Chúng tôi quyết định tìm đến ngôi nhà chung cư cũ của bà ở khu tập thể cũ của quận Thanh Xuân, lọ mọ leo từng bậc cầu thang xi măng đã sờn cũ, đã tróc vữa để rồi bần thần đứng lặng người trước cánh cửa gỗ mà không dám chắc, phía sau cánh cửa gỗ cũ mục ấy, còn có một trái tim đang náu mình sau OK9giaitri đăng nhập xô bồ ồn ã hiện đại ngoài phố kia để phấp phỏng đập những nhịp đập chậm chạp thổn thức bởi những vết thương sâu của ký ức không bao giờ lên da non.
Bà Mậu đón tôi trong ngôi nhà đơn sơ đến mức nếu lỡ có ai đó sinh ra sau năm 1975, muốn tường tận cuộc sống giản đơn của những người độc thân thời bao cấp thì hãy đến căn nhà bà Mậu. Một bộ bàn ghế cũ, một chiếc giường không nệm da, một ít xoong nồi cũ và một chú chó, một con mèo đủ để bà Mậu xăng xái cả ngày cho chúng nó ăn, cưng nựng chúng nó như cưng nựng những đứa con của mình bằng xương bằng thịt.
Trong ngôi nhà ấy, vật sống động đáng giá nhất, nhiều ý nghĩa nhất, và có một sự ảnh hưởng lớn tới OK9giaitri đăng nhập tinh thần của chủ nhân lại chính là những bức ảnh vô tri vô giác ở trên tường. Những bức ảnh ghi lại khoảnh khắc của một con người, một khoảnh khắc ngưng đọng của vô vàn những chuyển động của con người, đời người và cuộc sống. Tôi gọi những bức ảnh là khoảnh khắc chết.
Những bức ảnh được phóng thật to, treo trang trọng giữa phòng khách, trên bàn thờ, trong đó là hình ảnh một thanh niên hãy còn rất trẻ và tràn đầy sức sống. Bà Mậu chỉ lên những bức ảnh ấy và nước mắt nhoà nhoẹt. Đó chính là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà bà được diễm phúc sống OK9giaitri đăng nhập yêu đương chồng vợ với người ấy cộng gộp lại chỉ vỏn vẹn 14 ngày, rải rác trong tròn 2 năm thực sự là vợ chồng.
Nước mắt hoe đỏ mi, bà Bùi Thị Mậu kể: "Tôi sinh ra và lớn lên ở Đức Thọ, Hà Tĩnh, năm 1960, tôi được người chú ruột ở Hà Nội xin cho làm công nhân Nhà máy Thuốc lá. Tròn 20 tuổi, ngày đó, tôi xinh đẹp rực rỡ với mái tóc dài đen như suối, nước da trắng ngần, đôi mắt to đen với hàng mi dài rợp bóng, khiến cho bao người con trai ở Hà Nội ngẩn ngơ. Hai mươi tuổi, chưa biết yêu, chưa từng rung động. Trong một lần đi chơi với bạn bè, tôi gặp anh ấy tên là Nguyễn Văn Lai.
Hồi đó, nghe anh Lai giới thiệu tôi chỉ biết anh Lai học ở Trung Quốc về, học cái gì thì tôi không rõ, chỉ biết là tổ chức giới thiệu đi học, ngành học quan trọng nhưng hết sức bí mật. Anh Lai người đồng hương, quê ở xã Hạnh Lâm, Thanh Chương, Nghệ An. Chỉ gặp nhau được vài lần, chú ruột tôi đã rất cảm tình với anh và ngay lập tức báo cáo với tổ chức. Chú ruột tôi lúc đó làm ở Cục Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá quản lý các học viên đi nước ngoài nên nắm lý lịch anh Lai rất rõ.
Mọi việc diễn ra rất chóng vánh, ngay đợt về phép ấy, chú tôi đã sắp xếp cho hai đứa được báo cáo tổ chức để tìm hiểu nhau. Bên cơ quan anh Lai cho người vào xác minh lý lịch của tôi ở quê nhà. Xác minh xong, cho làm báo hỷ luôn, coi như hai đứa nên vợ nên chồng.
