Vụ ám sát ông Arsala Rahmani - thành viên cao cấp của Hội đồng Hòa bình Afghanistan đồng thời là cố vấn thân cận của Tổng thống Hamid Karzai - tại thủ đô Kabul hôm Chủ nhật 13/5 vừa qua đang đặt ra vấn đề nghiêm trọng trong bối cảnh công tác bảo đảm an ninh đang được chuyển giao lại cho người Afghanistan trước khi quân Mỹ và NATO rút khỏi nước này hoàn toàn. Đây là thêm một bằng chứng thực tế cho thấy ước mơ hòa bình mà Mỹ và Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Kabul gây dựng từ nhiều năm qua vẫn chưa thật sự trở thành hiện thực.
Sự bình yên chỉ là tạm thời, và bạo lực từ những cuộc tấn công của Taliban thì không biết xảy ra lúc nào. Arsala Rahmani là cố vấn thứ hai của Tổng thống Karzai, đồng thời là thành viên thứ ba của Hội đồng Hòa bình bị Taliban sát hại trong vòng chưa đầy một năm (chưa kể em trai Tổng thống Karzai) đã nói lên một điều rằng, những cam kết, thỏa thuận với Taliban và các nhóm phiến quân khác thật khó bảo đảm và nguy cơ về an ninh do Taliban gây ra luôn là vấn đề thường trực tại Afghanistan.
Những vụ tấn công ngày càng táo bạo của Taliban gần đây đã khiến người ta nghi ngờ về tính hiệu quả lâu dài của một số chính sách, chương trình bí mật mà Mỹ đơn phương tiến hành không thông qua nước chủ nhà Afghanistan. Một trong những chương trình đó, theo tiết lộ mới nhất của OK9 thể thao xanh chín Mỹ, là chương trình bí mật "thả người chiến lược" (Strategic Release) đã được tiến hành từ vài năm qua. Theo các chuyên gia và cựu quan chức an ninh Mỹ, chương trình này ra đời từ thời ông David Petraeus còn là người chỉ huy chiến trường tại Afghanistan (Petraeus hiện đang là Giám đốc CIA).
Chương trình "thả người chiến lược" ra đời như một kênh "ngoại giao" không chính thức sau khi những nỗ lực đàm phán hòa bình của Mỹ với Taliban đã không thành công. Chương trình này được tiến hành tại nhà tù quân sự duy nhất của Mỹ ở Afghanistan - nhà tù Parwan. Tuy nhiên, khác với những tên khủng bố bị giam giữ tại nhà tù trong Vịnh Guantanamo, Cuba, những tay súng phiến quân Taliban và Hezb-i-Islami ở Afghanistan được trả tự do không thông qua sự đồng ý của Ok986.vip được xếp hạng cao nhất Mỹ, và việc trả tự do được tiến hành trong vòng bí mật, đến nỗi Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Afghanistan cũng không được thông báo.
Cách thức thả người trong chương trình này nghe có vẻ lạ: tù nhân là người của Taliban và nhóm phiến quân Hezb-i-Islami, được phóng thích một cách tự nhiên không thông qua thủ tục pháp lý. Điều kiện để các tay súng phiến quân này được trả tự do là đối tượng phải cam kết không tham gia vào hoạt động tấn công khủng bố nữa. Tiếp theo, các chỉ huy phiến quân hoặc bô lão địa phương phải cam kết bạo lực trong khu vực sẽ giảm hoặc các tay súng sẽ không tiếp tục hợp tác cùng nhau chiến đấu nữa. Những cam kết này sẽ được các chỉ huy quân Mỹ đóng ở Kabul xem xét và ra quyết định "thả người".
Đã có rất nhiều tay súng phiến quân được trả tự do trong những năm qua, đa số là những chiến binh đầy tai tiếng, đã gây ra nhiều vụ tấn công đẫm máu, mà theo luật pháp hiện hành thì bắt buộc phải xử tội. Bọn này có ảnh hưởng nhất định đối với cả một khu vực chúng hoạt động, cho nên việc chọn lựa đối tượng để trả tự do cũng còn tùy thuộc vào tình hình an ninh ở những khu vực có liên quan đến tù nhân đang bị giam giữ. Thường thì những người thực hiện chương trình được lệnh tuyển chọn và trả tự do cho các tay súng thuộc những khu vực đang mất an ninh cao độ, những nơi mà quân Mỹ và NATO không có khả năng bảo đảm an ninh tốt nhất. Theo thỏa thuận trước khi trả tự do, các tay súng được thả có thể tác động nhất định đối với các tay súng khác trong khu vực mình phụ trách.
Một quan chức an ninh Mỹ cho rằng, cái lợi lớn nhất của chương trình "thả người chiến lược" là có thể vô hiệu hóa một số chỉ huy Taliban trong khoảng thời gian trước mắt. Đặc biệt, chương trình còn giúp cho các chỉ huy chiến trường Mỹ có thêm một nguồn tin tình báo quan trọng, bởi các chỉ huy phiến quân Hezb-i-Islami thường mang đến một "món quà" trao đổi là thông tin về địa điểm đóng quân, hướng hoạt động của các nhóm Taliban. Đổi lại, chỉ huy quân Mỹ phải xem xét thả người theo yêu cầu của chỉ huy Hezb-i-Islami.
Tuy nhiên, đối với nhiều người ở Afghanistan thì chương trình "thả người chiến lược" là một canh bạc "năm ăn năm thua". Người Afghanistan thì lo ngại về lâu dài chương trình thả người không phát huy được hiệu quả mà chỉ có tác dụng nhất thời trong thời gian Mỹ và NATO thực hiện việc rút quân, còn sau đó, ai biết được các tay súng Taliban này có hoạt động khủng bố trở lại hay không.
Khác với chương trình "tái hòa nhập cộng đồng" của NATO, chương trình "thả người chiến lược" của Mỹ không yêu cầu các tay súng ly khai hoàn toàn khỏi các nhóm phiến quân, không tuyên bố từ bỏ Taliban hay Hezb-i-Islami, cho nên không ai có thể bảo đảm những kẻ được thả sẽ không tham gia khủng bố bằng những hình thức khác. Trong một số trường hợp, việc này được lý giải là do yêu cầu duy trì quan hệ để các tay súng chỉ huy được thả về có thể sử dụng mối quan hệ sẵn có để thực hiện lời hứa "bảo đảm hòa bình"