Qua một người bạn chúng tôi biết đến nghị lực phi thường của Vũ Thị Ánh Nguyệt, sinh năm 1978, ở thôn Thái Lai (xã Tiến Thắng, Mê Linh, Hà Nội) và rất khâm phục ý chí của Nguyệt. Nếu chưa gặp thì chắc hẳn trong suy nghĩ của mỗi người Nguyệt là người con gái rất khỏe mạnh, lành lặn và tháo vát.
Vậy mà khi gặp và trò chuyện, chúng tôi mới biết Nguyệt sinh ra đã không có cả hai tay như bao người khác, Nguyệt trưởng thành trong sự chở che của gia đình, đặc biệt là sự kiên cường tự vươn lên chính mình. Điều đặc biệt Nguyệt làm được tất tần tật mọi việc bằng đôi chân của mình.
Vượt lên số phận bằng đôi chân diệu kỳ
Tuy đã hẹn Nguyệt qua điện thoại trước đó nhưng khi có mặt tại nhà thì Nguyệt vừa đi vắng vì có Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP riêng rất quan trọng. Tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ bên con sông Cà Lồ là bố, mẹ Nguyệt. Tranh thủ lúc chờ Nguyệt chúng tôi có dịp trò chuyện cùng một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi chừng 60 tuổi, dáng cao gầy tự xưng là bố Nguyệt.
Bố Nguyệt chia sẻ, ông sinh ra và lớn lên ở vùng đất này, từng làm thủ kho vật tư Ok986.com Việt Nam Casino, Nổ Hũ xã từ năm 1976-1979, năm 1978 thì sinh Nguyệt, có thể ông bị ảnh hưởng bởi thuốc trừ sâu trong quá trình Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở kho nên khi sinh ra Nguyệt mới không được hoàn hảo như bao người khác. Mới nói chuyện với chúng tôi được vài câu bố Nguyệt đã quay đi và vội lấy vạt áo lau vội hai hàng nước mắt.
Bà Nhâm (mẹ Nguyệt) đang ngồi cạnh tiếp tục câu chuyện: "Một tháng sau khi sinh tôi mới biết đứa con bé bỏng tội nghiệp của mình không có tay. Tôi đã khóc nhiều lắm, nhiều khi cũng chẳng dám tin đó là sự thật. Khi dân làng biết, không ít người đã khuyên tôi gửi nó (Nguyệt) vào nhà chùa nhưng nhìn Nguyệt kháu khỉnh lại là giọt máu của hai vợ chồng chúng tôi nên không đành. Vậy là đã hơn 30 năm trôi qua rồi! Giờ Nguyệt đã lớn, đã trưởng thành và là niềm tự hào cho cả gia đình, thầy cô và bạn bè".
Nguyệt là con thứ 3 trong gia đình có 5 anh em, ngay từ lúc cất tiếng khóc chào đời Nguyệt đã không có đôi tay. Khi vừa lọt lòng, bà ngoại sợ mẹ bị kích động tinh thần nên đem Nguyệt giấu đi, chỉ khi nào đến bữa bà mới bế Nguyệt đến bú, gói kỹ trong tấm khăn. Ấy thế mà, giờ đây Nguyệt đã trưởng thành và việc gì cũng làm được như người bình thường. Nhưng để có được như ngày hôm nay, Nguyệt đã phải trải qua bao gian truân cay đắng, vất vả của cuộc đời. Đó là một nghị lực phi thường ngay cả người bình thường cũng khó có thể làm được như vậy.
Lớn lên trong vòng tay yêu thương của cả gia đình. Nếu như những đứa trẻ bình thường khác thì phải biết lật, biết trườn rồi mới tập đi. Thế nhưng, Nguyệt đã tự bước đi bằng chính đôi chân của mình, khi đã đến tuổi. Mới hôm nào mà 5 năm đã trôi qua, Nguyệt đã lớn lên như một người bình thường, hằng ngày cũng chơi đùa và rất thân thiện với bạn cùng trang lứa.
