Tròn 10 năm sau ngày bắt đầu thay đổi lịch sử bóng đá Đức, Klinsmann, vẫn mái tóc hung vàng, mỏng, vẫn chiếc quần Âu phẳng lì, nhưng không phải màu đen mà là màu ghi. Chiếc áo ông mặc cũng không phải sơ mi trắng mà là áo phông, có logo của người Mỹ. Klinsmann đối mặt với chính người Đức trong một trận chiến quyết định mà ở đó quá khứ được tái hiện một cách đầy đủ, với những người bạn cũ cùng những cảm xúc đã vương bụi thời gian.
Ở Recife hôm nay, Klinsmann là người Đức hay người Mỹ? Câu hỏi mà tôi đặt ra có vẻ ngớ ngẩn, nhưng thực tế thì đây chính là khái niệm tạo nên sự tò mò thú vị nhất. Ngày lên máy bay đến định cư ở California (2003), để tránh sự soi mói của dư luận, Klinsmann sống dưới cái tên giả: Jay Goppingen. Nhưng chưa bao giờ ông thừa nhận đó là tên giả, bởi “J” là Juergen, còn Goppingen là tên quê hương ông, một thị trấn buồn tẻ ở Stuttgart. Những ngày ở California, tất cả radio trong nhà hay trên xe hơi, Klinsmann luôn để sóng phát thanh của Goppingen. Ông biết rõ lúc nào những con đường ở quê hương tắc nghẽn, lúc nào Goppingen mưa lớn, lúc nào Goppingen khởi công OK9 đã banh một tòa nhà. Thế nhưng, khi ra sân ở bất kì trận đấu nào, Klinsmann nói tiếng Mỹ, kể cả khi ĐT Mỹ của ông đánh bại Đức 4-3 trong trận giao hữu cách đây đúng 1 năm tại Washington.
Hôm nay, thậm chí Klinsmann có thể chào những người quen cũ bằng tiếng Mỹ, nhưng phẩm chất của một người Đức thì không thể mất đi, như cái cách ông tự gọi tên mình, như cái cách ông nghe radio, và như cả cái cách mà tiệm bánh của gia đình Klinsmann, nơi ông lớn lên, được trang trí bằng 30 lá cờ Đức với hình ảnh Juergen mặc áo ĐTQG Đức. “Người Mỹ” với cái tên Jay Goppingen thực chất vẫn là một người Đức, với một chân lí rõ ràng: Phải chiến đấu đến tận cùng. Đó cũng là tính cách Klinsmann. Và nếu tính cách ấy được Klinsmann thể hiện như cách họ đã làm với Bồ Đào Nha, hẳn người Đức sẽ rất đau lòng.
Thế nhưng số phận đã tạo ra một tình huống hà khắc quá mức. Tính chất của trận đấu quyết định này còn một kẽ hở để có thể tạo ra sự thỏa hiệp. Bởi nếu hòa, Đức của Klinsmann ngày xưa vẫn đứng đầu, và Mỹ của “Jay Goppingen” sẽ đứng thứ hai. Một kết cục hoàn hảo mà kể cả những người Đức cũng mong muốn. Kẽ hở của sự thỏa hiệp ấy dường như đang đẩy Klinsmann vào tình thế nhạy cảm đến mức, có thể Klinsmann sẽ chẳng thực sự là ai cả.
Liệu Klinsmann có chấp nhận thỏa hiệp một lần duy nhất trong đời? Và hôm nay, HLV ĐT Mỹ sẽ là Juergen Klinsmann, là Jay Goppingen, hay chẳng là ai cả?