Cú điện thoại định mệnh của gã hầu cận
Trước đó, Mặc dù Mỹ đã tung lực lượng tình báo CIA phối hợp với Cơ quan tình báo Địa - Không gian Quốc gia (NGIA) sử dụng vệ tinh chụp ảnh độ nét cao để tập trung theo dõi sát sao suốt nhiều tháng liền, nhưng rốt cuộc không cơ quan nào chụp được ảnh Bin Laden. Chưa hết, ngay cả hệ thống nghe lén siêu đẳng của NSA cũng phải bó tay trước lối thiết kế nhà ở kín như bưng, ngăn cản mọi thiết bị bắt sóng âm thanh tinh vi nhất, nên không thể ghi âm được giọng nói của người ở bên trong ngôi nhà. N
hững gì mà tình báo Mỹ nhìn thấy được từ ngôi nhà đó chỉ là một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi cao khoảng hơn 1,8m, ngày nào cũng đi tới đi lui trong khuôn viên sân nhà từ 1 đến 2 tiếng đồng hồ. Động tác này được lặp đi lặp lại suốt nhiều tháng liền, không thay đổi. CIA đặt cho người này biệt danh "người đếm bước".
Lạ một điều, trong từng ấy thời gian chăm chú theo dõi, quan sát kỹ lưỡng không sót một chi tiết nhưng các điệp viên CIA vẫn không thể nào nhìn rõ được khuôn mặt của "người đếm bước". Bởi thế, CIA và các đơn vị tình báo phối hợp đều không thể nào dám khẳng định chắc chắn 100% Bin Laden có ở trong ngôi nhà đó hay không.
Sự tinh vi của Bin Laden còn thể hiện ở chỗ, y chọn nơi cư trú ngay tại thị trấn Abbottabad - nơi được xem là trung tâm của quân đội và tình báo Pakistan, chỉ cách thủ đô Islamabad chừng 60km. "Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất" là một mưu kế độc đáo. Nhờ đó, Bin Laden đã cư trú tại Abbottabad đến 6 năm trước khi bị tiêu diệt. Phải chăng chính Bin Laden đã quá "tài giỏi" chứ không phải tình báo Pakistan ISI đã "bao che" cho y?
Bin Laden cẩn thận đến mức mỗi khi gã hầu cận al-Kuwaiti gọi điện thoại để truyền đạt thông tin của ông trùm ra bên ngoài đều phải đi khỏi khuôn viên nhà ở và lái xe đi xa đến 90 phút sau mới dám lắp pin vào điện thoại di động, sau đó mới mở máy lên và liên lạc. Động tác này là nhằm đề phòng kỹ thuật tình báo của Mỹ "siêu đẳng" đến nỗi cho dù chiếc điện thoại di động đã tắt nhưng còn lắp pin cũng đủ để nó bị kích hoạt từ xa, tự động khởi động và phủ sóng, sau đó là bị dò sóng và lấy số SIM.
Nhưng con cáo khôn ngoan thế nào rồi cũng để lộ sơ hở. Vào một ngày bất cẩn, gã hầu cận đã nhận một cú điện thoại từ một người bạn cũ, nhưng y lại quên mất nguyên tắc kỷ luật của ông trùm khi sử dụng điện thoại để liên lạc. Và chỉ một cuộc trao đổi thăm hỏi qua lại chưa đầy 1 phút, al-Kuwaiti đã hớ hênh ngụ ý cho người bạn biết mình đang "ở bên cạnh người mình từng ở trước đây". Thế là, cả số điện thoại lẫn manh mối thông tin đều lọt vào tay các điệp viên CIA chẳng mấy khó khăn. Đó là cuộc gọi điện thoại dẫn đường cho CIA tìm đến ngôi nhà 3 tầng ở Abbottabad.