Không hề có đám cưới, chỉ có dắt nhau đi đăng ký kết hôn, tôi không biết anh Lai đã từng yêu một người con gái nào chưa, chỉ biết qua anh nói thì anh đi học ở Trung Quốc từ sớm, chưa từng quen một ai. Bản thân tôi dù đã 20 tuổi nhưng chưa biết yêu là gì. Đăng ký kết hôn rồi tôi và anh Lai vẫn chưa dám đi chơi với nhau lần nào, chưa từng nắm tay nhau.
Đám cưới được tuyên bố vào ngày 16/6/1963, không chè thuốc, không kẹo bánh, hai đứa được tổ chức phân cho vào ở ngôi nhà hạnh phúc ở 354 của Bộ Ôk9 chương trình khuyến mãi. Đêm tân hôn, tôi sợ quá, lại chưa quen nên bỏ về nhà tập thể ở suốt 2 đêm liền. Đến khi chú ruột tôi phát hiện ra việc tôi trốn chồng về ngủ với các bạn ở khu tập thể nên đã lôi hai vợ chồng về nhà chú mự ngủ. Ngủ ở nhà riêng của chú mự, hai giường cách nhau một bức vách, vợ chồng trẻ chưa quen hơi nhau nên đêm xuống, vì thẹn mà cả hai nằm cách nhau im thin thít đợi sáng.
Sáng hôm sau, hai vợ chồng dắt nhau về quê ra mắt gia đình họ hàng. Đêm thứ 3 kể từ sau tân hôn, hai vợ chồng ngủ ở nhà khách của tỉnh Nghệ An nhưng vì không cầm theo giấy đăng ký kết hôn nên hai vợ chồng phải ngủ ở hai phòng. Đêm thứ 4, về đến quê ngoại ở Đức Thọ, đêm đó hai vợ chồng mới thực sự ngủ với nhau và trở thành vợ thành chồng đúng nghĩa.
Ngày hôm sau, hai vợ chồng về quê nội ở Thanh Chương, được ngủ với nhau thêm một đêm nữa là 2 đêm để rồi sau đó hai vợ chồng ra Hà Nội và chia tay nhau để chồng lên đơn vị. Đến lúc này, tôi mới thực sự biết chồng tôi đi Trung Quốc học phi công lái máy bay chiến đấu, anh thuộc quân số đơn vị 923 của Bộ Tư lệnh Không quân.
Sống OK9giaitri đăng nhập vợ chồng với nhau được 2 đêm thế nhưng ông trời run rủi ban cho tôi giọt máu của anh ấy. Chia tay nhau, tôi khóc suốt. Từ đó vợ chồng xa nhau biền biệt cho đến khi tôi sinh cháu trai đầu lòng. Sinh con được tròn 5 tháng thì đột ngột anh Lai về nước ghé thăm nhà.
Hồi đó, phi công được đào tạo bí mật, mọi việc đi lại của anh Lai tôi không được biết rõ, anh đi đột ngột, về cũng đột ngột không kém, nhìn anh lù lù xuất hiện trước cửa nhà, tôi chỉ biết ứ nghẹn lên một nỗi hờn giận, nước mắt trào ra. Vợ chồng gặp nhau, nhìn thấy cậu con trai 5 tháng đã biết lẫy biết trườn, tôi chỉ biết đấm vào ngực anh thùm thụp và khóc.
Đêm ấy, sau hơn 1 năm xa cách, hai vợ chồng nằm bên con nói chuyện suốt đêm. Anh Lai muốn yêu thương tôi nhưng hồi đó ấu trĩ, sợ gần chồng lại có chửa sẽ khổ và vất vả, nên tôi dứt khoát không cho chồng đụng vào người. Anh Lai thương vợ cực khổ mang nặng đẻ đau một mình, nên cố dằn lòng. Vậy là đêm gặp nhau sau bao lâu xa cách, hai vợ chồng chỉ biết nằm cạnh nhau ôm con mà thôi.
Vợ chồng thời chiến gặp nhau cực kỳ khó khăn, nhất là với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP hiện tại của anh Lai tuyệt đối bí mật, đơn vị chỉ cho phép anh Lai về thăm vợ đúng 3 ngày, vậy mà ngay trưa hôm sau, con trai bị viêm phổi cấp cứu ở viện. Hai vợ chồng lọ mọ theo con vào viện.