Cho đến một ngày không còn ai chơi với Nguyệt nữa vì đám bạn đã đến tuổi đi học. Thế là Nguyệt về xin mẹ cho theo học vì mẹ Nguyệt là giáo viên cấp I. Đến lớp Nguyệt được gặp nhiều bạn nên vui lắm, lại được học chữ nữa, Nguyệt cũng học đánh vần, học hát, chăm chú nghe mẹ (cô) giảng bài. Cho đến khi cô giáo bảo cả lớp viết chữ bằng phấn trắng lên bảng con, khi ấy thấy mọi người cầm phấn viết Nguyệt mới nhận ra rằng mình đã không có đôi tay như các bạn. Ngẩn ngơ một lúc Nguyệt chạy lon ton từ cuối lớp lên dựa vào lòng mẹ và hỏi: "Mẹ ơi, sao con không có tay như các bạn?". Bà Nhâm không nói lên lời chỉ biết ôm con mà hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
Như hiểu được tấm lòng của người mẹ, liên tiếp những ngày sau đó Nguyệt đến lớp và dùng chân thay cho đôi tay cầm phấn tập viết. Đã mấy mươi năm trôi qua, giờ đây đang trò chuyện với chúng tôi mà bà Nhâm cứ sụt sùi, bà kể: Những ngày đầu nó tập viết tôi thương lắm, thương nó bao nhiêu thì lại cảm thấy tủi thân thay nó bấy nhiêu. Nó dùng chân gắp viên phấn trắng nhấc lên chưa kịp viết đã rơi xuống, cứ như vậy rất nhiều lần. Lúc ấy tôi chỉ muốn chạy nhanh đến bế nó lên và nói: Con đừng cố nữa, mẹ thương con! Nhưng không đành lòng.
Giờ đây tôi cũng không ngờ rằng nó lại kiên trì đến vậy. Một thời gian sau nó đã viết được chữ bằng chân, rồi đôi chân ấy cũng cầm được cây bút như những đứa trẻ khác dùng tay viết. Không chỉ vậy nó chịu khó học nên học rất giỏi". Kể đến đây nụ cười đã dần hiện lên trên khuôn mặt bà Nhâm, còn bố Nguyệt đã vào nhà từ lúc nào không hay biết.
Bà Nhâm bảo "chắc Nguyệt sắp về rồi đấy". Nghiêng người ngó quá con đường nhỏ vắt qua giữa cánh đồng trước nhà, trầm ngâm suy nghĩ rồi như nhớ lại một điều gì đó về Nguyệt bà Nhâm hồi tưởng lại về sự học của cô con gái: "Khi tôi còn dạy cấp I thì Nguyệt đi học tôi còn đưa đi được, khi lên cấp II nhà cách trường hơn 3km nên mỗi sáng sớm thức dậy nó đều nhịn ăn để đến trường sớm. Nó thường đeo một cái túi qua vai và lon ton chạy qua cánh đồng trước nhà để đến trường. Những ngày như vậy hai vợ chồng tôi dõi theo cho đến khi nó qua rặng tre cuối cánh đồng mới yên tâm được". Hóa ra ban nãy bà Nhâm đăm chiêu nhìn về phía cánh đồng là lúc hình ảnh cô bé Nguyệt ngày nào đang đi học qua cánh đồng trước nhà hiện về trong trí nhớ của bà.
Vốn có tính cởi mở lại học giỏi nên Nguyệt được rất nhiều bạn bè và thầy cô tin yêu. Chẳng mấy chốc 4 năm học cấp hai đã trôi qua nhanh chóng, cô bé Nguyệt ngày nào giờ cũng đã lớn hơn xưa thật nhiều. Cũng 4 năm học cấp II ấy Nguyệt 4 năm liền đạt học sinh khá giỏi.
Lên cấp III Nguyệt thi đỗ vào Trường THPT Bến Tre (trước đó có tên là Trường THPT Phúc Yên). 3 năm học cấp III là 3 năm gian khó nhất cho một con người tự khẳng định mình. Và Nguyệt đã làm được nhiều hơn thế, không những năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi, năm lớp 11 Nguyệt còn đại diện cho lớp đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Rồi tốt nghiệp THPT với tấm bằng khá, rất nhiều thầy cô và bạn bè cùng lớp đã đến tận nhà chúc mừng Nguyệt.
Soi sáng cho những phận đời bất hạnh
Trong lúc câu chuyện đang sôi nổi thì ngoài sân, một cô gái dáng cao, tóc ép thẳng dài qua vai nhanh nhảu bước vào. Đó là Nguyệt, Vũ Thị Ánh Nguyệt. Người mà chúng tôi khâm phục vô cùng đã bao lần hẹn lỡ và ngồi chờ nửa buổi nay mới có cơ hội gặp được.
Chúng tôi được Nguyệt dẫn ra thăm cánh đồng, đi trên con đường làng mà ngày xưa Nguyệt đến lớp. Chúng tôi trò chuyện với nhau như những người bạn thân quen. Nguyệt kể: "Mình đã học cấp I, cấp II, rồi cấp III ở gần nhà. Con đường này mình đã đi mòn hết cả chục đôi dép nhựa. Mình cũng muốn đi học chuyên nghiệp nhưng do điều kiện sức khỏe không cho phép. Mình suy nghĩ và trăn trở nhiều lắm, đúng lúc đó mình được tặng một bộ máy vi tính, khi ấy nó lạ lẫm lắm, mình đã dành rất nhiều thời gian vào việc học đánh chữ máy tính bằng chân, cũng phải mất vài tháng mình mới đánh được thành thạo các chữ trên bàn phím".
