Gã vừa đi, vừa gõ kiếm hát. Bất chấp gió mây vần vũ trên đầu.
Gã hát: “Thiên hạ mang mang, lòng ta ta hiểu, tình ta ta hay”.
Gã lại hát “Xá gì công hầu, chấp gì khanh tướng. Xưa Phạm Lãi há chỉ cần mỹ nhân dạo Động Đình Hồ, Lương – Chúc chỉ cần có nhau…”.
Tiếng ca vang vang dưới mưa khuya. Khung cảnh ảm đạm não nề đầy vẻ thê lương.
Quan khách trong Túy lầu xua tay, thầm thì: “Tiếc thay cho Trần bang chủ, chỉ vì lụy mỹ nhân mà mất hết cơ đồ”.
Thiên hạ ai tỉnh ai say, làm sao mà am tường cho hết…
1. Trần bang chủ, trình chém gió thuộc hạng thượng thừa, công phu lưu thủy hành vân danh vang tứ cõi. Trần bang chủ, năm ba mươi tuổi vẫn chưa có danh vọng trong chốn giang hồ. Ngày ngày, mài dao thái rau cho vợ, thi thoảng nhìn trời buông một tiếng thở dài đầy căm hận. Thường cắn răng nghiến lợi, mà rằng: “Mỗ thề, đến lúc nào đó, giang hồ phải mọp đầu dưới chân của mỗ”. Dứt câu, lại lo chuyện gà qué trong nhà.
Ba mươi hai tuổi, thời may đến, Trần bang chủ tụ tập vài gã tóc dài mình trần, đập tay ăn thề cùng nhau xăm trổ, khuyên đeo khắp người, thành lập Gào rống hội.
Gào rống hội thời điểm đó, không được giang hồ thừa nhận. Trần bang chủ an ủi hảo hữu: “Không lẽ, trời đất rộng lớn vậy, chẳng có nơi cho chúng ta dung thân. Cứ an lòng mà chờ, vận ta vẫn chưa hết”.
Sĩ tử trong kinh thành vốn dĩ không quen chuyện gió tanh mưa máu, vùi đầu vào sách vở thi thư. Lại quan nhân thương tình những kẻ nửa tỉnh nửa mê, suốt ngày mở miệng là lại đọc: “Khổng có câu, Trang từng bảo”… bèn tổ chức một phen náo nhiệt cho sĩ tử có cơ hội tay đập vào nên tiếng, môi há ra nên thanh.
Trần bang chủ đánh tiếng với Lại quan nhân: “Bạch, kẻ hèn ta bấy lâu vẫn khao khát ngày gió tan mây, đêm quang tạnh. Nay, thấy Lại quan nhân hiến kế cầu vui cho sĩ tử, ta tự xem đó là cơ hội để rồng thoát khỏi ao tù, phượng hoàng cất cánh rời khỏi vườn rau. Mong Lại quan nhân thương tình mở ra cho một sinh lộ”. Nhận được cái gật đầu tự Lại quan nhân, Trần bang chủ phấn khởi quay đầu quên cả bái biệt.
Sau màn đại náo chốn kinh thành năm ấy, Gào rống hội chính thức trở thành một bang phái có danh, có phận. Trần bang chủ từ anh thái rau, chăn gà… bước một bước dài, có thể ngẩng cao mặt khi đối ẩm cùng các bang chủ của danh môn chính phái, không còn phải nhìn trước ngó sau.
Thói đời hết thịnh rồi suy, bạo phát bạo tàn, Gào rống hội không nằm ngoài quy luật đó. Kiếm còn đương lạnh, máu còn đương nóng, Gào rống hội lâm vào cảnh ly tan. Cho đến giờ, đó vẫn là một bí mật chưa có lời giải đáp.
Minh họa: Lê Phương.
Có người đến chắp tay chia buồn với Trần bang chủ, Trần bang chủ cười hắc hắc: “Tái ông thất mã, biết đâu là rủi, biết đâu là may. Về đi, về đi… Ta tay không làm nên Gào rống hội, không nhẽ, giờ chịu cảnh thương mướn khóc vay”.
2. Thoắt cái đã sáu mùa lá rụng, tính từ ngày Gào rống hội tự động tan biến, tuyệt chỉ còn tiếng tăm là lưu lại. Còn dấu còn hình chỉ còn có mỗi Trần bang chủ.
