Buổi sáng trời mưa ẩm ướt thật khó chịu, khiến nhiều người không muốn ra khỏi nhà quá sớm, vậy mà một cụ bà gần 80 tuổi đứng đợi tôi ngay trước cửa phòng tư vấn, chờ mở cửa là bước vào ngay.
Vừa ngồi xuống ghế bà đã lau nước mắt, những dòng nước mắt có lẽ quá bị kìm nén, nay bật ra chảy như mưa xối trên khuôn mặt đầy vẻ sang trọng của người đàn bà có dáng vẻ khuê các. Chắc bà từng là cô gái con nhà trâm anh thế phiệt, tôi nghĩ vậy.
Vừa lau nước mắt, vừa gắng để ngừng cơn nức nở, câu đầu tiên bà nói với tôi là: "Tôi vừa thoát chết. Vì đêm qua tôi định quyên sinh. Sáng nay tôi phải tìm đến đây sớm vì tôi sợ mình quá uất ức làm điều dại dột thì con cháu hổ thẹn". Rồi bà hối hả trình bày nỗi lòng tan nát của mình, khiến tôi đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác.
Bà cụ già đau khổ tột đỉnh đó là bà Thanh Hương, bác sỹ đa khoa nghỉ hưu đã hơn 20 năm nay. Bà cùng chồng là ông Thương sống hạnh phúc trong suốt mấy cuộc kháng chiến, ông từng có hàm cục trưởng rồi mới nghỉ hưu. Hai con đều thành đạt trong sự nghiệp, con trai là tiến sỹ, con gái cũng là bác sỹ, đều có nhà riêng đàng hoàng, các cháu nội ngoại đều đã tốt nghiệp đại học, có cháu đang học thạc sỹ. Vậy mà giờ đây mọi chuyện trong gia đình của bà bỗng đổi thay đến nỗi bà không còn đủ sức chịu đựng, đến mức bà muốn tìm đến cái chết.
Căn nguyên bắt đầu từ sau khi vợ chồng bà Hương về hưu, đồng lương hưu eo hẹp không đủ để bà phục vụ cho ông một cuộc sống đầy đủ như trước, khi cả hai người còn đi làm đều có thu nhập cao, đi đâu cũng được trọng vọng. Vốn là con gái nhà quan, nhưng cô tiểu thư khuê các xưa dám bỏ nhà đi theo tiếng gọi của cách mạng.
Trong kháng chiến, bà đã gặp ông, một chàng sỹ quan trẻ tuổi, đẹp trai. Ông đã mê bà ngay từ cái nhìn đầu tiên, và có lẽ bà cũng vậy. Họ nhanh chóng có một tình yêu đẹp và không kém lãng mạn trong kháng chiến gian khổ. Tuy chỉ là một thanh niên nông dân, không được học hành nhiều, nhưng tích cực tham gia kháng chiến, gia nhập quân đội, anh dần trưởng thành trong chiến đấu, rồi được tạo điều kiện học lên, nên trông anh khá hào hoa.
Sau gải phóng Thủ đô, 2 người tổ chức hôn lễ, mọi người không ngớt khen họ đẹp đôi. Được quân đội đào tạo, bà Hương học y sỹ rồi học lên bác sỹ, còn ông Thương được đi học và sau đó được đề bạt đến chức vụ cục trưởng. Cuộc sống tương đối ổn định về OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, con cháu ngoan ngoãn, học hành thành đạt, nên gia đình ông bà đã trở thành mẫu mực cho biết bao nhiêu người học tập. Các con cháu trong nhà hết mực kính trọng ông bà.
Nhưng đến khi nghỉ hưu, đồng lương hạn hẹp không phù hợp với cách tiêu pha cũ, bà không muốn chồng ta thán về việc bí bách trong chi tiêu, bản thân ông lại không biết một nghề gì cụ thể (ngoài nghề làm… quản lý), nên bà đành phải hằng ngày sang nhà con gái làm thêm ở phòng mạch tư để tăng thêm thu nhập.
Thế là gia đình bà vốn chỉ còn lại hai ông bà già ở với nhau, thì giờ đây bà phải thuê một phụ nữ giúp việc, ban ngày khi bà vắng nhà thì đến đỡ đần cơm nước, giặt giũ cho ông. Chị giúp việc ít tuổi hơn con gái bà, mới xấp xỉ 40 tuổi, khoẻ mạnh, do cảnh nghèo nên đã để 2 con lại cho chồng ở quê, ra Hà Nội xin việc làm. Do yêu cầu của bà Hương là chỉ cần giúp việc ban ngày, không để ngủ đêm lại nhà, nên chị này cùng các "ôsin" đồng cảnh thuê một chỗ trọ khác.
Thời gian đầu bà Hương rất hài lòng vì thấy cuộc sống ngày càng khá lên do có thu nhập làm thêm của bà, vì nghề bác sỹ đang "có giá". Ông Thương lại béo tốt khoẻ mạnh vì có người chăm sóc, ông nghỉ hưu không phải làm gì, thường xuyên tham gia sinh hoạt các CLB, đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá hết với nhóm bạn già này lại đến nhóm bạn già khác, khiến bà nghĩ vậy là hạnh phúc trọn vẹn, bà vẫn là người vợ tốt, hết lòng hy sinh cho chồng. Nhưng bà không ngờ, từ lúc nào, ông Thương và cô giúp việc đã "có vấn đề".
