dù có xen lẫn tiếng nghẹn ngào vì những gian khó, cực nhọc mà chị đã trải qua, nhưng tôi thấy toát lên ở chị một tinh thần lạc quan đến kiên cường. Trong sâu thẳm trái tim, tôi vô cùng cảm ơn mẹ con chị đã cho tôi hiểu rằng, còn rất nhiều người tốt, nhiều điều tốt đẹp mà ta chưa biết, để tin yêu hơn cuộc đời này...