Thuê nhà làm "hàng xóm" của Bin Laden
Không bỏ công theo dõi, tháng 8/2010, CIA đã theo dấu al-Kuwaiti đến tận thị trấn Abbottabad và phát hiện ra ngôi nhà đặc biệt 3 tầng (2 lầu 1 trệt) với 3 lớp tường rào bao quanh. Vẫn chưa thể xác định được đó có phải là "nhà của Bin Laden" hay không. Bước tiếp theo, một kế hoạch theo dõi quy mô và chặt chẽ được triển khai tập trung vào ngôi nhà 3 tầng kỳ lạ ở Abbottabad. Chi phí cũng không nhỏ, vì thế tháng 12/2010, CIA đã phải xin Ok986.vip được xếp hạng cao nhất cấp kinh phí riêng cho kế hoạch này.
| Sau khi chiến dịch đột kích tiêu diệt Bin Laden hoàn tất, CIA đã tìm thấy trong nhà của Bin Laden một kho tư liệu khủng bố gồm khoảng 100 thiết bị điện tử, vi tính chứa nội dung thư từ, bản thảo kế hoạch và bản thảo các "thánh chỉ" của Bin Laden nhằm chỉ đạo hoạt động khủng bố của mạng lưới Al-Qaeda toàn cầu. Đặc biệt, trong các ổ đĩa máy tính và USB Mỹ tịch thu được có chứa nhiều danh sách tên tuổi, địa điểm cư trú của các nghi can khủng bố Al-Qaeda. Đáng ngại nhất chính là hàng loạt kế hoạch, âm mưu tấn công khủng bố nhằm vào các mục tiêu trên đất Mỹ và nhiều nơi khác. Trong các kế hoạch này, CIA chú ý đến kế hoạch khủng bố nhằm vào hệ thống đường ray xe lửa Mỹ dự định tổ chức vào dịp kỷ niệm 10 năm sự kiện 11/9. Trước mắt, Bộ An ninh nội địa Mỹ đã đưa ra cảnh báo về nguy cơ khủng bố hệ thống đường sắt Mỹ. |
Để thuận tiện cho việc theo dõi mục tiêu 24/24 giờ/ngày, 7 ngày/tuần, CIA đã thuê một căn nhà ở ngay trong thị trấn Abbottabad, gần sát nơi Bin Laden trú ngụ, để dùng làm "căn cứ" của toán điệp viên ngầm làm nhiệm vụ theo dõi Bin Laden. Căn nhà này được gọi là "nhà an toàn", được ngụy trang khéo léo như một hộ dân cư bình thường.
Để cho mục tiêu không phát hiện ra mình đang bị theo dõi, các điệp viên làm nhiệm vụ quan sát hoàn toàn bằng phương pháp thủ công, không sử dụng các thiết bị kỹ thuật hiện đại. Đồng thời, việc thu thập thông tin tình báo về ngôi nhà 3 tầng và những người cư ngụ bên trong được giao cho các chỉ điểm viên người địa phương và các nguồn khác nhằm thu thập thông tin về quy luật sinh hoạt, lối sống và những biểu hiện bất thường của người ở trong nhà, nhất là tầng 3.
Sau khi CIA đã xác định chính xác mục tiêu bên trong ngôi nhà 3 tầng là Bin Laden, Tổng thống Obama bắt đầu triển khai bước cuối cùng là "cất lưới". Ông Obama đã họp bộ sậu an ninh quốc gia để thảo luận vài phương án, trong đó có việc sử dụng 2 loại máy bay không người lái Predator và Reaper để bắn tên lửa diệt mục tiêu. Nhưng phải xem xét tính khả thi của các phương án này vì khả năng nhắm chính xác mục tiêu không cao, nhưng nếu để sổng mục tiêu thì lần sau sẽ rất khó truy tìm.
Cuối cùng, phương án sử dụng biệt kích Hải quân SEAL đu dây thừng từ máy bay chiến đấu tàng hình Blackhawk được thông qua. Đô đốc Hải quân William H. McRaven được giao lập kế hoạch tác chiến cho nhóm biệt kích SEAL. Chiến dịch đột kích được ấn định chỉ diễn ra trong vòng 40 đến 60 phút, không được lâu hơn, vì nếu dây dưa kéo dài sẽ dễ xảy ra bất trắc. Kế hoạch đánh nhanh thế này là sở trường của biệt kích SEAL.