Không có điều kiện để gần gũi nhau, đêm sau, anh Lai đã phải khoác ba lô trở về đơn vị. Anh Lai đi rồi, mẹ con tôi ở viện, tôi chỉ biết nằm ôm con mà khóc. Thấy con hay bị sốt viêm họng, bệnh viện cho nạo VA cho cháu, Không ngờ nạo VA xong, con bị nhiễm trùng, 4 tháng sau thì cháu mất.
Mất con, tôi hoá điên hoá dại, không viết nổi thư cho chồng. Trước đó vợ chồng tuần nào cũng viết cho nhau 1 lá thư, có khi 2 lá. Thấy tôi sầu phiền, các bạn trong khu tập thể viết thư hộ báo tin buồn cho chồng tôi. Nhận được tin dữ, anh Lai viết về cho tôi bức thư dài 6 trang động viên tôi vực dậy sau đau buồn.
Từ đó, tuần nào anh cũng viết cho tôi 2 lá, lá sau cách lá trước có khi chỉ 1 đêm, những bức thư đã giúp tôi gượng dậy sau đau đớn mất mát. 4 tháng sau kể từ ngày con trai mất, anh Lai đột ngột về nước vào ngày 30/4/1965. Đêm ấy, đúng vào đợt biểu diễn văn nghệ của nhà máy, tôi buồn nên không đi đâu, kể từ ngày con trai mất, cơ quan cử 3 cô đến ở cùng tôi để giúp tôi khuây khỏa.
Đang ngồi nhà đọc sách một mình vì ba cô cùng phòng đi xem văn nghệ hết thì đột ngột anh Lai xuất hiện. Thấy chồng xuất hiện đột ngột trước cửa mà mình không hề được báo trước, nghĩ đến nỗi đau khổ vừa qua vì mất con, tôi không nói được gì, chỉ biết khóc và khóc.
Đêm ấy, đêm thứ 3 trọn vẹn tôi được ngủ với chồng theo đúng nghĩa vợ chồng kể từ ngày cưới nhau. Cũng chính đêm đó, anh Lai đã trao lại cho tôi một giọt máu, mà sau này, đó là thằng con trai duy nhất của tôi có được trong cuộc tình chóng vánh với chồng mình. Tôi đặt tên con là Nguyễn Bá Phúc, coi như đó là phước đức anh trao lại cho tôi.
Vợ chồng ở với nhau trọn vẹn được vài ngày, anh Lai phải lên đơn vị ở sân bay Đa Phúc. Từ chỗ khu tập thể tôi ở lên sân bay Đa Phúc là 38km, tuần nào tôi cũng đạp xe 38km lên sân bay Đa Phúc chỉ để đứng nói chuyện với chồng 5, 3 phút rồi đạp xe về. Lúc này tôi đã có thai rồi nhưng bản thân tôi cũng không biết, chính anh Lai hỏi ngày kinh của tôi và nói cho tôi hay là chắc chắn tôi có thai.
Vì anh là phi công trực chiến thời chiến tranh nên kỷ luật vô cùng nghiêm ngặt. Vợ chồng không phải cứ muốn là gặp được nhau. Tôi đạp xe gần 40km lên thăm chồng, may mắn thì gặp được anh và cũng chỉ được phép nói chuyện chứ không được ngủ với nhau. Còn nhiều hôm, không gặp được anh, tôi đành phải ngậm ngùi quay về. Anh Lai về nước ngày 30/4/1965. Đúng 1 tháng 15 ngày sau thì anh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Trong 1 tháng 15 ngày ấy, vợ chồng tính ra chỉ được ngủ với nhau tổng cộng được thêm vài đêm nữa. Trong khoảng thời gian đầu tháng 6, tôi hay nóng ruột nên tuần nào cũng đạp xe lên thăm chồng, có những lần lên không gặp được chồng, ngủ 1 đêm ở đơn vị chồng rồi sáng mai lại đạp xe về. Trước khi anh hy sinh hai ngày, ngày 18/6, tôi nóng ruột quá, đạp xe lên thăm chồng nhưng chỉ nói chuyện với chồng được đúng 3 phút thì anh đi trực chiến.
