Các anh chị kính mến!
Tôi không muốn kể ra một câu chuyện mà tự bản thân tôi cảm thấy xấu hổ. Nhưng sau ba đêm thức trắng, tôi muốn một lần đối diện với chính mình và dư luận, để ít nhất có được sự minh bạch và quên đi. Cách đây bốn năm, tôi đã mắc phải một sai lầm mà tôi nghĩ mình đáng phải chịu hình phạt là sự xem thường của người khác. Nhưng, tôi không biện minh cho mình, tôi chỉ muốn chia sẻ thành thật sự việc của mình mà thôi…
Tôi là một cô gái nghèo. Từ nhỏ, gia đình tôi đã luôn phải chứng kiến sự đi xa của một ai đó, đơn giản vì sự mưu sinh. Chưa bao giờ gia đình tôi đủ mặt. Ở Hà Nội, nhưng hiếm khi nào cả nhà có thể cùng ăn với nhau một bữa cơm vì luôn có những người phải tất bật ở góc trời nào đó kiếm tiền. Tôi học hết cấp III, buộc phải nghỉ học và đi làm bồi bàn ở quán cà phê.
Khi ấy gia đình khó khăn và anh cả tôi phải vào tù vì tội đánh nhau, còn mấy bà chị gái đang bôn ba ở những khu chợ Vòm ở Nga kiếm sống. Tôi tự nguyện nghỉ học để bắt đầu bươn chải, với ý nghĩ mình cần phải làm gì đó giúp đỡ mẹ. Ở quán cà phê, một lần có vị khách thấy tôi phục vụ nhiệt tình, đã tìm giúp tôi một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP khác, đó là trực tổng đài và chỉ đường theo bản đồ cho các tài xế ở một hãng taxi.
Tôi được thay đổi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, lương cao hơn và tôi bắt đầu quay trở lại với việc học. Tôi đăng ký thi đại học OK9 thể thao xanh chín tại chức, vì đây là lĩnh vực tôi đặc biệt yêu thích và mong muốn được Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9. Tôi nhớ ngày đó tôi rất thích đọc báo và thích những câu chuyện khó tin nhưng có thật trên Báo An ninh thế giới cuối tháng. Bởi vì tôi thấy có rất nhiều câu chuyện mà tôi thấy gần với mình vô cùng.
Người ta nói khó tin, nhưng tôi tin có nhiều chuyện như thế diễn ra hàng ngày xung quanh mình, mà chỉ vì không ai được quyền biết hết bí mật của người khác nên sự thật vẫn mãi được giấu kín mà thôi. Có lần tôi đã ngồi khóc vì một câu chuyện của một người phụ nữ giấu tên, quá giống với phận đời của chị gái tôi. Tôi luôn nghĩ mình sẽ phải làm gì đó, và ước một ngày tôi được Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong những tờ báo lớn.
Và có lẽ đó là nguyên nhân duy nhất, khiến tôi gạt bỏ mọi cơ hội thay đổi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, chấp nhận Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong một môi trường vừa phải với mức lương không quá cao, để có thời gian cho việc học. Thời gian đi học với tôi thực sự là một niềm vui lớn. Nó tạo cho tôi một không gian khác, của sách vở và những điều cao quý. Nó làm tôi đỡ mệt mỏi khi nghĩ đến tình cảnh của mình. Song song với việc đi làm thì tôi bắt đầu viết những bài báo nhỏ, và hàng tuần vẫn cố gắng để làm những việc nhỏ nhất liên quan đến viết lách. Tôi nghĩ rằng, với nghề báo, tôi là một người vô cùng tận tụy. Vì tôi yêu nghề một cách chân thành.
Khi ra trường, tôi chuyển vào TP HCM OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á và tìm kiếm một cơ hội Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong ngành truyền thông. Tôi phải thừa nhận rằng, mình có rất nhiều may mắn khi có một người chị (dường như luôn có một người nào đó) đã giúp đỡ tôi trong những bước đầu khởi nghiệp. Chị đi kiếm từng mối viết bài cộng tác cho tôi, lo cho tôi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP đầu tiên, dù những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ấy chưa thật tốt, nhưng đến giờ tôi luôn biết ơn chị. Về sau này, chị có hiểu lầm và mắng tôi vài chuyện, nhưng tôi luôn biết rằng tôi có được ngày hôm nay một phần nhờ sự tận tình của chị.
Trong một chuyến công tác ở miền Trung dài ngày, chị đã cử tôi đi thay chị, vì Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP quá bận rộn. Tôi đi như một chuyến đi bình thường, nhưng đến khi ra tới Quảng Bình thì tôi mới phát hiện ra tiền trong ví mình đã hết và mình không mang thẻ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức. Tôi nghĩ, sẽ tìm cách để vay tiền một ai đó. Tôi không ngại chuyện đó, vì tôi vốn quen với những khó khăn. Nhưng chuyện xảy ra chính vào lúc đó, để bây giờ tôi phải ân hận day dứt rất nhiều.
