Tôi được nhận vào cương vị trưởng phòng nhân sự của một công ty bán lẻ đồ điện tử gia dụng. Khi mới tiếp quản, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của tôi cũng gặp khá nhiều trở ngại. Mọi người trong công ty thường e dè và không chịu chia sẻ. Duy có một cô trẻ rất nhiệt tình giới thiệu và giúp đỡ tôi trong việc tiếp cận với mọi người.
Có một điều mà tôi thắc mắc, Hương - tên cô gái đó - khá cởi mở, nhưng mọi người dường như cứ lảng tránh cô ta. Mới đầu tôi nghĩ họ không thích vì Hương nhiệt tình quá với tôi, có thể họ nghĩ rằng Hương nịnh bợ cấp trên. Tôi không nhận thấy ở Hương có một chút ý tứ cơ hội nào. Cùng là phụ nữ, tôi với Hương chỉ đơn thuần là những người bạn, những đồng nghiệp. Hơn nữa, Hương giản dị, dễ gần. Cô ta nhanh nhẹn hoạt bát, có khuôn mặt khá ưa nhìn, ánh mắt sắc sảo, và gần như không hề trang điểm. Thậm chí trong những lần tôi rủ Hương đi ăn trưa, chưa bao giờ cô ta tranh việc trả tiền. Điều này chứng tỏ rằng Hương tiếp xúc với tôi không nhằm vào mục đích “nịnh bợ”.
Qua Hương, tôi nắm được khá nhiều thông tin về nhân sự của công ty. Cô luôn có những nhận xét rất hồn nhiên: “Anh Hoàng ấy à, giỏi cực kỳ. Em rất ngưỡng mộ anh ấy nhưng chỉ là ngưỡng mộ thôi chứ không phải yêu đơn phương đâu”. Nói rồi cô chống cằm, ngước ánh mắt trong veo lên phía cửa sổ rồi nói nhỏ: “Nhưng mà người đẹp trai lại giỏi như thế chắc có nhiều cô mê lắm...”. “Chị Mai khó tính lắm, luôn bắt lỗi bọn em. Nhưng mà chị ấy mắng rất đúng, bọn em không thể cãi được. Nhờ có chị ấy mà bọn em tiến bộ rất nhiều.... Chị Thảo thì khó khăn lắm. Chị ấy mới có con nhỏ 7 tháng tuổi. Chồng dính vào cá độ, nợ tiền nên phải bỏ trốn. Chị ấy phải bỏ căn nhà thuê về ở với mẹ đẻ, thế mà bọn nó còn đến đó để siết nợ. Bây giờ kiếm được đồng nào là lo để “cứu chồng”, chứ không thì chúng nó giết. Khổ thế! Lấy chồng mà không lựa chọn kỹ thì khổ chị nhỉ?”.
Hương nói rất chân thành. Cô ta không thể là một cô gái xấu, tôi nghĩ là như vậy bởi vì những người có ý nghĩ xấu thì thường hay tận dụng mọi cơ hội để nói xấu người khác.
Sau vài tháng, tôi đã quen với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP và cũng thân thiết hơn với các thanh viên trong công ty. Công ty chủ yếu là nữ, chính vì vậy mà cũng nảy sinh nhiều chuyện chẳng đâu với đâu. Những chuyện xích mích, mất lòng, chơi xấu, chia bè kéo phái... ảnh hưởng không nhỏ đến hoạt động OK9 thể thao xanh chín... Cũng chính vì những chuyện lộn xộn này mà người tiền nhiệm của tôi không chịu được đã phải chuyển đi nơi khác. Tôi phải mất đến nửa năm mới dẹp được phần nào sự bất ổn này.
Những cố gắng của tôi đã gắn kết các thành viên với nhau hơn, nhưng một điều rất lạ là mọi người rất hạn chế tiếp xúc với Hương. Thậm chí có lần, tôi rủ Hương và một người khác đi ăn trưa, người kia thấy sự xuất hiện của Hương cũng kiếm cớ từ chối. Tôi dò hỏi về Hương thì họ chỉ cười và nói: “Em không dám nhận xét, nhỡ có điều gì thì mất hòa khí trong công ty. Chỉ một thời gian nữa thôi, chị sẽ biết Hương là người thế nào”.