Vốn đã quen với cảnh ngồi trên tại đỗ lâu, thanh lâu, kỹ viện… Vốn đã thuộc cảnh được thản nhiên nói cười ở đại yến, tiểu yến… Những tháng ngày Gào rống hội mất đi, để lại trong lòng Trần bang chủ nỗi sầu mang mang như giai nhân bạc tóc, danh tướng về chiều.
May thay, gã tài chủ nổi tiếng nhờ ngón nghề bán phấn buôn hương, OK9 thể thao xanh chín mỹ nhân của Cát Thanh lâu, nhớ đến Trần bang chủ cho một kế hoạch đậm mùi kim tiền.
“…Hắc …hắc… Trần bang chủ à, không phải là lòng ta không nhớ đến Trần bang chủ trong các phi vụ trước đây. Nhưng, Trần bang chủ hiểu không, phàm là người thì phải biết khi nào phù hợp mới xuất hiện. Nay, thời cơ của Trần bang chủ đã đến rồi, nhận lời ta hay không là tùy thuộc vào Trần bang chủ”, tài chủ Cát Thanh lâu đề nghị.
Tài chủ dứt câu, Trần bang chủ hân hoan như thái hoa đạo tặc thấy cô nương nhà lành, học trò thấy tên mình trên bảng nhãn, nông phu nhìn lúa trổ vàng đồng…
Dẫu vậy, Trần bang chủ vẫn cố dây dưa: “Tạ Cát tài chủ có lòng, nhưng ta cần có thời gian suy tính”.
“Trần bang chủ biết ta đã lâu, mà vẫn chưa hiểu tính ta. Hoặc là nhận, hoặc là không. Với ta, làm gì có thời gian để chờ đợi”, tài chủ Cát Thanh lâu chậm rãi nói.
“Được, ta đồng ý”, Trần bang chủ đáp nhanh như sét động trời quang, gọn gàng không tì vết.
Phi vụ của Cát tài chủ, thật ra là để tìm ca kỹ. Trong phi vụ này, Trần bang chủ nhập vai một hảo danh gia về công phu gào rống, dựa trên tuyệt kỹ từng tích tụ thời còn là thủ lĩnh của Gào rống hội, Trần bang chủ phải mang về băng nhóm của mình những ca kỹ mà theo Trần bang chủ là phù hợp.
Ngoài Trần bang chủ, còn có những đệ nhất danh gia khác tham gia trong phi vụ của Cát tài chủ.
Dân chúng trong kinh thành nhốn nháo vì phi vụ mới mẻ này của Cát tài chủ, Trần bang chủ cũng nở mày nở mặt. Nước lên thì thuyền lên, gió lên thì diều lên… Trần bang chủ được nhắc đến ra rả, như ngày Gào rống hội còn làm gió làm mưa trên chốn giang hồ.
Tiếc thay, chưa kịp tìm kiếm lại hào quang thuở xưa xa ấy, Trần bang chủ đã sớm lụy một chữ tình.
Lời cay nghiệt không cần có cánh, không cần mưu mô, tự nhiên như nắng ngày thu, mưa ngày hạ… vận vào Trần bang chủ.
3. Bảo cô nương, tuổi vừa đôi mươi, hình dung như hoa như nguyệt, răng trắng môi son, tóc mây da trắng, tiếng nói như cỏ êm, nụ cười như sóng vỗ. Thanh tân thì không rõ, nhưng sắc vóc rất nhu mì.
Trần bang chủ gặp Bảo cô nương lần đầu, đã như say như ngây, đã như thơ như dại, đã như ngu như ngô… Trần bang chủ ngoại tứ tuần, trừ danh vọng ký ức thì có còn gì cho mình đâu ngoại trừ cái chức toàn quyền chọn lựa ca kỹ mà Cát tài chủ đã giao phó.
“Nàng ơi, biết nói làm sao để nàng hiểu. Ta hận một nỗi cao xanh oan nghiệt, cho ta hiện hữu trên cõi đời này sớm trước nàng vài mươi năm”, Trần bang chủ nỉ non.