Tôi ở lại đơn vị, ngày 19 đạp xe ra về thì trời mưa như trút, không có áo mưa. Quay trở vào đơn vị mượn áo mưa thì gặp chồng đi trực chiến về đứng ở ngay cổng đơn vị. Nước mắt của người vợ trẻ nhớ chồng, nhạt nhoà theo nước mưa. Tôi vội vã đạp xe về trong mưa, mặc cho người ướt nước mưa và chỉ biết khóc.
Anh Lai chạy theo tôi, dặn: "Em đang có thai, cẩn thận nhé, đừng giận anh". Không ngờ đó là lần gặp chồng cuối cùng. Ngày hôm sau, 20/6, anh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Đúng sau một ngày chồng hy sinh, tự dưng tôi nóng ruột quá, dậy viết thư cho chồng suốt đêm không ngủ được. Ngày 22/6, đang nằm lơ mơ, chưa ngủ, bạn bè giường bên cạnh đang trò chuyện rôm rả, tự dưng tôi thấy chồng bước vào, nhẹ nhàng cởi áo quân phục nằm bên cạnh, mùi mồ hôi rõ mồn một.
Tôi xấu hổ đấm vào lưng anh thùm thụp, vừa đấm vừa la: "Sao anh về mà không nói gì với em". Đến khi người bạn nằm cùng giường la lên: "Mậu ơi, mày đấm tao sắp chết rồi", tôi mới giật mình tỉnh ra mình nằm mơ, và trong mơ, tôi đấm vào lưng cô bạn cùng giường.
Ngay hôm sau, 23/6, quá nóng ruột, tôi lại đạp xe lên sân bay Đa Phúc thăm chồng. Lên đến nơi, các anh không cho vào, nói anh Lai đi trực chiến không có nhà. Phải suốt từ đó cho đến giữa tháng 7, lần nào lên cũng không gặp chồng, đơn vị giấu biệt vì lúc ấy tôi đang bụng mang dạ chửa mới được mấy tháng, thai đang non sợ xúc động mạnh ảnh hưởng đến con. Cho đến khi một người bạn của anh Lai thấy tôi cứ đạp xe lên tìm chồng, thương tâm quá nên đã nói thật anh Lai hy sinh từ ngày 20/6. Lúc đó tôi mới ngất xỉu trước tin dữ.
Để tang chồng, bụng mang dạ chửa, tiếp tục đi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, tôi chỉ biết khóc và khóc. Vậy là từ khi lấy chồng đến khi chồng mất, coi như tôi được làm vợ 2 năm. Trong 2 năm đó, vỏn vẹn được 14 đêm vợ chồng ở với nhau đúng nghĩa vợ chồng. Từ đó trở đi, tôi sinh con một mình trong đau khổ, ở vậy thờ chồng nuôi con khôn lớn. Đoạn trường không thể kể xiết. Vì quá yêu chồng, thương chồng, tôi không thể gạt bỏ được hình ảnh của anh để đến với người khác. Tôi chấp nhận sống chung với vong linh anh, tưởng tượng anh bên cạnh mỗi ngày, và sống lặng lẽ với những hồi ức".
Bà Bùi Thị Mậu - C13 phòng 208 Thanh Xuân Bắc. ĐT: 38547199
Lời BBT:
Câu chuyện của bà Bùi Thị Mậu chỉ có vậy. Chúng tôi không thể kể hết ra đây những đoạn trường bà đã trải khi nuôi con một mình, sống thuỷ chung với hình bóng người chồng quá cố. Đến bây giờ, ngồi trước mặt bà Mậu, chúng tôi vẹn nguyên cảm giác như chồng bà vừa mới mất hôm qua, và nỗi đau đớn vẫn còn chất chứa, và nước mắt vẫn tràn chảy trên gương mặt bà như không thể cạn, chứ không phải là nỗi đau ấy bà đã trải qua cách đây 45 năm.
Chúng tôi quyết định chia sẻ câu chuyện của bà trong chuyên mục này, để làm tròn lời hứa của bà trước vong linh chồng bà là một ngày nào đó em sẽ kể lại chuyện tình và cuộc hôn nhân của mình trên chuyên mục "Chuyện khó tin nhưng có thật". Chúng tôi đã giúp bà thực hiện được ước nguyện ấy