Hôm, đồng nghiệp chộn rộn vụ cô gái tên Nguyễn Thị Phượng, 26 tuổi bỗng dưng biến thành bà lão ở Bến Tre, thì lại bận việc riêng không đi công tác được, tiếc đến ngẩn ngơ. Thế nên, khi nghe thông tin vợ chồng chị Phượng đã được các nhà hảo tâm đưa lên điều trị tại Bệnh viện Đại học Y Dược TP HCM, vội vàng chạy sang để tìm hiểu về vụ việc. Thập thò trước cửa phòng bệnh mãi mà không dám vào, sợ làm phiền anh chị. Nhất là khi, thấy hàng đoàn người hiếu kỳ, tay mang theo hộp sữa đặc có đường, ầm ầm ào ào gõ cửa phòng bệnh chỉ để "xin gặp mặt cô gái biến thành bà già một chút", lại càng ngại hơn…
1. Đang ngồi đợi như thằn lằn chờ đớp muỗi thì thấy anh xuất hiện trước cửa phòng bệnh, đã xem hình trên mạng, rồi nhìn dáng thấy quen quen, hỏi đại: "Xin lỗi, anh là Tuyển, chồng chị Phượng phải không ạ?". "Dạ, tui đây. Có việc gì không anh?", đáp. "Dạ, không có gì. Tôi là nhà báo, muốn gặp anh để xin trò chuyện một lát mà nghĩ mấy hôm nay, anh phải tiếp OK9 thể thao xanh chín nhiều nên ngài ngại, không dám vào phòng". "Không sao, không sao mà", anh Tuyển trả lời.
Ok986 vip Thiên đường trò chơi với nhau, lại lùi xùi đúng kiểu, không quan chức thì thân cũng nhanh. Ngoài trời mưa tầm tã, tôi, anh Tuyển cùng người cậu thứ tám của chị Phượng kéo nhau xuống căng-tin của bệnh viện, vừa càphê vừa nói chuyện cho tiện.
Anh tên đầy đủ là Nguyễn Thành Tuyển, dáng người gầy gò, nhìn hiền khô pha nét khắc khổ như gốc rạ sau mùa gặt gặp ngày nắng cháy. Tuyển có cách nói chuyện chậm rãi, nhẹ nhàng, vừa đủ nghe, đậm chất giọng Tây Nam Bộ. Anh kể, từ hồi chị Phượng nhà anh lên báo đến giờ, mọi chuyện thay đổi nhiều quá.
Mừng đến mất ngủ vì có nhà hảo tâm ủng hộ chị tiền viện phí để điều trị căn bệnh vón tế bào quái lạ. Hoảng là bởi người dân nườm nượp kéo đến căn nhà nhỏ xíu của bà ngoại chị Phượng, nơi vợ chồng anh ở nhờ để "gặp mặt con nhỏ kỳ lạ đó một lần cho biết".
Người ta kéo đến nhà anh có lúc vài trăm người, ken dày từ đầu ngõ cho đến tận sân. Anh sợ chị mặc cảm, giấu biệt vợ trong buồng ngủ. Người ta xô vào buồng ngủ để nhìn tận mặt. Anh mang vợ sang nhà hàng xóm lánh tạm, người ta nhào sang nhà hàng xóm, đòi phá hàng rào vào để nhìn… Thậm chí, vài người còn trèo lên cả ngọn cây dừa trước nhà để "có được cái nhìn toàn cảnh".
Cậu Tám chị Phượng kể thêm: "Cách đây hai ngày, khi con Phượng chuẩn bị lên Sài Gòn để chữa bệnh. Nhiều người đọc báo biết chính xác ngày nó đi. Trưa đó, nó ra chợ gần nhà mua ít đồ để chuẩn bị nhập viện. Mặc dù đã đeo khẩu trang kín mít, nhưng vào chợ vẫn bị phát hiện. Bà con thương tình, quây Phượng giữa chợ, người cho cái giỏ, người cho ít quà. Làm đến mức mà tui ở nhà thấy lâu quá, vội vàng lấy xe máy đến chợ để tìm hiểu thì thấy con Phượng… sắp ngất xỉu.