Hương rất tháo vát, khi được tôi giao nhiệm vụ tìm một nhà hàng để chuẩn bị cho buổi liên hoan của công ty, chỉ trong vài phút, cô ta đã đưa ra một loạt danh sách các nhà hàng ở gần công ty. Kèm theo đó là danh sách thực đơn đặc sắc của từng nhà hàng. Hương còn khuyên tôi nên chọn nhà hàng nào có các món ăn mà sếp thích. Cô bảo: “Khẩu vị của Ok986 vip Thiên đường trò chơi khác phụ nữ, các món ăn mà họ thích thường có mùi vị đậm hơn, cứng hơn, xương xẩu hơn... để phù hợp với việc nhấm nháp với bia rượu”. Tôi nghe theo lời Hương và buổi liên hoan đó, các sếp có vẻ rất hài lòng.
Khi công ty đi nghỉ mát, Hương cũng nhanh nhảu tranh phần việc chọn hãng Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá. Cô Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 rất chu đáo, yêu cầu phía Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá phải chấp nhận thực đơn và ăn ở nhà hàng do cô chọn. Hương nói: “Em thường vào các diễn đàn đi phượt, mỗi địa danh có những đặc sản riêng và đến đó thì phải thưởng thức nó thì mới thú vị. Các nhà hàng mà em chọn đều được nhiều lời khen trên diễn đàn, mình chọn nơi đó vừa rẻ, vừa ngon, chứ lười một chút để bên tour họ sắp đặt thì chán lắm. Năm ngoái nghỉ mát ở vùng biển, thế mà thực đơn thì toàn món mà ở nhà ăn cũng phát chán. Nào là thịt gà quay, nào canh cua đồng, nào là thịt lợn tẩm bột rán, rồi ốc xào chuối đậu... Món hải sản hiếm hoi là mực hấp và tôm chiên thì ở đâu mà chả có. Em thấy các sếp ăn uống ngắc ngứ lắm”.
Quả thật, sau buổi tổ chức nghỉ mát đó, tôi được các sếp rất tín nhiệm. Tôi bắt đầu thấy nể cô gái trẻ này. Hương trở thành một cánh tay đắc lực của tôi, những mối nghi ngờ cũng những lời gièm pha về Hương bị tôi bỏ ngoài tai. Công ty tôi có quy định trong các phòng luôn phải có hoa tươi. Một đơn vị cung cấp sẽ đưa hoa đến vào mỗi buổi sáng. Số tiền chi cho việc này mỗi tháng không hề ít. Hương đề xuất với tôi: “Hoa của họ đưa đến toàn loại sắp héo, chỉ để được 2 ngày là phải thay, giá lại đắt. Nếu chị đồng ý, em sẽ cho mấy đứa em ở nhà nó phụ trách. Sáng sớm nó sẽ ra chợ hoa Yên Phụ mua rồi cắm vào lẵng, em đảm bảo là hoa sẽ bền, đẹp và rẻ hơn”. Tôi chấp nhận, và Hương lo việc này rất chu đáo, số tiền chi cho việc này giảm được 1/3.
Hương được giao rất nhiều việc và đều hoàn thành tốt. Tôi biết là “ôm” nhiều việc thế đồng nghĩa với có thêm các khoản nho nhỏ phần trăm mà nơi cung cấp chia cho. Tôi lờ chuyện này đi coi như là một sự giúp đỡ cho Hương. Có lẽ Hương phải lo cho gia đình nên tôi không thấy cô ta sắm sửa quần áo đẹp, đầu tóc hay trang điểm. Tôi hỏi thăm về gia đình cô thì Hương luôn lảng tránh. Có lẽ đây là một điều bí mật mà Hương muốn che giấu.
Tôi cảm thấy thời gian gần đây, đồ dùng cá nhân của mình bị xáo trộn. Cứ thỉnh thoảng, một vật dụng của tôi lại thất lạc đi đâu mất. Lúc thì cái bút kẻ môi, lúc thì lọ nước hoa nhỏ, rồi son, rồi chì kẻ mắt, phấn... thậm chí là cái khẩu trang của tôi để trong túi xách cũng không cánh mà bay.
Tôi đã nghi có kẻ ăn cắp vặt trong công ty nhưng chưa có bằng chứng. Tôi bắt đầu nghi ngờ đến Hương, đó chỉ là một chút nghi ngờ vì nó hoàn toàn chẳng logic tí nào. Đã có lần tôi thấy Hương ngây người nhìn tôi trang điểm. Tôi nói hôm nào sẽ tặng Hương một hộp phấn, Hương từ chối nói rằng không quen. Mấy cái đồ lặt vặt chẳng đáng là bao nhưng sự biến mất của nó khiến tôi bực mình. Tôi đã có lần than thở với Hương về chuyện này, cô ta nói: “Chị đã kiểm tra kỹ chưa, hay nó rơi xuống gầm tủ?”.