Bà cũng lờ mờ cảm nhận được, nhưng bà nghĩ không biết có nên hỏi chồng không vì biết đâu mình nghi ngờ sai thì làm mất danh dự của chồng. Thế mà mấy hôm gần đây, ông chủ động bảo với bà là ông cần cô giúp việc ở lại ngủ đêm tại phòng riêng của ông vì dạo này ông không được khoẻ, cần người thường trực đỡ đần, xoa bóp. Bà bảo việc đó xưa nay là việc của bà, để bà chuyển vào phòng ông, nhưng ông Thương nhất quyết không đồng ý. Thế là bùng lên sự căng thẳng suốt cả tuần.
Bà vẫn lặng lẽ chăm sóc ông, mặc dù thái độ ông mỗi khi gặp bà là hậm hực, nhưng bà cố tảng lờ coi như không có chuyện gì. Bà không muốn gợn lên chuyện bực bội vì cả hai đều đã cao tuổi, người nào cũng có bệnh cao huyết áp, nhỡ căng thẳng, tai biến, lại khổ con cháu. Nhưng ông thì không chịu đựng được hơn nữa. Tối qua ông tuyên bố với vợ rằng, phải nhanh chóng sắp xếp cho cô giúp việc vào ở cùng.
Ông nói: Nào là đã gặp Tổ trưởng dân phố báo cáo có cô giúp việc đến tạm trú dài hạn rồi, nào là thời buổi này phải "thoáng" một chút, bà già quá rồi, lại lạc hậu trong cái cơ chế thị trường muốn cái gì cũng mua được này, các ông bạn già của ông cùng sinh hoạt tại "CLB quý tộc" ăn chơi sành điệu như thế này, thế kia, chứ không phải bị vợ quản thúc như ông. Rồi ông dẫn ra, nào ông bạn A, ông bạn B cũng trên dưới 80 tuổi như ông, nhưng ngang nhiên "cặp bồ" nhiều năm nay mà các bà vợ "im như thóc". Rồi ông kể chuyện em họ ông, cũng thuê ôsin về ở trong phòng riêng để chăm sóc cho riêng ông ta cả ngày lẫn đêm v.v...
Bà Hương nghe chồng nói đến đâu thì thực sự kinh ngạc đến đó. Thì ra bao năm nay bà Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 quần quật cả khi đã nghỉ hưu cũng chỉ là để phục vụ cho "những thói hư tật xấu" của người chồng khả kính. Bà ky cóp trong chi tiêu cho bản thân, chắt bóp tiết kiệm, trong khi chồng đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá nước trong, nước ngoài gì là bà chi ngay, cứ nghĩ là làm ông vui lòng, ông sống đàng hoàng thì con cháu cũng đẹp mặt, ông cũng là niềm tự hào của con cháu. Ai ngờ...
Bà khóc tức tưởi, vừa khóc bà vừa kể lể cho chồng nghe rằng có những thứ không mua nổi, trong đó có tình chồng nghĩa vợ mấy chục năm qua, đó là danh dự của con người cần bảo vệ, mà danh dự không chỉ của mình ông hay bà, mà là của cả các con các cháu, của cả các ông bà thông gia xưa nay nhất nhất kính trọng ông. Thế nhưng dù nói gì thì bà cũng không đấu khẩu nổi ông chồng vừa lắm lý luận, vừa lắm thực tiễn, lại khư khư bảo vệ thói ích kỷ của mình.
Cuối cùng, khi ông cứ khăng khăng phải đưa cô giúp việc vào ở cùng, không cho là không xong với ông, vì "tôi đã cống hiến cả đời rồi, giờ chẳng còn sống được bao năm nữa, tôi không hưởng thụ thì đến bao giờ nữa? Khối người chức tước to hơn tôi hẳn hoi mà còn sống gấp nữa là", thế là bà đành lùi một bước: "Thôi thì tôi già rồi, ông cứ đi đâu cho khuất mắt trông coi là được, đừng làm những việc vô đạo đức trước mặt tôi, đừng làm ô nhục ngôi nhà này, để con cháu và hàng xóm biết thì tôi nhục quá".
Ông ra "tối hậu thư" luôn: "Tôi già yếu, không đi lang thang như vậy được, chỉ có đến nhà phục vụ thôi". "Cuộc chiến" giữa hai vợ chồng bà Hương suốt đêm, cuối cùng ông Thương bất chấp tình cảm, ân nghĩa suốt nửa thế kỷ của vợ, ông tuyên bố: nếu bà không đồng ý cách sống của tôi thì tôi đành phải ly hôn bà để tôi có cuộc sống riêng!
Chính vì "đòn" cuối cùng này của ông chồng, làm bà Hương uất ức nghĩ đến chuyện tự sát. Bà thấy nhói đau trong tim. Bà về phòng vớ lọ thuốc trợ tim để uống và xuất hiện trong đầu bà ý nghĩ phải tự sát vì bà không còn chịu đựng nổi nữa. Bà hoàn toàn không ngờ rằng người chồng, người cha mà bà và các con rất đỗi kính trọng lại trở nên đổ đốn đến mức như vậy. Bà uất ức uống gần hết lọ thuốc với ý nghĩ chết đi khỏi phải đau khổ, ấm ức. Nhưng uống xong bà Hương lại nghĩ rằng nếu bà chết thì con cháu bà sẽ đau khổ biết nhường nào, nghĩ vậy bà lại móc họng nôn hết thuốc ra, tự cấp cứu cho mình.
Trong tình trạng căng thẳng tột cùng như vậy, bà Hương đem nỗi lòng đến giãi bày. Những lời tâm sự của bà về người chồng cho thấy trong cơ chế thị trường đã thực sự xuất hiện những "ông già sống gấp", mà vì sự ích kỷ, vì thói hư tật xấu, vì những ham muốn tầm thường của mình, họ đã đánh mất tất cả