Lại có đoàn khách bao xe Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá từ Sài Gòn về Bến Tre để nhìn Phượng, chồng nó ra nói: "Dạ, mấy cô chú thông cảm. Vợ con ra sao thì trên báo đã đưa hết rồi ạ". Nhưng, người ta vẫn nằng nặc: "Tụi tui ở tận Sài Gòn xuống mà, cho nhìn cô Phượng một cái thôi, rồi về cũng được". Không biết cách nào khác, anh vào nhà dẫn vợ ra chào. Nhìn thấy Phượng xong, cả nhóm khách nháo nhào lên xe về thẳng Sài Gòn.
Viết chuyện này không phải có ý này ý nọ, mà chỉ để xác tín mức độ "nổi tiếng bất đắc dĩ" của chị Phượng đến mức nào. Ngay cả bản thân tôi, cứ tưởng mình theo nghề báo đã lâu lâu, đi lắm gặp nhiều, nhưng khi thấy chị, nghe giọng chị nói thì cũng có cảm giác… lạ thiệt.
Đùa với chị Phượng là: "Tuần này, có hai người phụ nữ rất thu hút dư luận. Tôi không tính Đại sứ Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá Lý Nhã Kỳ. Đầu tiên, là siêu mẫu Ngọc Thúy với vụ bị chồng cũ đòi 288 tỉ đồng. Tiếp đến, là chị". Chị Phượng cười tít mắt, cất giọng nhỏ nhẹ rất dễ nghe, hỏi: "Vậy em cũng được quan tâm nhiều như siêu mẫu hả anh?". "Cũng có thể", tôi đáp.
2. Phượng, đời nhiều bất trắc. Năm Phượng lên 6 tuổi thì mẹ mất. Vài ngày sau đám tang của mẹ, ba Phượng dắt Phượng về nhà ngoại, chắp tay thưa với ngoại Phượng: "Con mang con Phượng về trả cho má. Má nuôi dạy cháu má, còn con, không còn tình nghĩa gì với nó nữa". Từ đó, Phượng đúng nghĩa mồ côi cả ba lẫn mẹ. Dẫu nhà ba Phượng cách nhà ngoại Phượng không xa, độ 1,5km. Ông tục huyền, rồi có hai con riêng, Phượng đều biết hết. Nhưng có điều, ra đường ba không nhìn mặt con, chào không đáp, nhìn không ngó, thì biết làm sao.
Thật ra thì ba Phượng cũng nghèo, xưa sống bằng nghề làm thuê, ai mướn gì làm đó, ngày có việc ngày không. Nay, nghe cậu Tám của Phượng nói là cuộc sống của ba Phượng đã ổn. Nên khi Phượng phát bệnh, hai vợ chồng gom góp của để dành được vài triệu, Phượng lần đầu tiên sau chừng ấy năm đến nhà ba ruột, xin thêm mấy triệu để lên Sài Gòn chữa bệnh, nhưng tiếc là ông từ chối. Phượng buồn buồn, về nhà nằm khóc thâu đêm. Anh Tuyển chồng Phượng xót vợ, nằm một bên dỗ dành, cứ thở hắt ra.
Năm Phượng học đến lớp 9 thì ngoại đổ bệnh. Phượng nghỉ học, theo bạn bè lên Sài Gòn làm công nhân ở khu công nghiệp thuộc địa phận huyện Bình Chánh. Đời nữ công nhân kham khổ, lại tăng ca liên tục, Phượng ngất xỉu giữa chừng, đành trở lại quê, Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 phụ người này người kia buôn bán lặt vặt, kiếm tiền về lo cho ngoại. Phượng có nhiều cậu, dì… nhưng ai cũng nghèo túng như nhau.
Năm năm trước, khi đang phụ bán ở cái quán nước nhỏ tại khu Mỏ Cày, Bến Tre thì Phượng gặp anh Tuyển. Tuyển lớn hơn Phượng 8 tuổi, làm nghề tiếp thị những mặt hàng cho Công ty Hóa mỹ phẩm Mỹ Hảo. Tuyển gặp Phượng thì mến ngay… Tuyển ngồi lì ở quán nước ngày vài bận, kiếm cớ nói đủ thứ chuyện cà kê với Phượng. Nói mãi, nói mãi, nói đến tháng thứ ba thì có được cái hẹn đầu tiên với Phượng.
Phượng phụ bán quán nước, muốn đi đâu thì cũng phải đợi quán đóng cửa, đi một lát rồi tranh thủ về ngay nếu không muốn bị chủ quán… nhốt ở ngoài. Nên những cái hẹn cứ được ấn định là, anh Tuyển chở Phượng từ quán nước ra quán ăn vỉa hè gần chợ huyện, ăn gì đó nhanh nhanh rồi lại hấp tấp trở về. Hẹn hò cả năm thì muốn thành chồng thành vợ.
