Chuyện về người phụ nữ tốt đến mức… không ai tin nổi

Bước chân tới trại phong Quả Cảm (Hòa Long – TP Bắc Ninh) hỏi thăm về một người phụ nữ tên Xuân, ai ai cũng nở một nụ cười đầy mến phục, xen lẫn nhiều nỗi niềm khó nói hết bằng lời. Đặc biệt là với những bệnh nhân phong, mỗi khi kể về bà là dường như họ đang kể về chính “máu thịt” của mình.

Gian nan như người tốt đòi vào làm trong… “trại hủi”

Y tá Nguyễn Thị Xuân hay sơ Xuân (theo cách gọi của nhiều bệnh nhân ở đây, vì bà theo đạo Thiên chúa) là chị cả trong một gia đình có 5 anh chị em ở Đại Xuân, Quế Võ, Bắc Ninh. Ngay từ nhỏ đã vướng vào cảnh mồ côi cha, mẹ thì ốm yếu, vậy là cô phải cáng đáng tất cả Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trong nhà, chăm mẹ, nuôi các em khôn lớn trưởng thành. Là một cô giáo xinh đẹp, nết na lại đảm đang tháo vát nên ngày ấy nhiều người trong thôn thầm bảo nhau, phúc cho nhà ai lấy được cô Xuân về làm dâu.

Vậy mà, cô đã làm một việc khiến cả làng phải bất ngờ. Sau khi dựng vợ gả chồng cho tất cả các em, người con gái ngoan hiền ấy không những không gật đầu ưng thuận với bất kỳ chàng trai nào, mà đã bỏ lại tất cả mọi thứ, bước qua những lời dị nghị, đàm tiếu để lặn lội tìm đến trại phong để cống hiến nốt tương lai của mình cho những con người bất hạnh vì bệnh tật.

Tuy thành tâm là thế nhưng lúc đó không ai có thể nghĩ rằng lại có người… tốt đến mức như vậy. Nhất là lúc đó, cô còn rất trẻ, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP cũng tạm ổn, lại có biết bao người con trai theo đuổi. Người thì bảo là cô gàn dở, có người độc miệng nói cô bị trúng tà. Ông nội cô đã gần 80 tuổi siết chặt tay đứa cháu gái vừa khóc vừa mếu “Gia đình có đối xử tệ bạc với cháu đâu mà cháu phải tìm đường lên trại hủi”. Ngay cả những cán bộ của trại lúc đó cũng “dè dặt” đối với cô. Người ta không tin nổi một cô gái trẻ đẹp như vậy lại bỏ tất cả để tình nguyện làm bạn với những người đã bị cả Ok9 cab trò chơi casino phổ biến kỳ thị.

Cô Xuân bên các bệnh nhân.
Cô Xuân bên các bệnh nhân.

Ông Nguyễn Duy Chương, là Chủ tịch hội bệnh nhân hồi đó còn gặp riêng cô để “chất vấn”: Ai điều cô vào đây? Vào có mục đích gì ? Trước những câu hỏi, những lời dị nghị đó, không còn biết phải giải thích như thế nào, cô rơi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Trại phong nghi ngờ, không tiếp nhận, gia đình, người thân thì phản đối kịch liệt.

Nhưng rồi tất cả mọi người đã buộc phải tặc lưỡi, cúi đầu khi thấy cô hành động một cách “gàn dở” suốt nhiều năm ròng. Cứ 5h sáng dù ngày mưa bão hay rét buốt vẫn đạp xe 15km đường đến để lau khô những bàn tay thối cụt, những bàn chân đang bị bệnh ăn dần, rồi đút từng thìa cơm thìa canh cho những con người có tay mà không thể cầm nắm, có chân mà không thể đi, có trái tim mà không biết chia sẻ cùng ai.

Trước tình cảnh khốn khổ của bệnh nhân, cô càng tự nhủ mình phải cố gắng hơn nữa, làm ngày làm đêm hơn nữa. Chỉ có buổi trưa, tranh thủ lúc bệnh nhân ngủ cô mới mang cơm nắm và muối đem từ nhà ra ăn lót dạ. Nhiều lúc mệt quá thì tựa ngay vào thành cửa chợp mắt vài phút. Hỏi về những cảm xúc lúc đó bà Xuân tâm sự: “Nói thật, lúc đầu tiếp xúc với bệnh nhân phong, mùi tanh hôi của thịt đang rữa thối khiến tôi phải chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo. Nhưng nhìn những ánh mắt cô độc buồn thảm đến thê lương của các cụ trong trại phong, tôi có thêm dũng cảm để bắt tay vào Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9”.

