Thời ấy, vào những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, đơn vị chúng tôi rời miền Đông Nam Bộ về bám trụ tại quê dừa Bến Tre, thuộc địa bàn xã An Phước, huyện Châu Thành để giữ mối liên lạc với các lưới tình báo nội thành. Bởi địa bàn Đông và Tây Bắc Sài Gòn nằm trong trọng điểm hủy diệt của địch.
An Phước thuộc loại "căn cứ lõm", địa bàn sông nước, kênh rạch đan dày. Lực lượng quần chúng một lòng với cách mạng, hăng hái trong đấu tranh Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá với địch. Xã đội du kích toàn những tay súng cự phách, gan lỳ bám trụ chiến đấu giữ ấp giữ làng… Chính vì thế mà địa bàn chúng tôi bám trụ thời đó được lãnh đạo địa phương đánh giá là địa bàn điển hình về phong trào giữ đất, giữ dân. Nhiều hoạt động được thí điểm tổ chức tại đây.
Nhà báo bất đắc dĩ
Một chiều, tôi được anh em thông báo - "Có cuộc họp tại hầm cụm trưởng, mời anh sang ngay". Tôi vội cầm theo cuốn sổ tay sang hầm Cụm trưởng Lê Văn Vĩnh. Tôi hơi ngạc nhiên khi bước xuống hầm, họp gì mà vắng hoe vậy? Bởi ngoài ông Bảy Vĩnh ra, có thêm một vị khách nam, tuổi ngót nghét năm mươi, da trắng, sống mũi cao, phom người của một trí thức trong thành phù hợp với một cán bộ kháng chiến hoạt động trong vùng giải phóng.
Khách đứng dậy, bắt tay tôi, sởi lởi - "Xin chào nhà báo! Tôi nghe anh em nói về đồng chí lâu rồi, vậy mà hôm nay mới được gặp. Có một số việc cần sự phối hợp giúp đỡ của đơn vị ta, tôi đã bàn với anh Bảy, mời đồng chí sang trao đổi luôn". Lại thêm một sự ngỡ ngàng trước lời chào của khách.
Sao ông lại gọi tôi là nhà báo? Hẳn là một sự nhầm lẫn về tôi? Thoáng chốc định thần, tôi bỗng reo lên trong lòng "chết cha rồi! Đích thị là ông này nhầm giữa tôi với nhà báo Quang Huy - phóng viên Thông tấn xã Giải phóng. Chả là trước đó mấy tháng, nhà báo Quang Huy từ "R" về công tác Bến Tre, dừng lại ở căn cứ chúng tôi mấy ngày. Cùng đi có cả nhà thơ Lê Hà.
Nhân một cuộc nhậu vui, có mấy anh em An ninh vũ trang thị xã cùng dự, tôi hứng chí giới thiệu Quang Huy cùng công tác chỗ tôi. Ai ngờ… thật là tai hại!... Chẳng lẽ lại thanh minh? Làm vậy sẽ cụt hứng cho khách. Tôi đành "ngậm tăm", tự trấn an mình - sự nhầm lẫn vô hại, chẳng sao!
Tác giả (giữa, hàng ngồi) cùng đồng đội Cụm tình báo H67 tại An Phước, Bến Tre năm 1972.
Đợi tôi ngồi xuống ghế, ông Bảy Vĩnh mới giới thiệu về vị khách - giới thiệu với đồng chí Thái Dương (tên thường gọi của tôi thời đó). Anh Ba Cầu, thường vụ Tỉnh ủy phụ trách địa bàn thị xã, kiêm Trưởng ban Tuyên huấn sang bàn phối hợp với cụm về công tác tuyên truyền sắp tới. Ngoài trách nhiệm chung của đơn vị, có thể có những nội dung yêu cầu riêng với Thái Dương, nên tôi mời đồng chí cùng dự.
Chủ nhà vừa dứt lời, ông Ba Cầu vào đề ngay.