Anh nói với Phượng. Phượng à, anh không có nhiều tiền, ba mẹ già hết rồi, nghèo xơ. Phượng thương anh thì Phượng cho anh thiếu lại cái đám cưới, Phượng nha. Phượng về làm dâu nhà anh cho khỏi phải cách xa nhung nhớ. Ráng đợi anh vài năm nữa, anh dành dụm sẽ tổ chức cái đám cưới được được cho Phượng vui, hén Phượng.
Phượng nghe anh nói, tay vén tóc, tay còn lại lau nước mắt.
Vài ngày sau, anh đưa gia đình đến thăm bà ngoại và mấy cậu của Phượng ở xóm Lò Rèn, thị trấn Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre, cách nhà anh non 20 cây số. Thương cháu gái, thương cả cháu rể tương lai, gia đình ngoại Phượng cho Phượng về làm dâu, đám cưới cho thiếu.
Cậu Tám Phượng nói thêm: "Nhìn mặt thằng Tuyển là biết nó hiền. Cháu mình gặp thằng chồng vậy, mình mừng lắm rồi. Còn giàu có hay không, là do vợ chồng nó chắt chiu mà thành. Chứ mình nghèo, biết lấy gì mà giúp. Hồi má tui, tức bà ngoại con Phượng còn sống, bà thương thằng Tuyển nhất nhà".
Phượng về làm dâu được ít lâu thì Tuyển thất nghiệp, công ty hóa mỹ phẩm nơi anh làm nhân viên do trục trặc trong khâu phân phối. Lúc này, Phượng bắt đầu phát bệnh.
Dấu hiệu của bệnh ban đầu chỉ là những vùng mẩn đỏ ở da, kiểu như bị dị ứng. Ra nhà thuốc tây khai bệnh, dược sĩ cho thuốc chống dị ứng, về uống vài ngày là khỏi. Nhưng, lâu dần, thuốc chống dị ứng đã không còn mang lại tác dụng.
Thương vợ, anh chạy ngược chạy xuôi tìm đến những vị thầy thuốc chuyên bốc thuốc nam. Thế nhưng, dẫu đã uống hàng trăm chén thuốc nam vậy mà những nếp nhăn trên khuôn mặt của Phượng ngày một nhiều thêm.
Phượng buồn, đâm ra mặc cảm, cứ ở lì trong nhà. Lắm khi, cáu gắt với chồng vô cớ. Anh xót vợ quá mà không biết làm sao, tối nào cũng ngồi tỉnh như không, kể chuyện cười một mình, cứ kể hoài, kể đến lúc Phượng bật cười anh mới nắm tay vợ nói: "Mình à, với anh khi nào mình cũng xinh đẹp hết. Mình đừng buồn gì, mình nha".
Thật ra, có chứng kiến cảnh hai vợ chồng anh chị trao đổi với nhau, mới biết anh yêu thương chị đến chừng nào. Vẫn biết, 5 năm thành vợ thành chồng không phải là quãng thời gian quá dài. Nhưng, tìm được một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi yêu thương vợ ngay khi vợ mình biến thành "bà lão" như anh là chuyện chắc cũng khó.
Anh nói, người lạ thấy vợ anh, người lạ sốc. Nhưng với anh, vợ anh vẫn đẹp như ngày đầu. Cái này, tôi tin anh nói thật, bởi giữa chúng tôi đã có những câu hỏi đáp khác mà không tiện đưa lên mặt báo.
Anh tâm sự, anh thèm đứa con ghê lắm. Nhưng tiếc là nhà còn nghèo, lại nợ vợ cái đám cưới chưa trả. Tính dành tiền để làm đám cưới cho vợ vui, xong lại dành tiền để sinh con… Có ngờ đâu vợ đột ngột mắc bệnh. Bao nhiêu tiền bỏ ra chạy chữa cho vợ hết. Đến khi tuyệt vọng cùng cực rồi, may mà có những người hảo tâm dang tay giúp đỡ.
Cũng không thể không nhắc đến sự biết ơn đối với nhà báo Ngọc Hậu, đang công tác tại Báo Tuổi trẻ. Người đã đưa thân phận Phượng để hy vọng vào sự cưu mang của mọi người. Cảm ơn cả các bác sĩ đang công tác tại Bệnh viện Đa khoa Giồng Trôm, người hiểu rõ hoàn cảnh khốn khó của vợ chồng anh để thông tin đến nhà báo.
