Về Nơi bình yên
Không khó để tìm đến ngôi nhà đặc biệt này bởi ngay từ phía ngoài nhà treo tấm biển "Về nhà". Đó cũng là giấc mơ của rất, rất nhiều cô gái đến đây. Khác với vẻ ồn ả và xô bồ của con phố nhỏ này, bên trong, một nhịp sống bình yên vẫn đang diễn ra. Người ngồi máy tính. Kẻ gội đầu, sơn móng tay, trò chuyện rì rầm. Những bộ quần áo cáu bẩn bụi đường được cho vào máy giặt. Mấy cô gái đang sửa soạn bữa cơm chiều trước khi đi làm. Rộn ràng và ấm cúng như một gia đình.
Ngôi nhà rộng, 5 tầng, phía dưới đặt mấy chiếc máy tính làm văn phòng. Trên các tầng là phòng sinh hoạt và nghỉ ngơi của một số thành viên chưa có nhà ở. Ban ngày, nơi đây không khi nào ngớt khách.
Ở đây thường xuyên có các buổi sinh hoạt nhóm, giao ban hàng tuần, hay các hoạt động hát múa, trao đổi kinh nghiệm để các chị em quên đi thân phận ê chề làm gái. Có những người, lần đầu tiên trong cuộc đời, biết được thế nào là một mái ấm gia đình.
Hoa vừa nhặt rau nấu cơm vừa nói: Em đi làm từ 5h đến 3h sáng. Không có Nơi bình yên (N.B.Y.), em chẳng biết đi đâu. Đời làm gái chỉ quẩn quanh ăn - ngủ - đi làm. Nhưng từ khi có N.B.Y. em mới biết thế nào là chia sẻ, là tâm sự. Bọn em mới có được cảm giác mình cũng là một con người, được yêu thương, được tôn trọng".
Thúy uể oải gội đầu và sơn móng tay. Tóc đỏ quạch. "Phận làm gái ê chề lắm chị ơi. Đi làm bị dày vò thân xác, mệt rã rời, về đây nhiều lúc chị em mát xa, tẩm quất cho nhau. Thấy mình đỡ tủi cực, ê chề. Lần đầu tiên, em thấy mình không bị kỳ thị và được lắng nghe khi em theo các chị về ngôi nhà này".
Theo chị Nguyễn Thị Quý, người đã vượt qua những ngang trái của số phận, giờ phụ trách chung của tòa nhà này, hàng ngày có từ 9 đến 10 cô gái thường xuyên đến đây. Từ năm 2010, Đại sứ quán Hà Lan - trong khuôn khổ dự án Tiến lên - thông qua Trung tâm hỗ trợ phát triển Cộng đồng (SCDI) đã tài trợ tiền thuê ngôi nhà này và những chi phí sinh hoạt cho nhóm N.B.Y. Hàng nghìn chị em đã đến đây, được giới thiệu các dịch vụ khám phụ khoa và xét nghiệm HIV.
Và số phận của nhiều cô gái đã đổi đời từ đây.
Giấc mơ của những phận đời lầm lỡ
Chị Trương Thị Lan đang ngồi gõ máy tính vừa trò chuyện với tôi. Lan năm nay đã ngoài 30. Giờ chị đã trở thành nhân viên văn phòng, thành viên chủ chốt của nhóm NBY. Nhưng hình như những sóng gió về một quãng đời đã qua vẫn gợn vết trên gương mặt buồn của chị. Lan kể: "Lan quê Sóc Sơn. Nhà đông con, chỉ học đến lớp 4. Khổ quá, đói không có mà ăn. 20 tuổi, dạt xuống Hà Nội làm gái. Tính chuyện làm một thời gian sẽ lấy chồng. Ai ngờ, đời làm gái trôi nổi, không có một xu dính túi. Thế rồi, trong một lần đứng đường, Lan gặp các chị và tìm về N.B.Y.
Lúc đầu chỉ đến để chia sẻ, tìm sự đồng cảm với tư cách là nhóm gạch đầu dòng, nhóm của những người có bạn tình bị nghiện ma túy. Nhưng lâu dần, Lan nhận ra, những cô gái đứng đường như Lan cũng cần được chia sẻ. Và NBY đời. May mắn Lan đã tìm được một mái ấm gia đình sau quãng đời lầm lỡ. Hạnh phúc giản dị nhưng ấm áp. Nếu không có NBY không biết giờ này, Lan còn trôi dạt ở đâu”. Lan vừa kể vừa khoe ảnh cô con gái hơn một tuổi: "Con gái em đấy chị, đôi khi ngay cả trong mơ em cũng không nghĩ mình có được hạnh phúc làm mẹ."
