Làng Cát (bao gồm các xã Hòa Hiệp Bắc, Hòa Hiệp Trung, Hòa Hiệp Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên) không chỉ là làng anh hùng trong chiến tranh, đã đi vào văn học, Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP, mà còn được biết đến với ngôi trường tiểu học rợp bóng cây xanh, con chim đầu đàn của ngành Ok986 tải ứng dụng tỉnh Phú Yên. Người có công OK9 đã banh nên danh tiếng ngôi trường là một người con của Làng Cát.
Nhọc nhằn tuổi thơ trên cát
Cô Lê Thị Hưởng, Hiệu trưởng Trường Tiểu học số 1, xã Hòa Hiệp Trung, người có ý tưởng biến bãi cát trắng nhức mắt thành một công viên cây xanh, cũng là một người con của Làng Cát. Cô cho biết, tuổi thơ của cô có thể gói gọn trong chữ "khát". Cha thoát ly đi kháng chiến khi cô mới chập chững, mẹ làm cơ sở cách mạng, thường xuyên bị địch bắt tù đày, tuổi thơ của cô khắc khoải trong sự khát thèm đoàn tụ. Sống giữa ba bề, bốn bên là cát, cái giấc mơ màu xanh chập chờn suốt tuổi thơ cô. Có một cái khát khác cũng mãnh liệt không kém, đó là khát chữ. Mặc dù học rất khá, nhưng vì hoàn cảnh gia đình, đến ngày hết chiến tranh, đã 17 tuổi, nhưng cô mới học hết tiểu học.
Quê hương giải phóng, dù đã lớn tuổi, nhưng cô vẫn âm thầm thực hiện ước mơ là tiếp tục đi học. Tốt nghiệp Trường Bổ túc Công nông tỉnh Phú Khánh, lẽ ra cô đã là sinh viên Trường Cao đẳng Sư phạm Nha Trang, nhưng do hoàn cảnh gia đình quá ngặt nghèo, cô phải xin về học Trường Trung cấp Sư phạm Tuy Hoà cho gần nhà.
Cô nói, hồi ấy, mỗi ngày đạp xe mười mấy cây số từ nhà ra thị xã, cực vô cùng, nhưng ước mơ làm người gieo chữ trên vùng đất cát Hòa Hiệp đã thôi thúc cô, để vừa học tốt, vừa trọn vẹn chữ hiếu với gia đình. Sau này, bước chân đến cổng Trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn, cô bỗng bật khóc. Vậy là ước mơ vào đại học suốt tuổi thơ cuối cùng cũng trở thành hiện thực.
Hiện thực hóa giấc mơ xanh
Bước ngoặt trong đời của cô Hưởng là vào năm 1998, cô được đề bạt giữ chức Hiệu trưởng Trường Tiểu học số 1 Hòa Hiệp Trung. Đó là một ngôi trường mới, cơ sở vật chất chỉ là một bãi cát trắng với vài dãy nhà ọp ẹp. Không ít người ngán ngẩm, nhưng nhìn quang cảnh ấy, chợt ký ức xanh tuổi thơ cô hiện về. Cô nói, nhìn các em dầm chân trong cát cháy, bụi tung mù mịt, nhiều đêm cô không ngủ được.
Một trong những việc làm đầu tiên của cô Hiệu trưởng là phủ xanh sân trường cát trắng. Một cái cây sống và lớn lên được trên vùng đất cát khó khăn, cực nhọc hơn nơi khác rất nhiều. Cô, trò phải đi xin từng cây bàng, cây phượng… nhặt từng mẩu phân, hứng từng xô nước. Gặp năm hạn, gió nam thổi ràn rạt, cát lấp cả cây, phải trồng đi trồng lại mấy lần.
Cô còn vận động cán bộ, giáo viên cùng mình đạp xe lên tận xã miền núi Hòa Thịnh tìm cỏ lá gừng về phủ kín sân trường, vận động phụ huynh học sinh góp công, góp của bê tông hóa lối đi. Cứ âm thầm, bền bỉ như vậy, hơn mười năm qua, từ một bãi cát trắng, Trường Tiểu học số 1 xã Hòa Hiệp Trung đã trở thành một công viên bạt ngàn cây xanh.