3. Phượng mắc bệnh, anh thất nghiệp. Nhớ đến người anh thứ hai có cơ sở mộc nhỏ ở Bình Phước, anh đưa vợ lên đó tạm mưu sinh. Anh cũng muốn vợ ra khỏi khung cảnh quen, để tâm trạng đỡ u uất.
Bà chủ nhà trọ ở Bình Phước, nghe anh thưa chuyện, thương tình nên lấy giá thuê nhà trọ chỉ hơn phân nửa của người khác. Giá cho thuê thường là 500 nghìn/tháng, của vợ chồng anh chị chỉ 300 nghìn. Anh vừa học nghề, vừa phụ việc, mỗi tháng kiếm được khoảng 1,7 triệu đồng. Tiền nhà trọ, tiền lung tung, chắt chiu cũng đủ qua ngày.
Phượng về Bình Phước, bà con lối xóm thấy anh Tuyển ngày ngày cứ quấn quít với bà già thì bàn tán xôn xao lắm, có cả nhiều chuyện không hay. Phượng buồn, tuyệt nhiên không bước chân ra khỏi căn nhà trọ. Thương vợ, anh đến từng nhà giải thích về căn bệnh kỳ lạ của vợ mình. Chuyện lạ lẫm ban đầu rồi cũng qua nhanh.
Hôm từ Bình Phước về lại Bến Tre, để dự lễ 100 ngày mất của bà ngoại Phượng, vợ chồng anh gặp nhà báo trưa hôm ấy. Nên anh rất tin vào sự linh ứng của người đã khuất. Anh cứ nghĩ, bà ngoại Phượng thương cháu, nên phù hộ cho Phượng có được sự giúp đỡ qua khỏi kiếp nạn này. Dẫu, khả năng phục hồi lại nguyên vẹn gương mặt theo đúng số tuổi 26 của Phượng vẫn còn phải chờ.
Mấy bữa nay, ở Sài Gòn chăm vợ chờ sự can thiệp của bác sĩ, anh mới biết thế nào là sự đắt đỏ của phố xá. Đề nghị, hay là để số điện thoại của anh lên báo, biết đâu bạn đọc thông cảm sẽ ủng hộ anh ít tiền. Anh cười, nói thôi, tui ngại lắm. Bà con giúp Phượng nhà tui chữa bệnh, tui đã mừng hết lớn rồi, dám đòi hỏi gì nữa đâu.
Bấy lâu nay, viết nhiều về mảng phía sau vụ án, hết chồng giết vợ vì ghen tuông lại đến vợ sát hại chồng vì tình ái… tự nhiên đâm ra nghi ngại về cái duyên kiếp ba sinh, tức nợ duyên vợ chồng lúc nào không biết. May mà có dịp ngồi với anh, để xác tín lại chuyện trăm năm ngoài tình thì luôn còn nghĩa.
Bước qua tình, bước qua luôn nghĩa thì sẽ còn lại gì với nhau đây(?!). Chắc là, không còn gì nữa. Như khi tôi dại dột hỏi anh, sáng mở mắt dậy, nhìn người phụ nữ nằm bên cạnh nhưng lại có khuôn mặt của một bà lão. Biết là vợ mình đó, biết là người mình yêu thương đó. Tuy nhiên, cảm giác cũng kỳ kỳ chứ, phải không anh Tuyển(?!).
Đáp: "Kỳ gì mà kỳ, Phượng nhà tui chứ ai mà kỳ. Vợ chồng quen hơi mà, Phượng có thay đổi sao tui cũng nhận ra hết".
Như khi cùng anh chạy băng qua hành lang bệnh viện để vào phòng bệnh ghi hình vợ chồng anh, anh còn nói nhanh: "Tại anh chưa tiếp xúc với Phượng à. Chứ tính Phượng hiền khô, thương lắm"…
Năm năm là một chặng đường không dài trong OK9giaitri đăng nhập chồng vợ. Có khi, 5 năm chỉ mới bắt đầu. Nhưng, bắt đầu bằng những chông gai như anh chị, thì luôn có quyền hy vọng vào sự viên mãn mai sau.
Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn. Có lẽ, không nằm ngoài tình nghĩa ấy