Mỗi cô gái đến ngôi nhà này đều có một số phận buồn. Người gia đình ly tán. Người mồ côi. Nhiều cô gái không có tiền thuê nhà, coi ghế đá là nhà, làm "thợ tiện" trong công viên từ sáng đến tối. Và hầu hết trong số họ đều không có giấy tờ tùy thân. Nhiều cô không còn nhớ quê mình ở đâu. Nhưng họ đều có một mái nhà chung là N.B.Y.
Thúy "ngọng" vác cái bụng chửa vượt mặt nặng nhọc ngồi xuống ghế đá. Mặt còn non choẹt, chắc chưa đến 20 tuổi. Nước mắt chảy dài, Thúy kể: "Bố mẹ bỏ nhau, em chán đời, dạt nhà đi. Thế mà chả ai đi tìm em. Không biết làm gì để sống, em đi làm gái. Đứa trẻ trong bụng, em không biết là con của ai. Bốn năm tháng, em vẫn phải bó bụng đi khách. Tối về ghế đá công viên ngủ... Họa hoằn lắm mới có tiền thuê tạm cái phòng trọ 15 ngàn qua đêm". Thúy được N.B.Y. đón về khi bụng đã lùm lùm mà hàng đêm vẫn đứng đón khách ở hồ Thiền Quang. "Khi sinh con xong, em sẽ mang cho người ta nuôi và về quê thôi".
Ngọc từ trại cai nghiện về, không nhà cửa, người thân. Ngọc kể: "Em may mắn được gặp các chị trong nhóm N.B.Y. Hồi ở trại ra, chả biết đi đâu, không có việc gì để làm. Em chắc mẫm lại đi làm gái". Ngọc được NBY cho nhờ trên tầng 5 của tòa nhà. Một góc nhỏ, nhưng ấm áp với những cô gái chưa từng biết đến mái ấm gia đình như cô.
Hít một hơi thuốc, nhả khói sành điệu, Ngọc kể: "Em chả biết mình sinh ra từ đâu. Chỉ nghe kể lại là bố mẹ bỏ em từ khi em mới lọt lòng. Em được hai ông bà ở Lạng Sơn nhận nuôi. 16 tuổi, thì bố mẹ nuôi bị bắt vào tù. Thế là bơ vơ. Em dạt nhà đi lâu quá rồi, chả còn biết mình sinh ra ở đâu nữa. Nên chẳng có giấy tờ gì. Một cái chứng minh thư để biết mình là ai cũng chả có. Đôi khi muốn trở về cuộc đời mà khó quá chị ơi".
Tôi nhìn thấy Ngọc đang sửa soạn móng tay và gội đầu chuẩn bị đi làm ca đêm. Vì mưu sinh, Ngọc vẫn phải đi làm gái. Nhưng trong tâm hồn cô đã nhen lên một ngọn lửa của ước mơ, cô sẽ làm lại cuộc đời trong một ngày rất gần.
Hầu hết các chị em đến với N.B.Y. đều không ngại ngùng chia sẻ những khó khăn của mình. Với họ, tài chính là vấn đề gian nan nhất. Tiền kiếm được sau mỗi lần đi khách như gió vào nhà trống. Họ còn quá nhiều thứ phải chi phí như tiền son phấn, tiền học cho con, tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt... Rồi bị bảo kê chặn tiền, tiền gửi về cho bố mẹ già yếu, tiền bao người yêu nghiện hút. Hàng trăm thứ đổ dồn vào đồng tiền ít ỏi từ việc bán thân của họ. Thế nên, hầu hết các chị em làm gái, để có một khoản tiền và hoàn lương là một điều khó khăn.
Biết được thực tế đó, N.B.Y. đã thành lập mô hình tiết kiệm. Thành viên nòng cốt của nhóm đi đến tận nơi các chị em Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 để nhận những đồng tiền họ dành dụm được. Từ vài chục đến tiền trăm, dần dần các chị em đã có một số vốn kha khá và có thể rút bất cứ lúc nào. Nhóm cũng có thể cho chị em vay vốn để chuyển đổi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP. Với vỏn vẹn 2 triệu đồng, bà Lý "tồ" đã mở một hàng nước ven hồ Thiền Quang thay cho làm "thợ tiện". Quán nước có trà, thuốc lá, nước ngọt phục vụ khách qua đường. Bà Lý năm nay đã 60 tuổi.