“Nàng hỡi, phải làm sao để nàng biết. Ta một thân nam tử, đầu có thể rơi, máu có thể đổ nhưng mắt không thể đỏ hoe. Vậy mà trước nàng, ta như đứa bé lần đầu tiên được gia phụ, gia mẫu mua cho thanh kẹo hồ lô”, Trần bang chủ thảm thiết.
“Nàng hỡi, tạo hóa trêu ngươi. Dẫu rằng, gặp được nàng đã là hạnh ngộ. Ta trước mặt nàng, ta không còn làm chủ được ta”, Trần bang chủ dốc lòng.
Trần bang chủ nói đến mức, tuyết tan chảy trên cây, lá đương xanh chuyển vàng, nhạn đương bay trên trời bỗng dưng rơi xuống, gấu đương ngủ đông vội vã tìm đến để yêu nhau…
Đáp lời Trần bang chủ, Bảo cô nương mỉm cười e thẹn: “Trần bang chủ hỡi Trần bang chủ, lời ong tiếng ve thiếp đã nghe đến nhàm tai. Ở nhà gia mẫu dạy, gặp kẻ lắm lời cần phải đề phòng. Nay Trần bang chủ cứ mở miệng là thề thốt, không phải là đang làm khó cho thiếp sao?”.
“Nàng ơi, lời nói như đao làm đau lòng ta. Nàng có thể hồ nghi hết nam nhân trong thiên hạ, nhưng chân tình của ta dành cho nàng, xin hoàng thiên chứng giám, nghìn năm còn vẹn nguyên một màu tươi mới”, Trần bang chủ thở than.
“Thôi thì hữu hội kỳ duyên, ta thán mà làm gì. Có điều, thiếp không tin lời đường mật. Nếu Trần bang chủ cho thiếp được làm đệ nhất ca kỹ trong chốn kinh thành, thiếp sẽ vì Trần bang chủ mà bồi đáp”, Bảo cô nương mặc cả.
Xưa nay có thấy nam nhân nào từ chối nữ nhân vì mình mà bồi đáp bao giờ. Thanh danh bấy lâu nay, Trần bang chủ quẳng hết dưới chân cầu, chỉ miệt mài ngày đêm chơi trò loan phượng.
Chuyện lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa… khắp kinh thành, già trẻ gái trai, nam phụ lão ấu đều biết về cuộc mặc cả giữa Trần bang chủ và Bảo cô nương.
Đồng đạo võ lâm cho rằng, họ bị Trần bang chủ đam mê sắc dục mà bôi tro trát trấu. Thành viên trong Gào rống hội năm xưa, hận vì Trần bang chủ mà họ không ăn tay cũng dính chàm… Không hẹn mà gặp, họ ùn ùn kéo đến Trần gia trang gặp Trần bang chủ.
“Có cần vì một chữ sắc mà bán rẻ thanh danh không”, họ hỏi.
“Thanh danh có mua được chữ tình không?”, Trần bang chủ hồi đáp.
“Có cần vì một chữ dục mà để bằng hữu khinh rẻ không?”, họ tiếp lời.
“Bằng hữu triệu người có mua được chữ si không?”, Trần bang chủ nói mà mắt nhắm nghiền.
“Có cần vì một mỹ nhân mà quên đi đạo lý giang hồ không?”, họ vẫn cật vấn.
“Đạo lý giang hồ có sánh được với chữ duyên không?”, vẫn là lời của Trần bang chủ.
Dứt câu ấy, người tự đến tự đi, Trần bang chủ không nói câu khách sáo để níu giữ một ai.
Khuya, Trần bang chủ chống kiếm nhìn trời, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Trần bang chủ nghĩ gì, không ai biết được. Trần bang chủ đang suy đoán gì, không ai am tường… Chỉ có thanh kiếm một thời cùng Trần bang chủ và Gào rống hội ngang dọc giang hồ ánh màu sáng xanh của trăng lành lạnh…
Rất lâu sau, Trần bang chủ mới dựng kiếm chĩa thẳng lên trời, lòng đầy căm phẫn: “Là ta đã làm gì sai?”.
Không có âm thanh đáp từ… Chuyện yêu đương luyến ái, biết sao là đúng, biết sao là sai.
Quan trọng là, Trần bang chủ đã chọn lựa