Nói một cách cụ thể hơn, Simonov đã cảm thấy mình là thi sĩ trong giai đoạn ông đã yêu nữ nghệ sĩ Valentina Serova, đúng vào những năm trước, trong và sau chiến tranh thế giới thứ hai, khi ông đang phải ở vai trò một phóng viên mặc áo lính, thường xuyên đi xa cách người đàn bà yêu dấu và đầy mâu thuẫn của mình. Có thể, về khía cạnh cá nhân, một tình yêu như giữa Simonov và Serova đã khiến cả hai luôn luôn bị dằn vặt, khổ nhiều hơn sướng, nhưng về khía cạnh Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, thì đã giúp cả hai có được những phút giây rất thăng hoa sáng tạo. Ít ra thì những bài thơ tình hay nhất của Simonov đều đã được viết trong giai đoạn này.
Valentina Serova là một mỹ nhân Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 với tất cả các điểm cộng trừ của khái niệm này. Và vì thế, nàng đã làm cho trái tim thi sĩ non trẻ mặc dù không thiếu kinh nghiệm của Konstantin Simonov liên tục bị dằn vặt. Thực ra, trước khi quen biết nhau, hai người đều đã có riêng một cuộc hôn nhân. Thế nhưng, phải duyên phải số là vồ lấy nhau, găp gỡ nhau rồi, cả hai đều đã không cưỡng lại được những cảm xúc yêu đương bùng nổ. Simonov đã yêu người thiếu phụ "một con trông mòn con mắt" với tất cả những sức mạnh tiềm tàng nhất của một nhà thơ có thể có được, tận tụy và trọn vẹn. Thế nhưng, là một mỹ nhân làm nghề Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, Valentina rất biến hóa khôn lường và thậm chí là rất đỏng đảnh, có có không không, hư hư thực thực. Thành ra, người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rất tỉnh táo trong sáng tác văn học bỗng nhiên lại trở nên hay vân vi nghi hoặc với chính những gì mình tai nghe mắt thấy. Có điều, dù thế nào thì Simonov cũng không thoát khỏi vòng vây bủa của nỗi ám ảnh mang tên Valia (cách gọi thân thiết của cái tên Valentina). Đầu năm 1941, Simonov, trong một chuyến đi công tác xa một mình, đã viết:
"Tôi buồn và nhớ quá
Giá tìm được ai kia
Giống hệt như em ấy
Để khỏi quay trở về.
Nhưng tìm đâu ra tay
Giống hệt đôi tay đó
Để trong cảnh chia ly
Tôi thấy buồn và nhớ?
Tìm đâu ra đôi mắt
Biết như em giận hờn
Chỉ vô cùng thi thoảng
Giọt lệ dâng nỗi buồn?
Tìm đâu ra cái miệng
Biết hát, cười như em,
Để suốt đời tôi lo
Nhỡ đâu nàng lỡ hẹn?
Tìm đâu người mà ta
Luôn thứ tha mọi nỗi
Để bên nàng vẫn sợ
Chỉ tạm thời vậy thôi...
Và khốn khổ cùng nàng
Không biết làm chi ổn,
Tôi từng muốn tìm ai
Khác nàng đơn giản sống.
Nhưng muốn để người khác
Có thể thay thế nàng,
Thì cô ấy cũng sẽ
Phải giống nàng y chang...”
Khổ thế đấy. Tình yêu thực sự luôn biết cách tạo nên những đày đọa thực sự, những đày đọa tưởng là cay đắng nhưng thực ra lại mang hương vị ngọt ngào. Và bởi ngọt ngào nên luôn luôn ám ảnh. Tiếp đây cũng là bài thơ mà Simonov sáng tác đầu năm 1941, khi mà cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại còn chưa phải bắt đầu:
“Giá ở giữa đám đông qua lại
Tìm được người lạ lẫm nào đây,\
Không chung thủy giống như em ấy...
Bao năm rồi chẳng gặp một ai.
Giống như em, bất ngờ anh mộng thấy
Với hàng mi chỉ có một trên đời,
Với đôi mắt, lúc xanh lúc xám,
Giữa ảo mờ sương khói chơi vơi.
Ôi gương mặt em tôi mệt mỏi
Khác vô vàn những bức chân dung,
Ôi đôi môi em tôi lạnh giá
Tôi đã từng sưởi đến rưng rưng,
Ôi ánh mắt biếng lười buông thả
Ngay tự buổi đầu đã nói cùng anh:
Ta không phải người em tìm kiếm,
Chẳng phải ta là kẻ em cần,
Ta chỉ được em tình cờ ấp ủ.
Vì đêm mưa tuyết rơi nhiều,
Vì ta đã ở trong tê buốt
Ru em bằng chuyện cổ tích tình yêu...”
