Ở đây, sự tương phản của ĐT qua 2 trận đấu chỉ cách nhau 2 ngày có thể bắt nguồn từ chất lượng của các đối thủ. Bởi rõ ràng là so với U.23 Kuwait thì U.23 Australia hơn hẳn một bậc về trình độ. Nhưng có thể nó cũng bắt nguồn từ tâm lý nhập trận của chính các cầu thủ Việt Nam.
Có thể là chiến thắng dễ dàng trong ngày ra quân đã khiến các cầu thủ không giữ được một độ "lạnh" cần thiết. Và nữa, màn trình diễn thiếu thuyết phục của U.23 Australia trong trận đấu đầu tiên cũng làm các cầu thủ của chúng ta ít nhiều có biểu hiện coi thường đối thủ. Chính vì vậy mà U.23 Australia nhập trận một cách mạnh mẽ, và đá pressing ngay từ đầu thì cả một hệ thống của chúng ta bị khớp.
Nó khớp tới độ trong suốt 30 phút đầu tiên, hàng tiền vệ của ĐTVN coi như "chết dí". Trong 30 phút ấy, có một tình huống khiến nhiều người tất yếu phải khó chịu: Thủ môn Dương Hồng Sơn có bóng, nhưng không biết phải phát bóng vào đâu trước sự kiềm tỏa quá chặt chẽ của đối phương. Và cũng trong 30 phút ấy, HLV Calisto đã phải bật dậy khỏi đường piste để hò hét, chỉ đạo các học trò của mình trong từng pha bóng.
Nhưng bất chấp sự "thổi lửa" của ông thầy, ĐTVN vẫn cứ "vỡ" từ hàng tiền vệ "vỡ" xuống cả hàng thủ. Và hậu quả là 2 bàn thua theo cùng một kịch bản đã khiến chúng ta trở tay không kịp: Đối thủ đánh trung lộ, và đánh bằng những đường bóng ngắn tinh quái, thay vì bóng bổng như nhiều người vẫn tưởng.
ĐTVN đã chơi không tốt trong trận đấu với U.23 Australia. Ảnh: Quang Minh.
Sau trận đấu, ông Calisto thừa nhận sự tệ hại của các học trò trong 30 phút đầu tiên. Nhưng ông lại bảo đây là một trận đấu tốt, vì chúng ta đã có một hiệp 2 hoàn toàn áp đảo đối phương. Thật ra thì có một nửa sự thật trong lời nhận xét của ông "Tô", đó là ở hiệp 2, đúng là chúng ta đã áp đảo, đã tăng tốc, và đã có ít nhất khoảng 3 cơ hội ăn bàn. Nhưng vẫn còn lại một nửa sự thật nữa, đó là khi đã dẫn đối phương tới 2 bàn, và đã làm đối phương "liệt" từ trong chứng nước thì U.23 Australia đã chủ động đá chùng xuống, và nhường hẳn trận địa cho chúng ta.
Nói lại tất cả những điều trên đây để thấy rằng đã và đang tồn tại rất nhiều vấn đề ở ĐTVN. Cái vấn đề đến từ góc độ tâm lý cầu thủ, sang cả việc tổ chức trận đấu khi bị đối thủ "bắt bài".
Và từ đây, một câu hỏi cần thiết phải đặt ra: Trong trận đấu với CHDCND Triều Tiên ngày hôm nay, trận đấu cuối cùng của mình tại Cúp bóng đá 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, các tuyển thủ liệu có giải quyết được những vấn đề đang tồn đọng hay không?
Hôm qua, trả lời phỏng vấn chúng tôi qua điện thoại, ông Calisto nói rằng Triều Tiên là một đội bóng mạnh, có tính tổ chức rất cao. Vì vậy trận đấu với Triều Tiên không phải là một trận đấu dễ dàng. Nhưng chính ông Calisto sau đó cũng nói rằng ông không muốn gặp những đối thủ dễ dàng.
Như chúng tôi đã hơn một lần khẳng định, với ĐTVN, điều cốt yếu nhất ở Cúp bóng đá 1000 năm Thăng Long - Hà Nội không phải là việc phải gồng lên để giành chiến thắng bằng mọi giá, mà là việc phải rút ra cho mình những bài học, để từ đó có thể tiến vào trận địa AFF Cup 2008 một cách tốt nhất có thể.
Vậy thì hãy chờ xem, trong cuộc đụng đầu với đối thủ được cho là cứng cựa nhất ở giải đấu này, thì sẽ có thêm những bài học nào nữa được các cầu thủ Việt Nam rút tỉa?