- Báo cáo anh Bẩy và đồng chí nhà báo (ông lại đụng vào cái điều day dứt của tôi đây) tình hình sắp tới có nhiều biến động phức tạp. Chiến sự có thể xảy ra ở những vùng trọng điểm. Vì vậy, thực hiện chỉ đạo của cấp trên, Thường vụ Tỉnh ủy đã bàn kế hoạch triển khai một đợt tuyên truyền rộng khắp cho cán bộ, chiến sĩ, quần chúng nhân dân, kể cả đồng bào trong vùng địch kiểm soát về thắng lợi của ta trên các chiến trường buộc Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn phải ký kết Hiệp định Paris trên thế mạnh của ta, để củng cố lòng tin của quần chúng vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng, cần cảnh giác với âm mưu phá hoại của địch. Phải chủ động với cả hai mũi tấn công: Quân sự, Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá.
Về Quân sự: Đề phòng kẻ địch sẽ phá hiệp định bằng cách tiếp tục đánh phá địa bàn xung yếu, tiếp tục dồn dân vào các khu gom, lập thêm ấp chiến lược; tăng cường càn quét, thực hiện âm mưu giành dân, lấn đất trong vùng giải phóng; tăng cường tung biệt kích, thám báo, đội quân "Thiên nga" vào vùng căn cứ của ta để nắm tình hình, hoạt động phá hoại, ám sát cán bộ. Vì vậy, ta phải huy động lực lượng chủ động đánh trả địch. Kiên quyết "nhổ" bằng được những đồn bốt đã cắm sâu vào vùng căn cứ của ta.
Về Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá: Đẩy mạnh công tác tuyên truyền, cả tuyên truyền miệng, tuyên truyền bằng sách báo, tài liệu. Tạo mọi điều kiện để tiếp xúc, tuyên truyền cho đồng bào trong vùng địch kiểm soát, kể cả những người ở xa về thăm quê trong dịp Tết. Để thực hiện tốt nhiệm vụ này, các đơn vị phải chủ động chuẩn bị tài liệu, chọn các đồng chí có năng khiếu làm công tác tuyên truyền. Tỉnh sẽ thường xuyên gửi tài liệu về.
Công tác tuyên truyền qua OK9 thể thao xanh chín có nhiều khó khăn, vì "vũ khí" của ta hơi hẻo. Cả tỉnh chỉ có một tờ báo Đồng khởi và tờ Tạp chí Văn nghệ Đồ Chiểu, chủ yếu phát hành trong vùng căn cứ của ta. Còn tuyên truyền trong đồng bào đô thị, vùng địch tạm chiếm là chưa có gì. Tùy theo khả năng, điều kiện của từng địa bàn mà tổ chức. Có thể ra những tạp chí nhỏ, tập san… phát hành công khai tới các thị trấn, thị xã.
Tất cả những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trên, địa phương rất cần tới sự phối hợp, giúp đỡ của các cơ quan, đơn vị đóng quân trên địa bàn. Với khu vực thị xã và huyện Châu Thành, rất mong được sự giúp đỡ của anh Bẩy và các đồng chí, nhất là nhà báo Thái Dương. Trước mắt, xin anh Bẩy cho thị xã mượn… nhà báo mấy ngày về căn cứ Thị ủy anh em chúng tôi sẽ bàn cụ thể Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP. Ông vỗ vỗ vào vai tôi, cố kéo dài từ "mượn" rồi cả hai cùng cười. Khiến tôi cũng ngượng ngùng cười theo.
Lớp học ngoài trí tưởng tượng
Theo lời hẹn của ông Ba Cầu, hai ngày sau, tôi có mặt tại căn cứ Thị ủy. Buổi sáng, khi xác định tình hình yên tĩnh, địch không càn quét, tôi vượt sông Ba Lai, chừng hai cây số là tới. Căn cứ Thị ủy lúc đó ở ấp ba, xã Phước Thạnh, gần lộ giữa. Gọi là rừng dừa Phước Thạnh, nhưng chẳng còn cây dừa nào trọn vẹn bởi bao lần bom đạn tàn phá.
Dừa đổ ngổn ngang, bầm dập, te tua, còn sót cây nào thì trơ trụi lá, nhìn từ xa như một rừng chông. Bởi là địa bàn tiếp cận thị xã, vùng trọng điểm bắn phá của địch. Căn cứ được OK9 đã banh ngay trong cái hoang tàn ấy. Cũng may, đã qua một mùa mưa nên cỏ mọc um tùm, cây cối đã lên chồi xanh. Ở chiến trường, hiểu tâm lý kẻ địch nên OK9 đã banh căn cứ ở đây là an toàn, bởi nó hàm chứa yếu tố bất ngờ.