Nguyệt kể tiếp, sau đó không lâu mình được mời về Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại Trung tâm Đào tạo dạy nghề và phát triển nhân đạo Hà Nội. Rồi sang công tác tại Đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 từ thiện TP Ninh Bình. Tiếp đó mình tham gia phụ trách đội biểu diễn ca nhạc từ thiện, tất cả các em đều là những người khuyết tật. Qua trò chuyện, chúng tôi được biết, không chỉ giỏi vi tính, Nguyệt còn đan len, làm thơ, viết văn... Tất tần tật mọi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP hằng ngày đều do đôi chân của cô quán xuyến.
Dẫn chúng tôi vào nhà, Nguyệt dùng chân mở cửa, rót nước, nhắn tin điện thoại, đánh máy vi tính, nấu cơm rồi vệ sinh cá nhân… Những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP mà Nguyệt vừa làm tất cả đều bằng chân nhưng nhanh nhẹn như một đôi tay của một người bình thường. Sau khi dùng chân chải tóc gọn gàng Nguyệt đi đến một chồng sách, báo sếp gọn gàng ở đầu giường lật tìm rồi đưa ra một quyển sách có tựa đề "Tôi đi học" và khoe rằng: "Đây là quyển sách "Tôi đi học" do Nhà giáo - nhà văn Nguyễn Ngọc Ký (người bị liệt cả hai chân từ năm lên 4 tuổi) tặng". Tôi giở trang đầu xem thấy có dòng chữ rất đẹp "Chúc Nguyệt luôn là người chiến thắng".
Khi chúng tôi hỏi về Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của Nguyệt hiện nay thì cô tâm sự: "Đã mấy năm nay mình cùng các em nhỏ khuyết tật đi rất nhiều trường học ở khắp các tỉnh đồng bằng sông Hồng biểu diễn văn nghệ với thông điệp nhắn nhủ tới mọi người: Đừng bao giờ bỏ cuộc, hãy luôn cố gắng, cánh cửa cuộc đời không bao giờ khép lại với ai". Qua trò chuyện chúng tôi còn được biết một biệt tài của Nguyệt nữa là làm thơ và kể chuyện. Những bài thơ do chính Nguyệt sáng tác luôn vui vẻ và sâu lắng, còn những bài kể chuyện dưới sự thể hiện qua giọng đọc của Nguyệt khiến khán giả, đặc biệt là các em nhỏ rất xúc động và thích thú lắng nghe.
Nguyệt đã kể cho chúng tôi nghe rất nhiều câu chuyện về thời thơ ấu, về mẹ, về gia đình và cả về những kỷ niệm với thầy cô, bè bạn mà Nguyệt in dấu. Ngay cả về sở thích, sở trường và sở đoản của mình nữa. Nhưng điều khiến chúng tôi khâm phục nhất là Nguyệt đã vượt qua được chính mình để trở thành một người em, người chị, người bạn của biết bao con người có số phận không may mắn. Qua hình ảnh của Nguyệt như một tấm gương sáng xứng đáng cho nhiều người học tập làm theo. Vậy là bằng ý chí kiên cường, nghị lực và niềm tin hướng về một tương lai tươi sáng đã giúp Nguyệt chiến thắng được chính số phận của cuộc đời mình.
Chia tay Nguyệt cùng gia đình, Nguyệt tiễn khách ra cổng, chúng tôi đi trên con đường qua cánh đồng mà trước đây cô thường đi học bỗng nghe thấy tiếng gọi. Từ phía sau Nguyệt chạy đến và tặng bài thơ do chính mình tự sáng tác. Trong lúc chúng tôi chưa kịp nói lời cảm ơn thì giữa cánh đồng đang được ánh nắng mùa đông sưởi ấm ấy, bài thơ có tựa đề "Dạ này" được cất lên bằng giọng trầm ấp của cô gái giàu nghị lực Vũ Thị Ánh Nguyệt như một lời chào tạm biệt đầy luyến lưu.
Dạ này
Giục lòng giấu một con tem
Gói đời vào sóng mở xem phận mình
Thu rồi qua buổi trúc xinh
Nét duyên còn thắm chữ tình đa mang
Thuyền thơ trôi bến trăng vàng
Ý trung nhân dõi theo làn sóng xanh
Chừng nào lòng gọi... ơi anh
Phải duyên cột lại đừng dềnh kẻo xa
Lỡ mai... ta có gặp ta
Dạ này... sóng đẩy! Đẩy ra... hay vào