Hành trình tìm kiếm con chữ
Rời Hà Nội, chúng tôi tìm về làng Vực, xã Vĩnh Ninh (Vĩnh Lộc, Thanh Hóa) để gặp chàng trai đã từng dọa nạt bố mẹ là nếu không được học chữ sẽ tự tử. Cậu bé đó là Nguyễn Văn Linh.
Cách đây khoảng 3.000 ngày, Linh đã ra đi tìm kiếm con chữ, con số 3.000 ngày là do Linh nhẩm ra tương đương với hơn 8 năm trời xa nhà. Giờ đây giữa lòng Hà Nội, hằng ngày Linh vẫn mò mẫm với cuộc sống thường nhật, làm tất cả mọi việc, từ giặt quần áo, tắm rửa, vệ sinh, ăn uống, cho đến việc học bài cũ giống như một người lành lặn.
Linh viết trên giấy trắng kẻ ô li với từng dấu nhì nhằng thuộc kí hiệu người mù. Linh đọc tất cả các loại tờ báo mạng, "anh đừng tưởng em mù mà không biết gì đâu nhé, ngày nào em cũng đọc tin tức đấy". Rồi cậu giải thích về những nguyên lý trên máy tính với việc thiết lập một phần mềm dành cho người khuyết tật. Chỉ cần kích đúp chuột vào phần nào thì phần mềm ấy tự đọc.
Còn nhớ ngày đầu khi tuyên bố ra đi tìm kiếm con chữ, cả gia đình Linh cứ ngớ mặt nhìn thằng con trai, họ hàng nghe chuyện cũng xì xào, nhiều người không tin em làm được. Điều đó cũng dể hiểu, bởi Linh bị mù, gia đình thì nghèo, lấy tiền đâu mà thuê người chăm nom.
Vốn bị mù, chỉ riêng việc sinh hoạt, đi lại còn khó khăn huống hồ là học, con chữ nó hình thù thế nào, tròn hay vuông Linh có biết đâu mà đọc với viết. Càng nghĩ Linh lại thấy thương mình, chẳng nhẽ cái kiếp mình lại khổ vậy ư. Thế là Linh ngồi mà khóc, khóc tu tu. Nhưng rồi Linh lại nghĩ, nếu mình cứ sống nhục, sống hèn, sống không có ích cho Ok9 cab trò chơi casino phổ biến thì thà uống thuốc sâu tự tử còn hơn. Linh mới hiểu vì sao con người cần sự học đến như vậy? Và Linh đã làm được điều đó bằng chính nghị lực của mình. Linh đi học bằng chân, nghe bằng tai, nhớ bằng đầu. Thầy nói gì Linh đều căng tai ra để nhớ, có cái khó quá Linh nhờ bạn hỏi cho bằng được.
Bà Hạnh (mẹ Linh) sụt sùi khi kể về thằng con trai mình, thằng Linh là vậy đó, nó nghe người ta kể nó cũng đòi đi học, nó cũng đòi cắp sách tới trường, tới lớp nghe cô giáo giảng bài để biết nhiều thứ hơn. Tôi bảo, con mắt kém thì học hành sao được, thôi ở nhà còn bố mẹ có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Nhưng nó đâu chịu, bố mẹ mà không cho con đi thì con cũng chẳng thiết sống nữa đâu, nó vừa năn nỉ vừa khóc suốt mấy ngày liền và gia đình biết rằng không thể cự tuyệt thằng bé này.
Nhấp ngụm trà nóng, bà Hạnh kể tiếp: Còn cách nào nữa chú, nó đau mình cũng đau, tôi đã mang nặng nó chín tháng, mười ngày. Mẹ con nối liền khúc ruột mà! Cái ngày mà Linh khăn gói ra đi, Linh mới 14 tuổi. Cho đến bây giờ bà con ở làng Vực, xã Vĩnh Ninh nơi Linh sinh ra xem cậu như một huyền thoại.
Ban đầu Linh học trường Nguyễn Đình Chiểu dưới TP Thanh Hóa cách nhà gần 80km, mục đích trước là giao lưu bạn bè. Không ngờ càng học càng ham, ngay năm sau đó Linh lại xin gia đình thi ra Hà Nội học, Linh học một lèo cho đến lớp 8. Rồi lại tiếp tục thi vào Học viện âm nhạc Quốc gia Việt
Không một khó khăn nào ngăn được ước mơ
Cho đến bây giờ, khi nhắc lại những chặng đường mà Linh đã trải qua suốt gần chục năm, tôi thực sự ngỡ ngàng. Bởi với một đứa trẻ bình thường mà phải xa khỏi tầm tay nuôi dưỡng của bố mẹ khó có thể trưởng thành. Đằng này Linh là một cậu bé khuyết tật bẩm sinh, mù cả hai mắt. Cuộc sống đối với em là những tháng ngày không một tia sáng, Linh đã vươn lên bằng chính ý chí, nghị lực của mình.
Ông Nguyễn Văn Chính (bố Linh) cho biết hai vợ chồng ông đều là nông dân, thu nhập chỉ có ba sào ruộng. Vùng quê của ông cũng nổi tiếng về cái nghèo. ừ thôi mình nghèo cũng phải cho con đi học, thế là hai vợ chồng bàn nhau bán lúa non để tiễn con lên đường kiếm cái chữ, có những lúc bí quá ông còn ôm cả con lợn nái sắp đẻ ra chợ bán. Nguyễn Văn Tùng (anh trai Linh) vừa tốt nghiệp Trường ĐH Công nghiệp hệ cao đẳng ở Hà Nội, lại chuẩn bị học liên thông hệ đại học. Gánh nặng lại tiếp tục đè nặng lên đôi vai đôi vợ chồng già. Họ đều là nông dân, không có thu nhập thêm, với 3 sào lúa.
Dù vậy ông Chính vẫn luôn lạc quan: "May vợ chồng tôi được hai thằng con đều ngoan ngoãn. Thằng Tùng lành lặn không nói làm gì, còn thằng Linh nó vẫn thủ thỉ với mẹ nó là nó sẽ cố gắng làm được tất cả mọi thứ như người thường đấy!".
Nói rồi ông khoe tiếp: “Chỉ trong năm 2009 mà nó được tới Nhật với Pháp để biểu diễn, cả Festival Huế nữa. Nó thổi sáo hay lắm, nghe nó nói toàn là bài mang đậm nhạc Hoa với nhạc Pháp thôi, tôi thì không biết gì âm nhạc cả nhưng nghe nó kể cũng sướng lắm".
Vượt lên hoàn cảnh và số phận để làm được những điều mà người bình thường nhiều khi chưa làm được. Nhiều lúc nghĩ đến bố mẹ quanh năm nhọc nhằn chắt chiu từng đồng nuôi mình ăn học, Linh chỉ biết nấc nghẹn trong lòng. Có đợt hết tiền nhưng biết nhà khó khăn Linh cũng chẳng dám báo về cho bố mẹ chỉ nấn ná trường kỳ với món mì tôm...
Chia tay Linh, tôi vẫn không thể nào quên được câu nói đầy nghị lực của chàng sinh viên khiếm thị này, em sẽ cố gắng phấn đấu làm được tất cả những gì mà những người lành lặn khác có thể làm được. Tôi biết đó là câu nói chân thành của một chàng trai mù bẩm sinh vượt qua hoàn cảnh. Con đường phía trước còn dài và chúc cho em có đủ nghị lực để thực hiện được những mơ ước đó