Đã từng có một câu nói nổi tiếng trong văn học Nga: "Không thể nào ôm được cái mênh mông" (Kuzma Prudkov). Simonov nhấn mạnh thêm: Không thể bỏ được, không thể quên được, không thể hết yêu người nhang nhác giống ta mơ… Trong suốt những năm tháng yêu Valentina, Simonov rất hay bị luẩn quẩn trong ước ao thoát hiểm ra ngoài tấm lưới của tình yêu mâu thuẫn và hay tuyệt vọng đó, nhưng bản năng lại "ma đưa lối, quỷ dẫn đường" (Nguyễn Du) dắt ông vào ngày một sâu vào chính cái bẫy tình mà ông tự tạo cho mình. Tới mức, ngay cả trong cảnh huống tưởng tượng ra mình lên thiên đàng gặp thượng đế rồi, rất có cơ hội để bỏ lại sau lưng hình bóng đã làm mình quay quắt, thi sĩ rốt cuộc vẫn ngựa quen đường cũ:
"Nếu sau lúc ta chết rồi, thượng đế
Trước mặt ta mở rộng cửa thiên đàng\
Và ra lệnh: Chuẩn bị mau hành lý,
Ta sẽ mang gì lên đó tự trần gian?
Trên thiên đàng tôi cũng không cần có
Người đàn bà ngoan ngoãn bám theo tôi,
Tôi sẽ mang lên đó người phụ nữ
Giống hệt ai tôi sẽ gặp trong đời,
Người nông nổi, bẳn tính, hay châm chọc.
Đã của tôi, dù chẳng lâu dài!
Nàng từng bắt ta khổ sở trên mặt đất,
Hẳn chẳng để ta buồn chán ở trên trời...
Có lẽ, chỉ với một tình yêu oái oăm như thế nên khi bùng nổ chiến tranh, khi tất cả những người lính Xôviết khoác súng ra đi đều biết rằng một khi đi mấy khi trở lại, Simonov mới viết nên được khúc tuyệt tình ca "Đợi anh, anh sẽ về". Nếu trước đó, tình yêu lứa đôi của thi sĩ đã chỉ "cơm lành canh ngọt" thì có lẽ ông đã không đủ độ đau đớn để làm nên một thi phẩm để đời như thế, mà cũng tuyệt vọng như thế. Không có một sự đợi chờ chung thủy ở sau lưng, người lính ra chiến trường rất khó có cơ hội toàn mạng. Và một khi mang trong mình một tình yêu như thế, bản thân người lính, dù có đa tình, đa đoan như Simonov, cũng rất tự giác chung thủy với người đàn bà đã lựa chọn ở hậu phương. Simonov đã rất trung thực khi viết những dòng thơ sau:
"Nhớ tên họ thêm vài ba tiếng,
Chuyện này ai tạc dạ ghi lòng?
Đám Ok986 vip Thiên đường trò chơi buông một câu: "Thời chiến!"
Rồi ôm choàng phụ nữ như không.
Cảm ơn nàng đã dễ dàng đến thế,
Không cần lời thề thốt yêu đương,
Vẫn thay thế người tình xa ngái
Cho những ai cô độc trên đường.
Đám mày râu sắp giờ xung trận
Kiếm tìm đâu mái ấm thực gia đình?
Thôi đành nghĩ đến bàn tay nào đấy,
Bờ môi nào đấy phút điêu linh.
Anh không phán xét gì họ cả,
Dẫu sao thì trong lúc đao binh,
Cũng cần có một thiên đàng đơn giản
Cho những ai không cứng nổi tim mình.
Hay dở mấy cũng đành chấp nhận,
Ít ra thì khoảnh khắc lâm chung,
Còn được nhớ đến môi, đến mắt
Mới gụi gần, dẫu chỉ của người dưng.
Với ai đó có thể khi nào khác
Anh đôi giờ cũng ngang dọc tìm quên
Nhưng những ngày này, cả tâm hồn thể xác
Không lúc nào anh phụ tình em.
Cũng chính vì tai ương khủng khiếp
Rằng chắc gì ta tái ngộ cùng nhau,
Trong cách biệt anh không thể để
Nỗi nao lòng làm yếu trái tim đau.
Không ấm nổi bởi ái ân lạ lẫm,
Dẫu chết rồi vẫn xa cách bao nhiêu,
Anh để phía sau mình vĩnh viễn
Dấu âu sầu của cặp môi yêu…"
Xa mặt có thể cách lòng, nhưng không ai có thể khiến chúng ta vong bội lại tình yêu mà thực sự, trong những giai đoạn đời nhất định, trong những thử thách sinh tử nhất, ta đã hiểu ra rằng, đó là thứ ta duy nhất cần, đó là nguồn nước thần duy nhất có thể làm nguôi trong ta những cơn khát bất tận về hạnh phúc...
Các bản dịch thơ Simonov trong bài do nhà thơ Hồng Thanh Quang chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Nga.