Ông Ba Cầu về tỉnh họp gấp, "tổng hành dinh" Thị ủy toàn người lạ, nhưng tôi được anh em đón tiếp thân tình như người đi xa mới về. Phụ trách bộ phận căn cứ là Ba Châm (nay là Phó Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh), một thanh niên rất điển trai, dáng thư sinh, chừng gần ba mươi tuổi. Hình như Châm lúc đó là Phó văn phòng, phụ trách công tác Tuyên huấn. Anh bộc bạch - "Anh em mừng lắm, khi được chú Ba Cầu thông báo đã mời được nhà báo về giúp đỡ tụi tôi…".
Tôi lặng người, nhìn chủ nhà thầm trách mình "thật là dở hơi hết chỗ nói! Sao cái hôm ở An Phước mình không nói béng với ông Ba Cầu, tôi không phải là nhà báo thì đâu đến nỗi này. Bây giờ mới nói ra sẽ mang tiếng cho thủ trưởng của anh ta. Thôi đành… người ta ngộ nhận về mình, chứ phải đâu mình mạo nhận nhà báo mà băn khoăn day dứt. Hãy đợi đấy, chờ xem họ muốn nhờ cậy anh "nhà báo dởm" này việc gì".
Sau khi thăm hỏi theo thủ tục xã giao, Ba Châm vào đề luôn: "Báo cáo anh Thái Dương, chú Ba về tỉnh họp mấy ngày nữa mới về, ủy nhiệm cho em Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 với anh, nhờ anh giúp đỡ một việc mà anh em đang bí… chủ trương của Thị ủy là trong đợt tuyên truyền Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá sắp tới, rất cần có hình thức tuyên truyền công khai trong vùng địch tạm chiếm.
Trọng tâm là khu vực thị xã. Bằng mọi biện pháp để có thể ra được một tập san. Định kỳ mỗi tháng một số. Hình thức như một ấn phẩm của trí thức, văn nghệ sĩ, ký giả tại chỗ thực hiện. Vì vậy hình thức và ngôn từ phải phù hợp với một ấn phẩm của chế độ Sài Gòn. Song, nội dung cốt lõi là của ta, nhằm khêu gợi lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, chống độc tài, chống đàn áp, chống ngoại bang xâm lược…
Trước mắt, tập trung vào khu vực học đường, trọng điểm là các trường trung học "tương đương cấp ba" vì hấu hết học sinh nam giới học xong tú tài phần hai đều bị bắt quân dịch, trở thành lính tay sai chống lại cách mạng. Do vậy, cần đa dạng nội dung và hình thức ấn phẩm. Nghiêng về văn chương, thơ phú. Ấn phẩm sẽ lấy tên "HỌC ĐƯỜNG MỚI".
Vì anh em chưa quen làm báo, nên rất mong được anh tham gia ý kiến vào bản đề cương tập san; việc thứ hai, đó là nội dung ấn phẩm, nó mang ý nghĩa quyết định, trong khi chưa tìm ra người tham gia viết bài. Theo chỉ đạo của cấp ủy đảng, cần cấp tốc mở một lớp ngắn hạn bồi dưỡng kiến thức cho anh em. Học viên chọn từ các đơn vị cơ sở trong số anh chị em có năng khiếu. Cái khó nhất là phải OK9 đã banh đề cương bài giảng, giáo viên trình bày… việc này chú Ba Cầu nói phải trông cậy vào anh".
Tôi toát mồ hôi sau ý kiến của vị thay mặt Văn phòng Thị ủy. Nguy to rồi! Có chạy đằng giời cũng không thoát!
