Nhà cửa ọp ẹp, mỏng manh nằm cheo leo bên sườn núi Cậu hễ mỗi khi có cơn gió thổi mạnh là rung rinh, tuy phải lo ăn từng ngày nhưng gia đình anh Nguyễn Văn Tài vẫn cố gắng cho con đến trường. Thương ba mẹ sớm hôm nhọc nhằn, em Nguyễn Thị Thu Trinh (17 tuổi), con gái út của anh chị ngoài giờ học là xuyên rừng hái nấm, bẻ măng đỡ đần mẹ cha. Gắng gượng như thế mà năm học mới này Trinh bước vào lớp 12 với ước mơ được đặt chân vào giảng đường đang đến rất gần. Ở bán đảo Tha La chuyện vượt khó nuôi chữ như trường hợp cha con anh Tài… không phải là hiện tượng cá biệt!
Trên con đường đất đỏ nham nhở đầy sỏi đá, ông Trần Văn Hương - tổ trưởng tổ 4 - 5 (khu vực đảo Tha La, ấp Tha La, xã Định Thành, huyện Dầu Tiếng, Bình Dương) đón khách bằng những thông tin về xóm đảo đầy nỗi niềm: "Hơn 20 năm trước, từ nhiều vùng miền khác nhau, dân nghèo tứ xứ do cuộc sống xô đẩy mà dừng chân lập nghiệp trên dải đất cuối của lòng hồ Dầu Tiếng, hình thành nên xóm đảo Tha La. Lúc đầu chỉ có khoảng 10 hộ với lượng người chưa bước qua con số 30. Theo thời gian "quân số" gia tăng, nay vượt ngưỡng hơn 200 người.
Ngày trước và bây giờ cũng vậy, vùng đảo Tha La nằm tách biệt với thế giới bên ngoài, điện-đường không có nên OK9giaitri đăng nhập của mọi người khổ lắm. Chỉ biết sống hôm nay, không dám nghĩ đến ngày mai. Cũng vì quá khổ mà hành trình đến trường học chữ của con em Tha La rất gian nan. Những cháu được sinh ra từ năm 1988 đến năm 1995 đứa nào giỏi lắm cũng chỉ lết đến lớp 4, lớp 5. Những cháu được sinh từ năm 1995 trở về sau đỡ hơn vì được mẹ cha và các anh chị đi trước hy sinh tất cả để yên tâm học hành. Nhưng nói chung hành trình đến trường của con em dân Tha La trần ai lắm!".
Đời thương hồ sống bám vào nguồn tôm cá ngày càng cạn kiệt trên lòng hồ Dầu Tiếng đã trói gia đình anh Tài và nhiều hộ dân ở bán đảo Tha La, trong cảnh túng quẫn thường trực. "Tôi sinh ra trên sông nước, vợ tôi là Trần Thị Hai cũng lớn lên trên sông nước, cả hai vợ chồng dốt đặc, một chữ bẻ đôi cũng không biết" - anh Tài tâm sự: "Vào mùa nước lên thì vợ chồng tôi trầm mình trong mưa lạnh gió lùa bủa lưới giăng câu. Nắng lên, nước giật thì cả nhà len lỏi trong rừng bẻ măng, hái nấm đổi gạo thổi cơm. Thấu hiểu cái cảnh vì dốt mà nghèo nên vợ chồng tôi bàn tính khổ cỡ nào cũng ráng cho 3 đứa con ăn học. Nhưng cuộc sống ngày một khốn khó, biết ba mẹ không thể lo nổi việc học cho cả 3 anh em nên hai đứa lớn, đứa đi làm công nhân, đứa bám lòng hồ đánh bắt dồn toàn lực lo cho con bé út tên Trinh ăn học. May mắn là cháu học rất giỏi, niên học nào cũng đứng nhất nhì lớp".
Cách nơi cư ngụ của mấy cha con anh Tài là mái nhà của gia đình anh Thi Văn Rớt, 54 tuổi. Gọi là nhà cho oai chứ thực chất đó chỉ là túp lều ọp ẹp. Anh Rớt có 2 cô con gái là Thi Thị Kim Tuyến (năm nay lên lớp 11) và Thi Thị Kim Phụng (lớp 10). Trong căn nhà anh chẳng có gì đáng giá vài trăm ngàn. "Tài sản quý giá nhất của vợ chồng tôi là 2 đứa nhỏ" - anh Rớt tự hào: "Cả hai đứa đều học giỏi. Các cháu cứ luôn nói ba mẹ cố gắng lo cho con học xong 12. Khi vào đại học là tụi con có thể vừa học vừa làm".
Bao nhiêu năm các con đến trường là ngần ấy năm vợ chồng anh Rớt "ngập đầu" với khó khăn chồng chất. Làm nghề cá bấp bênh, từ 4 năm qua anh Rớt chuyển nghề, đi bán võng dạo. Ở nhà, vợ anh là chị Phạm Thị Pha như nhiều người vợ, người mẹ ở xóm đảo Tha La tảo tần với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lội rừng bẻ măng, hái nấm. "Có lẽ thấy cha mẹ khổ quá nên cả hai đứa con tôi đều mong ước mai này sẽ làm ở ngành Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức. Lo đến ngần này, coi như vợ chồng tôi đưa các cháu đi được 70% đoạn đường rồi. Ráng thêm vài năm nữa là khỏe thôi" - chị Pha lạc quan cho biết.
Xuyên suốt xóm đảo Tha La, tiếp xúc với những cư dân sống bên triền núi, chúng tôi rất đỗi khâm phục tinh thần hiếu học của trẻ em xóm nghèo và nỗ lực cho con đến trường của nhiều cư dân sở tại. Đó là vợ chồng anh Thi Văn Hòa có 2 con đang học lớp 6, lớp 8; đó là chị Võ Thị Lý cùng đứa con lớn đang dồn toàn lực cho cho niềm kỳ vọng thoát nghèo của gia đình là cháu Trần Văn Thái năm nay lên lớp 7…
Càng khâm phục hơn khi biết ngày lại ngày đối mặt với những khó khăn, thiếu thốn chồng chất nhưng chẳng thấy các gia đình đang nuôi con ăn học buông tiếng thở than. Trái lại họ đều lạc quan tin yêu vào cuộc sống, tin rằng sau những tháng ngày gian khó, rồi cuộc đời họ và các con sẽ rẽ sang bước ngoặt mới khấm khá hơn.
Trở lại thành phố hoa lệ với điện đèn sáng choang, nhớ lại hình ảnh tù mù và những nóc nhà xiêu vẹo ở xóm đảo Tha La, bên cạnh sự thán phục về nỗ lực nuôi chữ của cư dân xóm đảo, chợt thấy xót xa trước những nhọc nhằn đã và đang đeo bám các thế hệ con em lòng hồ