Sau một quá trình thử việc nhọc nhằn dưới sự nghi ngờ của tất cả mọi người, năm 1988, cô được Giám đốc bệnh viện cử vào Quy Nhơn để học làm y tá. Cô vui mừng lắm. Thế nhưng sau một năm học tập chăm chỉ trở về, cô vẫn chưa được nhận chính thức. Người ta lại tiếp tục bắt cô “thử việc” gần một năm nữa. Lúc đó, cô đã nghĩ mình sẽ không được nhận vào làm ở trại. Vậy là cô vừa làm ở Trại phong Quả Cảm, vừa đi tìm đến với nhiều trại phong khác ở miền Bắc để mong muốn giúp đỡ thật nhiều cho người bệnh phong. Trong gần một năm, cô đã đi tới 11 trại phong, làm rất nhiều việc có ý nghĩa dành cho bệnh nhân phong. Để rồi mãi đến tận cuối năm 1990, cô mới được Ban giám đốc Trại phong Quả Cảm gọi về, ký hợp đồng. Tới lúc đó, cô mới chính thức trở thành một y tá của những bệnh nhân phong trong niềm vui khôn xiết của mình.

Bà tiên trả lại cơ thể cho những mảnh đời khuyết thiếu

Tiếp xúc với bệnh nhân nhiều bà thấu hiểu suy nghĩ của họ. Bà từng chứng kiến rất nhiều bệnh nhân có thức ăn ở trước mặt mà loay hoay mãi không thể đưa vào miệng. Họ hất tung thức ăn đi vì tức tối với chính bản thân mình. Nhiều người cả đời “cột” chặt bên chiếc giường bởi chân tay của họ đã bị “con hủi” ăn mòn từ khi còn bé. Họ cố với ra ngoài rồi bị ngã bổ nhào ra nhà mà không làm cách nào về được chỗ cũ. Những ánh mắt cô độc khô héo vì tủi thân như những nhát dao cứa vào trái tim bà. Làm thế nào để họ có thể dạo chơi ở vườn, có thể tự xúc cơm canh, có thể đan lát, trồng hoa…? Làm gì để xóa đi nỗi mặc cảm cố hữu?

Chính điều đó đã giúp bà lặn lội vào tận Bến Sắn (TP Hồ Chí Minh) để học cách làm chân tay giả. Về đến trại, bà xin kinh phí, mở một xưởng nhỏ ngay tại trong trại phong chuyên sản xuất chân tay giả cho người bệnh. Có một điều đặc biệt ở xưởng giày dép này đó là không thể sản xuất đại trà. Bởi mỗi người bệnh bị “con hủi” phá hủy theo một cách khác nhau, có những đôi chân không còn ngón chỉ trùng trục một cục thịt, có những bàn chân bị ăn vẹt phần gót trong khi đó các ngón chân vẫn còn, có đôi chân một bên bị vi rút ăn lẹm bên phải một bên ăn lẹm bên trái. Vì thế mỗi đôi dép có một kiểu dáng khác nhau.

Bà cũng sáng tạo ra nhiều dụng cụ đặc thù như cái bát, thìa có vòng kẹp vào cẳng tay phục vụ cho những bệnh nhân bị cụt tay… Sau khi có những dụng cụ do bà Xuân chế tạo ra, nhiều người đã có thể tự xúc thức ăn, tự uống nước và đi dạo thong thả. “Sơ Xuân đã sinh ra tôi thêm một lần nữa” đó là câu nói của nhiều bệnh nhân nơi đây như một lời cảm tại công đức lớn lao của bà.

Miệt mài chắp lại khiếm khuyết cơ thể cho những bệnh nhân xong, thế nhưng bà Xuân vẫn cảm thấy có điều gì đó khiến mình chưa an lòng. Anh Trần Đình Chất (Gia Bình, Bắc Ninh) kể: Cách đây khoảng chục năm, anh được lãnh đạo Trại phong Quả Cảm tạo điều kiện cho đi giao lưu với trại phong ở Sóc Sơn (Hà Nội). Bằng chút năng khiếu sẵn có của một người con của miền quan họ, anh tự tin lên sân khấu biểu diễn vài điệu dân ca đã nằm lòng từ thủa nhỏ. Nhưng anh cũng không ngờ là giọng hát của mình đã khiến cô gái Dương Thị Đoàn (người Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Mường, quê Phú Thọ) một người cũng cảnh ngộ cảm mến. Biết được chuyện này, bà Xuân đã làm cầu nối, tạo điều kiện để cho hai người tìm hiểu nhau. Thế rồi không lâu sau đó thì hai người tổ chức đám cưới trong sự bất ngờ, vui mừng khôn xiết của tất cả mọi người trong trại.