Rồi tôi phát hiện ra thỏi son của mình bỗng dưng bị bẹt đầu giống như bị rơi từ trên cao xuống đất. Có người đã lén sử dụng đồ của tôi. Nhưng kỳ lạ là tiền trong ví không hề bị mất. Tôi quyết định gọi một kỹ thuật viên nhờ cậu ta lắp camera an ninh khi mọi người đã về hết.
Mấy hôm sau, quan sát hình ảnh ghi lại, tôi bàng hoàng phát hiện ra sự thật. Khi mọi người đi ăn trưa, Hương cũng ra khỏi phòng nhưng sau đó quay lại ngồi vào ghế của tôi. Cô ta lục tung đồ của tôi, cầm chúng đưa lên mũi hít hà. Cô ta sử dụng son của tôi, soi gương ngắm nghía một hồi rồi lấy giấy lau sạch sẽ. Hương lục máy tính hồi lâu rồi bỏ đi. Tôi không hiểu cô ta làm thế với mục đích gì, nhưng điều này là không thể chấp nhận. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của tôi nắm các khoản lương cá nhân, điều này đòi hỏi sự bí mật. Không hiểu sao Hương có mật khẩu để mở máy tính cá nhân của tôi. Tôi cảm giác thấy sự nguy hiểm. Với sự nhanh nhẹn tháo vát của mình, nếu Hương là tay trong cho một công ty khác thì đó là điều rất đáng ngại.
Hương bị đuổi việc vì một lý do mà tôi nắm được từ lâu: Công ty phát hiện ra những khoản hoa hồng từ công ty Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá trao trực tiếp cho Hương. Mặc dù tôi rất tiếc năng lực của cô gái trẻ này, nhưng vì sự an toàn của công ty, tôi đành phải chấp nhận.
Thiếu Hương, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của tôi khá bận. Tôi cố tìm một người thay thế nhưng xem ra đều không đạt yêu cầu. Có lẽ ấn tượng của Hương vẫn khá đậm trọng tôi và tôi vẫn áy náy về việc phải đuổi việc cô ta. Một hôm hết giờ làm, tôi quyết định mang một chút tiền gọi là hỗ trợ đến thẳng địa chỉ nhà Hương mà không gọi điện trước. Hương không có nhà. Tiếp tôi là bố của Hương. Mấy đứa con trai trùng trục mà tôi đoán là em của Hương vẫn bò ra nhà mà cắt dán đồ mã. “Sắp đến rằm tháng 7 rồi, tôi nhận thêm việc này để lũ con làm không có chúng nó lại lêu lổng”, ông bố Hương giải thích. Căn nhà chật chội ngổn ngang những ngựa, xe, biệt thự, tủ lạnh, tivi... tất cả toàn bằng giấy.
Bố Hương mời tôi uống nước, ông kể: “Cái Hương từ hôm bị đuổi việc, nó buồn lắm. Mới ra trường được vài năm nhưng đây là lần thứ 2 nó bị đuổi rồi. Biết chuyện thế nào cũng xảy ra, nhưng vẫn cứ buồn. Tôi biết là người như nó khó mà được chấp nhận”. Tôi ngờ ngợ có chuyện gì, chưa kịp hỏi thì Hương về. Cô sững người rồi rụt rè mời tôi vào căn phòng nhỏ được quây bằng những tấm ri đô. Đây là không gian riêng của Hương. Tôi thấy những đồ của tôi bị mất được bày biện ngay ngắn trên một cái giá bằng kính. Có cả bức ảnh chụp chung của tôi và Hương được lồng khung đặt ở đó. Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Hương cầm tay tôi nói: “Em rất thích chị. Em chỉ thích phụ nữ chứ không thích Ok986 vip Thiên đường trò chơi”.
Bất giác tôi rụt tay lại. Bây giờ thì tôi đã hiểu. Tội nghiệp Hương! Tôi không kỳ thị gì Hương, nhưng cái nắm tay của Hương khiến tôi sợ. Hương đã gặp rất nhiều khó khăn khi mất việc vì sự vội vàng của tôi. Tôi thầm hứa sẽ tìm mọi cách để giúp Hương xin việc ở nơi khác, hy vọng rằng Hương sẽ không tiếp tục phải lòng một người phụ nữ và lại bị mất việc