Chỉ cách đây 1 năm, khi chưa gặp N.B.Y., bà vẫn hàng ngày xách ấm bán nước chè dạo ven hồ vừa làm "thợ tiện". Răng đã rụng vài chiếc, bên ấm trà nóng, bà kể: "Đời tôi sương gió, gắn bó với cái hồ này hơn 20 năm rồi. Hai đời chồng đều chết cả. 12 đứa con, đứa thì chết, đứa thì cho người ta nuôi. Giờ tôi vẫn phải một mình, còng lưng nuôi đứa cháu ngoại đang nghiện hút. Không có NBY cho vay vốn, già rụng răng rồi tôi vẫn phải đi làm thợ tiện". Quán nước mỗi đêm thu nhập 50- 70 ngàn, đủ cho hai bà cháu sống nhì nhằng. "Tôi thích đến tham gia sinh hoạt cùng các cô lắm. Mỗi lần đi về, được hát, được nói, rủ hết cả nỗi buồn".
Bà Tâm, bạn "đồng hành" của bà Lý tồ, gầy sọm, mặt xanh lét. Hỏi ra mới biết, bà Tâm bị ung thư, cắt một bên vú. Chồng chết, con trai tai nạn, liệt não. Bà trơ khấc lại một mình. Không có tiền để sống và chạy hóa chất, bà đi làm "thợ tiện". Khách của bà Tâm chủ yếu là quen, vì quen nên họ thương và xót xa cho hoàn cảnh của bà. Chứ gặp nhiều khách lạ, có hôm trắng tay, vì chúng phát hiện ra bà mất một bên vú. Coi như bị lừa. Lúc đó, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.
Cay đắng thế, nhưng bà Tâm vẫn cúi mặt lang thang làm "thợ tiện" ở các công viên. 54 tuổi, thân tàn ma dại. "Đời tôi, coi như sắp hết rồi. Không có N.B.Y., tôi chắc đi khách cho đến chết". N.B.Y. đã hỗ trợ bà Tâm một khoản tiền nhỏ, giờ bà không còn đứng đường, mà đi bán vé dạo, nhúc nhắc qua ngày.
Rất nhiều, rất nhiều chị em đến với N.B.Y. đã có một cơ hội mới và cuộc sống của họ bắt đầu một trang khác, từ những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP bình dị như bán xôi, chạy xe ôm, bán nước chè...
| Bà Khuất Thị Hải Oanh - Giám đốc Trung tâm hỗ trợ và phát triển cộng đồng (SCDI): Nơi Bình yên là mái ấm cho tất cả chị em bán dâm Nơi bình yên là mái ấm để chị em có nơi lui tới, sinh hoạt, nghỉ ngơi, tắm giặt cũng như duy trì được một đội ngũ nòng cốt để đi tiếp cận, hỗ trợ, tổ chức hoạt động với chị em. Chúng tôi tổ chức sinh hoạt định kỳ tại văn phòng để chị em có cơ hội chia sẻ với nhau cũng như để nhóm phổ biến các kiến thức cần thiết giúp chị em bảo vệ sức khoẻ của bản thân cũng như của khách hàng, chuyển gửi chị em đến các dịch vụ sức khoẻ và Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, hỗ trợ chị em về sinh kế, hỗ trợ chị em giảm nguy cơ bị bạo hành, bị bóc lột... Nhóm cũng tổ chức các hoạt động ở cộng đồng để tăng thêm sự hiểu biết của cộng đồng và giảm bớt đi sự kỳ thị với chị em. Các nhóm tự lực của người bán dâm trong đó có Nơi Bình yên đã có nhiều sáng kiến để hỗ trợ các chị em muốn thay đổi phương thức kiếm sống hoặc muốn giảm dần tần suất bán dâm. Tất cả các hoạt động kể trên đều là do các nhóm đề xuất và thực hiện dựa trên nhu cầu thực tế của chị em vì vậy mà hoạt động không mang tính khiên cưỡng để báo cáo kết quả cho dự án, thực sự phù hợp với chị em. |