Không riêng gì vợ chồng anh Chất, nếu cảm thấy những người nào có tình cảm với nhau nhưng còn ngần ngại vì mặc cảm bệnh tật, bà Xuân đều đến tìm gặp để sẻ chia kết nối, tạo điệu kiện để họ tìm hiểu nhau. Thậm chí bà còn tổ chức giao lưu với các trại khác để họ có cơ hội gặp gỡ và tìm sự đồng cảm. Chính từ những cố gắng bắt tất cả lòng nhân hậu yêu thương đó của bà, rất nhiều cặp đã tìm đến được với nhau. Trong các lễ cưới, người ta luôn thấy bà tất bật ngược xuôi lo cho hạnh phúc của cô dâu chú rể được trọn vẹn…

Cứ như thế bà Xuân thầm lặng vun vén cho từng mảnh đời nơi đây, chắp nối họ lại với nhau thành một đại gia đình mang tên “Quả Cảm”. Chính bà với tấm lòng và sự nhiệt huyết của mình đã cùng với những cán bộ trong trại trả lại cho họ những khuyết thiếu của cơ thể mà bệnh tật đã lấy đi. Cũng chính bà bằng sự hy sinh hết mình, sẻ chia ngọn lửa yêu thương đã sưởi ấm lại nhưng tâm hồn cô độc, những con người có những thời đã bị Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, kể cả họ hàng kỳ thị, kinh sợ…

Trước khi chia tay kết thúc chuyến thăm Trại phong Quả Cảm, tôi quyết định phải tìm lời giải đáp cho câu hỏi của mọi người về việc tại sao vì lý do gì ngày trước bà lại bỏ lại tất cả, quyết vào trại phong bằng mọi giá để được chăm sóc những bệnh nhân bị nhiều người xa lánh, kỳ thị.

Bà nhìn tôi cười hiền từ rồi chậm rãi kể: Ngày còn trẻ, trong một lần vào thăm cậu ở Di Linh(Lâm Đồng), tôi được đọc quyển sách “Lạc quan trên miền Thượng”. Quyển sách đó viết về một vị linh mục người Pháp sang Việt Nam đã từ chối cuộc sống hoa lệ ở các thành phố lớn, tìm vào rừng núi để vận động lập một trại nhỏ nuôi dưỡng và chữa trị cho bệnh nhân phong. Ngay lúc đó tôi đã nghĩ: Người ta là người Pháp sang Việt Nam , người ta còn yêu thương Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mình như vậy. Tại sao mình là người Việt Nam lại có thể yên lặng ngoảnh mặt, tại sao mình không đứng dậy hy sinh, san sẻ yêu thương cho nhau?

Bảo Ngọc

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chàng trai khuyết tật "truyền cảm hứng" chỉ với 1 ngón tay

Chàng trai khuyết tật "truyền cảm hứng" chỉ với 1 ngón tay

Chỉ với 1 ngón tay còn hoạt động nhưng Đặng Minh Tuấn hiện đang làm cùng 1 lúc 3 Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP không chỉ nuôi sống bản thân, hỗ trợ gia đình mà còn trở thành “người truyền cảm hứng” cho cộng đồng người khuyết tật.
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn Ok987 hiện đang mở. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người Ok986 vip Thiên đường trò chơi này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người Ok986 vip Thiên đường trò chơi một tay này...
Lê Quý Hiền - người có duyên đưa hình tượng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á lên sân khấu

Lê Quý Hiền - người có duyên đưa hình tượng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á lên sân khấu

Một trong những nhà viết kịch có duyên với đề tài OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á là Lê Quý Hiền. Trong tài sản của mình, anh có tới gần chục vở viết về hình tượng người chiến sĩ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á được dàn dựng trên nhiều sân khấu, với nhiều thể loại kịch khác nhau.
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Ok987 hiện đang mở / trật tự (CSGT-TT) OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người Ok986 vip game hot nhất sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.