1. Số phận trên đôi chân “voi rừng”
Ở những loạt sút luân lưu định mệnh, khi Drogba bước lên chấm 11m thì với nhiều fan hâm mộ Chelsea, cái “bóng ma Jonh Terry” của trận chung kết Champions League mùa giải 2007 – 2008 đã ít nhiều sống dậy. Trận chung kết ấy, cũng đứng trước một quả 11m quyết định như Drogba bây giờ, Terry đã chạy lấy đà rất cẩn thận, nhưng cứ như một phán quyết của “Thượng đế” khi mà chạy tới sát sạt quả bóng thì Terry lại… trượt chân… Chính từ cú “trượt chân bất hủ” - cú trượt chân khiến ông chủ Abrmovic ở trên khán đài phải ôm đầu đau đớn mà
Thế nhưng, đêm
Thời khắc ấy, Drogba cởi phăng chiếc áo đang mặc, chạy về phía các CĐV nhà rồi cứ thế hét lên – hét như để xả ra mọi nỗi đau dồn nén của một cầu thủ mà trước đó luôn thua trong tất cả những trận chung kết mình góp mặt, bất luận ở cấp độ CLB hay cấp độ ĐTQG.
“Voi rừng” Drogba - người mà cho tới trước trận đấu hôm qua luôn được nhìn nhận như một “bại tướng” của các trận chung kết, người mà suýt nữa đã trở thành tội đồ khi trực tiếp khiến thủ môn đội nhà phải đứng trước một quả 11m trong một trận chung kết tiếp theo rốt cuộc lại là người sút thành công một quả 11m định mệnh, đưa đội nhà lên đỉnh đầu châu Âu - đó là một kịch bản chỉ có thể được tạo ra bởi số phận mà thôi.
2. Số phận trong một trận cầu chênh lệch
Nếu đặt ra câu hỏi “120 phút nghẹt thở của trận chung kết Champions năm nay,
Không chỉ vì đội bóng nước Đức có tổng cộng 43 cú sút (so với 9 của Chelsea), cũng chẳng phải vì họ có tổng cộng 20 quả phạt góc (so với 1 của Chelsea), hay vì họ đã dẫn bàn trước ở một thời điểm mà 90 phút thi đấu chính thức chỉ còn 7 phút nữa là đóng lại. Cái chính là bản thân
Vẫn là một Chelsea chủ trương phòng ngự theo kiểu “đặt cả một toa tàu” trước khung thành Peter Cech, nhưng đấy không phải là một hệ thống phòng ngự quái kiệt như trong hai trận bán kết trước đó với Barca - cái hệ thống phòng ngự khiến cho những đôi chân thuộc vào dạng “thiên tài kĩ thuật” trong thế giới bóng đá hiện nay như Xavi, Messi hay Iniesta có nhiều phen bực bội đến đỉnh điểm…
Rạng sáng qua, hệ thống phòng ngự của Chelsea trong rất nhiều thời điểm đã bị đôi cánh Ribery và Robben của Bayern xuyên phá, từ đó đặt thủ thành Peter Cech phải ở vào cảnh đối mặt với tiền đạo đối phương. Trong rất nhiều những tình huống như thế, Chelsea rốt cuộc chỉ bị thua 1 bàn nhờ một phần tài nghệ của Cech, và một phần quan trọng khác là các chân sút Bayern đã bị “tâm lý” đến mức không thể lái quả bóng theo ý mình.
Và thật ra khi Bayern đã dẫn 1-0 ở phút thứ 83 thì trong một thế trận mà Bayern đã làm chủ cả ba tuyến, không nhiều người dám nghĩ Chelsea có thể lật thế cờ.
3. Số phận đến từ kẻ “thế vai” vĩ đại
9 năm sở hữu Chelsea, tài phiệt người Nga Abramovic đã tung ra cả thảy 1,59 tỷ USD, mua cả thảy 66 cầu thủ loại xịn với những cái giá “xịn”, và sử dụng cả thảy 8 HLV thuộc vào hàng “xịn” nhất của thế giới túc cầu đương đại… Nhưng tất cả những cầu thủ xịn - những cái giá xịn - những ông thầy xịn ấy, từ Mourinho, Scolari đến Ancelotti - tất cả đều không giúp Abramovic thỏa mãn giấc mộng vàng châu Âu.
Ấy thế mà năm nay - cái năm mà cảm giác như Chelsea bất ổn nhất, cái năm mà “HLV hy vọng” Villas Boas đứt gánh giữa đường, và Chelsea bất đắc dĩ phải sử dụng thầy trẻ Dimateo trong vai trò “đóng thế” hóa ra lại là năm đưa họ tới đỉnh vàng, năm mà Abramovic đã khóc vì hạnh phúc trong một trận đấu mà ông đã hào phóng “book” tới 50 chiếc ghế loại xịn trên khán đài SVĐ Arena…
Người ta nói rằng, khi “ấn” Dimateo vào vai trò thuyền trưởng
Đấy cũng chính là cái kết cục được tạo ra bởi số phận? Bởi chỉ có số phận mới bất ngờ mang đến cho Abramovic một kẻ “thế vai” vĩ đại, và cũng chỉ có số phận mới có thể đẩy kẻ “thế vai” vĩ đại ấy vào cảnh mất việc ngay sau khi sự vĩ đại hiện sinh…!