"Đời cười" làm ngả nghiêng khán giả trong một thời gian dài có kịch bản do anh Lê Hùng (NSND Lê Hùng) tự... nghĩ ra. Cái "Phố cười" tôi đang làm là mượn tứ kịch bản từ Trung Quốc. Trông đợi vào các tác giả kịch bản trong nước ư? Nói ra điều này tôi biết chắc là sẽ có nhiều người tự ái lắm, nhưng sự thật vẫn là, các tác giả của ta hiện nay không biết viết kịch ngắn. Các đoàn chúng tôi "bó tay" trước rất nhiều vở kịch đang nằm ngổn ngang trên bàn. Không phải là không có kịch bản đâu. Không phải là hiếm kịch bản đến nỗi tuyệt vọng đâu. Kịch bản vẫn rất nhiều là đằng khác.
Vẫn rất nhiều tác giả hăm hở đến với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP viết kịch bản sân khấu là đằng khác. Chỉ có mỗi điều là, những vở họ viết ra chúng tôi không dựng được. Vì sân khấu nó có những đặc thù riêng. Một kịch bản phải đảm bảo những yếu tố cơ bản thì đạo diễn mới dám đưa lên sàn diễn, không thể mạo hiểm với một kịch bản mà mình cầm chắc là không thành công, không ăn khách, được.
Những người viết kịch bản hài, kịch bản ngắn hiếm đã đành, nhưng những người viết kịch dài cũng làm cánh đạo diễn chúng tôi hoang mang không kém. Vì họ viết dàn trải. Họ né tránh những vấn đề đương thời, những vấn đề Ok9 cab trò chơi casino phổ biến đang quan tâm.
Họ trốn vào các vấn đề lịch sử, trốn vào các anh hùng, các vua chúa hơn là việc mổ xẻ những vấn đề đang hiện diện trong OK9giaitri đăng nhập hôm nay. Viết lặp lại các ý tưởng cũ, sáo mòn là một... đại dịch. Người viết sân khấu xa rời với thực tế cuộc sống thì không có vở diễn hay là điều dễ hiểu. Cá nhân tôi nhận thấy một điều rằng, không có lý do gì để đổ lỗi cho Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức hay hội nghề nghiệp không quan tâm các tác giả kịch bản.
Bằng chứng là những năm qua có rất nhiều cuộc thi, nhiều trại sáng tác mở ra. Không có kịch bản hay là vì thiếu người viết có tài thực sự, tâm huyết thực sự, chứ không phải họ bị bỏ rơi. Cho nên, làm sân khấu, đặc biệt là sân khấu ở miền Bắc như chúng tôi hiện nay là rất khó khăn. Tìm kịch bản hay để chiều lòng khán giả khó vô cùng.
Nói về tác giả trẻ, tôi đã có lần phát biểu rồi, rằng trong tình trạng sân khấu ảm đạm hiện nay, những người trẻ họ sẽ lựa chọn nhiều sân khác để chơi. Họ viết kịch bản phim truyền hình chẳng hạn, dễ nổi tiếng hơn, dễ "ăn tiền" hơn sân khấu nhiều. Mỗi năm một nhà hát dựng lèo tèo vài vở, khán giả thì thưa vắng, thì họ dại gì chọn sân khấu làm nghề nghiệp. Nhất là khi họ còn đang có nhiều cơ hội lựa chọn. Chúng ta phải thông cảm cho họ và phải hiểu một quy luật tất yếu, "nước lên thì thuyền lên". Một khi sân khấu mạnh lên, khán giả ào ào kéo đến rạp thì người làm sân khấu sẽ nhiều lên, tác giả sẽ chọn làm sân chơi để thể hiện tài năng của mình. Hiện nay, chúng ta phải chấp nhận một thực tế, những người trẻ tài năng không viết kịch bản sân khấu