Chợt thức giấc...

Chợt thức giấc. Trắng trời mây trắng
Đường về nhà mất hút giữa rừng xa
Sao mây trắng không đưa tôi đi
Kẻo ngày Thu sắp hết...

Chợt thức giấc. Căn phòng nhỏ trong
tu viện lạ lẫm
Trống trải. Quạnh quẽ. Ít đồ gỗ ngả màu
Chỉ gió heo may mang đến
Cái se lạnh ban mai... 

Chợt thức giấc. Bóng ai đó còn
chắp tay lặng lẽ
Ngọn đèn dầu leo lét từ hồi đêm
Lời kinh ngân nga theo gió sớm
Lối mòn sau núi không bóng người... 

Có nhiều người ở đây suốt một đời
Lối đi đạo hạnh đã nở toan hoa trắng
Lối mây Thu, lối dòng suối nhỏ giữa rừng
hoang vắng
Có đôi người xuống núi, biền biệt không về... 

Không ngủ nữa. Mây Thu mỗi lúc thêm
dày đặc
Làm sáng hơn căn phòng
Hồi đêm người khách lữ thứ vào xin ngủ nhờ...

Các tin khác