Hôm tôi đến trường, Cô Hưởng khoe là vừa ra mắt thư viện xanh. Biến công viên xanh trở thành thư viện xanh quả là một sáng kiến độc đáo. Đây cũng là thư viện xanh đầu tiên của tỉnh Phú Yên. Trên các thân cây rải rác trong trường treo những tấm bảng ghi kiến thức toán học, lịch sử, địa lý… để các em lúc nào cũng có thể học được. Trên ghế đá đặt dưới những tán cây xanh mát, suốt ngày râm ran tiếng các em đọc sách. Nhìn vào đâu cũng thấy không khí học tập.
Gieo chữ trên vùng cát
Điều trăn trở lớn nhất của cô Hưởng là xóa bỏ định kiến: Học sinh vùng biển thì ít chịu đi học và học kém. Ở Làng Cát, dẫu chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, nhưng vẫn còn đó không ít cảnh đời nghèo khó, bất hạnh. Cô nói, tuổi thơ của cô vì chiến tranh mà chịu thiệt thòi, không lẽ các em cũng phải như mình!
Hễ có một trường hợp học sinh không đến lớp, học sinh bỏ học, lòng cô Hưởng lại nhói đau. Cùng với vận động phụ huynh đưa con em đến tuổi ra lớp, cô giao nhiệm vụ cho giáo viên chủ nhiệm, bằng mọi cách, vận động các em bỏ học trở lại trường. Không ít trường hợp, giáo viên chủ nhiệm bất lực, đích thân cô Hưởng không kể đêm hôm, mưa gió, đến tận nhà vận động gia đình và các em.
Bà con ở đây còn kể một câu chuyện: Năm trước, không hiểu sao mà ngày nào cô Hưởng cũng ra chợ ngồi suốt buổi với chị Lê Thị Nhàn, làm nghề bán trứng vịt lộn. Có người còn độc miệng gièm pha. Đến khi thấy cô Hưởng ra về còn đèo thêm em Hoàng, con chị Nhàn tới lớp, thì mọi người mới hiểu.
Thì ra, em Hoàng vì nhà nghèo, học sút, đã bỏ học mấy tuần nay, cô phải ra tận chợ động viên mẹ em và đích thân cô mỗi sáng chở Hoàng đi học. Có trường hợp nọ, gia đình đông con, ông bố nát rượu, khi Cô Hưởng tới vận động, ông bố ra điều kiện: Nhà trường phải trông hộ đứa em thì thằng anh mới được tới lớp. Cô Hưởng nói sẵn sàng làm người "bảo mẫu" em bé, ông bố này nghe vậy thì xiêu lòng. Cô Hưởng chưa hề một lần thất bại trong việc vận động các em trở lại trường. Cô nói: Không có Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 gì cao siêu đâu, cốt là ở sự chân thành.
Nhiều em nghèo quá, không có sách vở, quần áo, cô Hưởng vận động quyên góp sách, quần áo cũ tặng các em. Nhiều đêm, cô miệt mài cắt sửa quần áo, kịp sáng hôm sau các em đến lớp. Ngoài bồi dưỡng các em học giỏi, cô phát động phong trào dạy thêm học sinh yếu vào ngày thứ bảy hằng tuần, đích thân cô cũng đứng ra kèm cặp nhiều học sinh yếu.
Sau hơn 10 năm OK9 đã banh, Trường Tiểu học số 1 Hòa Hiệp Trung đã có bộ mặt khá khang trang, đồ dùng dạy học phong phú, trong đó, ngoài kinh phí cấp trên, còn được mua sắm từ chính phong trào tiết kiệm của trường. Và đặc biệt, đây là một trong những trường đầu tiên đạt chuẩn quốc gia và luôn là con chim đầu đàn của ngành Ok986 tải ứng dụng huyện Đông Hòa và tỉnh Phú Yên.
Cô Lê Thị Hưởng vinh dự được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Lao động hạng ba. Cô nói, phần thưởng cao quý đó của Chủ tịch nước càng nhắc nhở cô làm nhiều hơn nữa cho sự nghiệp trồng người