Chúng tôi về xã Lam Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An - một xã bán sơn địa ngập lũ ven sông Lam, cách TP Vinh gần 100km, để đến với tấm gương vượt lên chính mình của em gái tật nguyền Đặng Thị Phương.
Từ trụ sở UBND xã, Phó Chủ tịch Nguyễn Duy Hải dẫn chúng tôi đi qua những con đường, những trà ruộng trũng một mùa ngập lũ, hướng sâu về phía chân dãy đồi, nơi ấy lấp ló một làng quê yên bình. Ngôi nhà em dựa lưng vào sườn đồi, cửa nhà trên đóng kín, mọi sinh hoạt của gia đình, tiếp khách diễn ra giữa sân có mái che hay ở nhà ngang. Ông Đặng Sỹ Phú, bố em Phương giải thích: Cháu đóng kín cửa, dành không gian yên tĩnh học bài.
Trong nỗi xúc động, bà Trần Thị Đường kể: Bà sinh con bị thiếu tháng. Ngay khi mới lọt lòng, dấu hiệu dị tật đã hiện hữu trên thân hình cô con gái thứ hai Đặng Thị Phương của bà. Mặc dù gia đình đã cố gắng chữa trị cho em, nhưng là dị tật bẩm sinh nên em phải mang tật nguyền suốt đời. Suốt 12 năm đi học phổ thông, Phương phải trông cậy cha mẹ, anh chị em đưa đến trường. Mặc dù tật nguyền, nhưng trong số 5 người con của bà, Phương là người có sức học rất tốt. Từ trong sâu thẳm, em không muốn mình là gánh nặng của người khác, nên con đường duy nhất em lựa chọn là được đến trường.
Sự nỗ lực của Phương, sự yêu thương của gia đình và cộng đồng đã giúp em vượt lên số phận. Kỳ thi tuyển sinh ĐH, CĐ năm 2009, mặc dù không đủ điểm nguyện vọng một vào ĐH Vinh, nhưng em đỗ nguyện vọng 2 vào Trường CĐ Ok986.vip bảo mật SSL Nghệ An. Niềm vui rạng ngời trên khuôn mặt của cô bé tật nguyền. Cả nhà em và bà con quê nghèo xóm 7, xã Lam Sơn chung niềm vui với em.
Ngày tựu trường, em cùng cha khăn gói về thành Vinh làm thủ tục, nộp mọi khoản tiền và nhập học. Nhưng mới chỉ làm sinh viên được hai ngày thì trường thông báo từ chối tiếp nhận em. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt dị tật của em, làm ướt đẫm cả lưng áo cha em - người cựu chiến binh - suốt chặng đường gần 100km ông chở em rời trường về quê. Một thời gian dài sau đó, nhiều trường ĐH, CĐ khác lấy kết quả thi của em trên mạng, liên tiếp mời em đăng ký nhập học theo hình thức liên kết đào tạo, nhưng từ thực tế diễn ra ở Trường CĐ Ok986.vip bảo mật SSL Nghệ An, gia đình đã an ủi và ngăn cản em không phiêu lưu lần nữa, khiến em càng khóc nhiều hơn.
Không cam chịu số phận, em vẫn một mực đòi được đến trường. Trước khát khao cháy bỏng của em, lần thứ 2 ông Phú đưa con về TP Vinh đăng ký nhập học vào Trường Trung cấp Kỹ thuật SaRa. Chỉ một ngày sau khi làm thủ tục, em lại bị từ chối.
Thấy con đau khổ vì không được đến trường, lần thứ 3 gia đình đưa em tới Trung tâm Nhân đạo của Sở LĐ-TB&XH Nghệ An. Nhưng cả lần này nữa, em lại phải trở về.
Kín đáo lau vội nước mắt, bà Đường tiến về gọi cửa nhà trên. Tiếng Phương đáp lại méo mó. Một lúc sau, nhờ sự cố gắng của em, vất vả lắm cánh cửa nhà trên hé mở chậm chạp. Em đấy, một thân hình tật nguyền, khiếm khuyết thật thương tâm: Hai tay khoèo, đôi chân tật nguyền bé nhỏ đỡ cả thân hình xiêu vẹo, miệng, mặt dị tật cười nói không bình thường. Nhưng ở em tỏa sáng bởi khát khao vươn tới của một trí tuệ minh mẫn.
Phương vất vả giải thích với chúng tôi bằng ngữ điệu của người không chỉ dị tật tay, chân mà dị tật cả trên mặt và miệng rằng: em đang ôn tập để tham dự kỳ thi ĐH 2010. Em tự tin: sẽ tiếp tục thi đỗ ĐH hoặc CĐ. Kiểm chứng năng lực đôi tay em, chúng tôi yêu cầu em thảo một đoạn văn bản trên máy tính. Em mở máy, đôi tay khoèo nhấp chuột và rê trên bàn phím thật khó khăn, nhưng so với Hiệp sỹ công nghệ thông tin Công Hùng (Xã Đoài, Nghi Lộc), con người tật nguyền mà chúng tôi đã gặp, đã xem thì những ngón tay Phương trên bàn phím linh hoạt hơn Công Hùng nhiều.
Chứng minh khả năng di chuyển của mình, em đứng dậy cố lê đôi chân tật nguyền, vất vả di chuyển thân hình trong không gian ba gian nhà. So với những người tàn tật khác chúng tôi đã gặp, em nhiều thiệt thòi, nhưng dường như trong em, nghị lực vươn lên và khát khao học hành để tự lập cuộc sống đang quyết tâm chiến thắng.
Chia tay em, chúng tôi tự hỏi: Năm 2010, nếu lại thi đỗ, liệu em có bị từ chối nhập học như ba lần trước?
Ông Đặng Sỹ Danh, cán bộ Ok987 ưu đãi độc quyền xã Lam Sơn cho biết: Cả xã có 4 em tật nguyền bẩm sinh đều ham học, đều nhận được sự khích lệ, động viên của Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K và người dân. Các em được miễn các khoản học phí, tiền đóng góp OK9 đã banh trường, được nhận những món quà khuyến học, những dụng cụ trợ giúp khuyết tật của các tổ chức hoặc nhà hảo tâm do địa phương giới thiệu…
Thiết nghĩ trách nhiệm của Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K xã Lam Sơn đã làm tròn. Giá như Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K cấp trên và Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức có cơ chế, chính sách phối hợp giữa nhà trường và gia đình trong đào tạo cho người khuyết tật, kết hợp với sự giúp đỡ của những nhà hảo tâm, hẳn khát khao cháy bỏng thi đỗ và được vào học các trường ĐH, CĐ, dạy nghề của những người tật nguyền như Đặng Thị Phương sẽ không còn trắc trở