Cả trưa hôm đó tôi như gà mắc tóc, loay hoay gỡ rối. Cái việc thứ nhất, tiếng thế nhưng dễ gỡ, nhờ có "bảo bối" trong bòng (balô) - đó là hai cuốn Văn nghệ quân Giải phóng, cứ chọn những chuyên mục trong đó xét thấy phù hợp thì đưa vào đề cương. Vận động trí não, tìm ra những đặc điểm của địa bàn và đặc thù của ấn phẩm phát hành công khai trong thành mà OK9 đã banh thêm chuyên mục mới, thế là êm; còn vế thứ hai, cái "gánh nặng ngàn cân", vô phương tháo gỡ - ấy là việc mở lớp và cơ cấu, nội dung bài giảng cho các "nhà báo" tương lai phục vụ cho ấn phẩm. Ở đời nhiều khi cái khó ló cái khôn, nhờ "phúc đức ông bà" đưa tới, bỗng lóe lên trong tôi hình ảnh một thời xa lơ xa lắc, thời còn là lính pháo binh quân khu Tây Bắc…
Thời đó, tôi chỉ huy một tiểu đội kế toán + trinh sát pháo binh, tham gia dạy học trong đơn vị - làm trưởng giáo nên được ưu tiên đi học bổ túc văn hóa do Lữ đoàn tổ chức. Một chuyện "oách" hơn nữa là được đơn vị cử đi học lớp thông tin viên do Báo Quân đội nhân dân tổ chức tại thị xã Sơn La. Anh Phúc Nghiệp - Trưởng phòng bạn đọc phụ trách lớp. Nhờ những bài học sơ đẳng của nghề viết báo thời đó đã trở thành yếu tố quan trọng gỡ rối cho tôi.
Trở về đơn vị, trong lúc Ba Châm lo tìm người để chiêu sinh, chuẩn bị địa điểm mở lớp, thì tôi tập trung vào lo bài giảng. Mấy ngày đêm giam chân dưới hầm, bên chiếc đèn dầu leo lét, giải quyết xong việc chuyên môn của đơn vị là chúi vào giáo án. Cứ gọi là giáo án cho oai - thực ra đó chỉ là đề cương bài giảng. Nói thế cũng vẫn là "mít-tơ-oai". Thực ra phải nói là cố nặn óc nhớ lại những bài sơ đẳng về thông tin OK9 thể thao xanh chín đã học từ hơn mười năm trước mà ghi vào giấy tạo thành bài giảng.
Mấy ngày sau tôi trở lại Phước Thạnh để thống nhất với Ba Châm phần chuẩn bị của mình. Châm cười rả lả - "Tuyệt vời! Thiệt tuyệt vời!... Ta có thể vào cuộc ngay. Xin báo để nhà báo hay, tụi này đã chuẩn bị trường lớp xong. Đã chiêu sinh được gần hai mươi người. Anh em phấn khởi lắm.
Ngày khai giảng, anh Ba Cầu dự động viên anh em. Tất nhiên tôi phải tham gia trình bày bài đầu tiên - gọi là bài tổng quát về vai trò của OK9 thể thao xanh chín trên mặt trận tư tưởng. Một kết quả bất ngờ khi bế mạc, anh chị em đều "nộp sản phẩm" với chất lượng rất tốt thừa cung cấp cho "HỌC ĐƯỜNG MỚI" ra số đầu tiên (tất nhiên còn cả nguồn bài viết của cán bộ ở một số cơ quan, đơn vị gửi tới).
"HỌC ĐƯỜNG MỚI" với tiêu chí: “Viết cho quê hương hòa bình”. Khổ nhỏ bằng cuốn vở học trò, 64 trang, in rônêô. Bài mở đầu là thư của Ban biên tập gửi bạn đọc và cộng tác viên. Tiếp theo là 7 bài tiểu luận, 1 truyện ngắn, 1 bài lý luận về Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 văn chương và 8 bài thơ. In 500 bản.
Một tuần, sau khi phát hành, theo phản ảnh của quần chúng và cơ sở bí mật, "HỌC ĐƯỜNG MỚI" có tác động lan tỏa rất nhanh - ngoài các em học sinh đọc, họ còn đem về cho người thân và bạn bè cùng đọc. Được tin này, anh em chúng tôi mừng rơi nước mắt. Thật không ngờ cái lớp học ngoài trí tưởng tượng ấy lại góp phần tạo nên kết quả như vậy