Trong chuyến đi của tôi có cả một vài đồng nghiệp khác, có thể là đàn anh đàn chị trong nghề. Bữa đó đi ăn cơm trưa, đi từ khách sạn ra quán ăn ven biển, chúng tôi đã gọi một xe taxi. Tôi ngồi trên ghế đầu, còn ba anh chị còn lại ngồi ghế sau. Đến khi gần xuống xe thì tôi thấy có một chiếc điện thoại di động rớt xuống sàn xe. Theo phản xạ, tôi nhìn xem có ai đánh rơi không, nhưng dường như ai cũng đang cầm điện thoại trên tay nhắn tin và gọi điện. Tôi lặng lẽ cầm chiếc điện thoại và bỏ vào túi áo, sau đó tôi tắt máy và có ý định sẽ bán đi, lấy tiền tiêu.
Khi ấy, tôi có một chút lòng tham của kẻ khó. Về sau, tôi nhận ra, chính lòng tham đó đã khiến tôi thành kẻ rất tồi tệ trong mắt người khác. Nhiều đêm tôi nói chuyện với mẹ tôi, tôi tự đặt mình vào vị trí của những người xung quanh, tôi cũng thấy rằng việc đó rất khó chấp nhận.
Theo logic thông thường, lẽ ra tôi phải hỏi tất cả mọi người xem đó là điện thoại của ai, trước khi tôi cầm lên bỏ vào túi. Sau khi tôi rời xe taxi được khoảng 20 phút thì cô gái lái taxi quay trở lại và hỏi ai lấy điện thoại của cô. Tôi im lặng. Phần vì sĩ diện và sợ sẽ xấu mặt với đồng nghiệp khi nói mình cầm điện thoại của người khác.
Đó là khi ấy, tôi mới 22 tuổi, còn nếu là bây giờ tôi sẽ đứng lên và đưa trả điện thoại cho cô ta. Bởi vì thực sự tôi không cố bằng mọi cách để lấy chiếc điện thoại ấy. Tôi chỉ vì tham của rơi mà thôi. Sau đó, mọi người đồng ý cho kiểm tra túi đồ. Khi ấy, tôi gọi lái xe taxi ra và đưa trả lại điện thoại với một lời đề nghị, giữ kín cho tôi chuyện này. Nhưng, tất nhiên, mọi chuyện không bao giờ được giữ kín. Và nó khiến tôi phải trả giá.
Sau chuyến đi này, tôi tự thấy mình nên rời khỏi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP OK9 thể thao xanh chín một thời gian nên tôi xin nghỉ việc ở cơ quan cũ, bắt đầu tìm cơ hội ở một công ty tổ chức sự kiện. Trong những đồng nghiệp đi chung chuyến đi ấy, sau này có một chị gái về làm chung công ty với tôi. Chúng tôi cùng làm trong một mảng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, là tiếp xúc và tổ chức sự kiện, các show ca nhạc liên quan đến ngôi sao, bên cạnh một mảng khác của công ty là liên kết xuất bản một tạp chí dành cho giới trẻ.
Câu chuyện sau đó tôi đã quên đi, vì sự thực là tôi quá bận rộn với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP. Tôi chỉ có một ước muốn duy nhất là được Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 và kiếm tiền gửi về cho mẹ tôi nuôi cháu tôi. Mẹ tôi đang phải chăm một đứa cháu ngoại, mẹ nó ở quá xa mà điều kiện OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao chưa dư dật. Tôi nghĩ nhiều đến điều đó, nghĩ nhiều đến mức quên cả việc phải kiếm cho mình một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tử tế để yêu. Có một điều tôi tự hào là tôi hòa nhập rất nhanh với thành phố này và tôi có những nỗ lực để khẳng định được mình trong Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP. Tôi cũng được cô giám đốc đánh giá rất cao. Đó là điều khiến tôi không quản thời gian, luôn hoàn thành Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP một cách xuất sắc nhất.
Khi người biên tập chính của tờ tạp chí nghỉ sinh con, cô giám đốc có ý định giao cho tôi phụ trách. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP liên kết xuất bản nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực ra là Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP tổ chức toàn bộ nội dung và Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP OK9 thể thao xanh chín của một tờ báo. Tôi cảm thấy thực sự vui vì tôi đang có cơ hội trở lại với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP mình yêu thích.
Đúng lúc ấy thì chị gái về làm chung gây chuyện. Chị ấy gửi email cho cô giám đốc kể lại chuyện tôi ăn trộm điện thoại trên taxi. Khi ấy, cô giám đốc đã lờ đi, coi như chuyện thị phi, thì chị ấy quyết định gặp trực tiếp để kể về tôi đủ thứ chuyện trên trời và khẳng định một người đã từng ăn cắp thì không thể trở thành một nhà báo tử tế. Chị ấy đề nghị cô giám đốc hãy cho chị ấy giữ vị trí biên tập tờ tạp chí…
Tôi đã kể hết câu chuyện của mình cho cô giám đốc nghe, và tôi biết cô tin tôi. Nhưng cô nói, tôi còn nhiều cơ hội khác, vị trí này cô tạm thời giao cho chị ấy. Tôi hiểu cô bị áp lực và cô muốn mọi chuyện được ổn thỏa tạm thời. Tôi không trách được gì, tôi hiểu tình cảnh của mình. Nhưng rồi tôi cứ nghĩ suy mãi, dường như có những thứ mà người phạm lỗi đã cố gắng quên đi, hoặc phần nào đó đã quên được đi, thì vẫn còn găm đầy trong lòng những kẻ đố kỵ. Lẽ nào, chỉ một phút nông nổi tham lam, mà tôi vĩnh viễn mất đi cơ hội được làm một người lương thiện, làm một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lương thiện?