Những tưởng thế là khép lại vở kịch, nhưng nào ngờ khán giả xứ Thanh phản ứng ghê gớm quá. Thế là màn hai vở kịch lại mở ra với việc ông Chủ tịch CLB Thanh Hóa trảm HLV Lê Thụy Hải, nhưng chỉ là trảm một trận với mục đích làm yên lòng dư luận.
Nhưng ông Hải là vốn người cá tính, và chẳng dại gì để người ta thấy rằng một người cá tính như mình đã bị chuyển thành "mềm tính". Vậy nên ông cứ thế mà la làng: "Tôi hết tình hết nghĩa với bóng đá Thanh Hóa rồi". Ông còn bảo: "Người ta trảm tôi 1 trận, rồi lại mời tôi cầm quân tiếp. Tôi có dở hơi đâu mà cầm quân tiếp".
Đến nước này thì ai cũng nghĩ vậy là ông Hải và Thanh Hóa rồi sẽ đường ai nấy đi. Thế nhưng đúng lúc này, màn 3 của vở kịch lại bất ngờ nói tiếp, với những diễn biến không tưởng: Ông Đệ xin lỗi ông Hải, và thế là ông Hải lại cầm quân.
Một trong những đặc điểm quan trọng nhất của thể loại kịch là phải có cao trào, biến cố, có thắt nút, mở nút, để gây bất ngờ người xem. Nếu vậy, những diễn biến của bóng đá Thanh Hóa với ông thầy họ Lê sau một trận cầu khả nghi rõ ràng giống… y như kịch!
Tất nhiên, người ta chẳng dại gì thừa nhận là mình đóng kịch. Và cũng tất nhiên, chúng ta cũng không thể kết luận đấy đúng là kịch, mà chỉ có thể nói là "nó giống kịch" mà thôi. Vấn đề là sau một diễn biến dích dắc "giống y như kịch" thì dư luận vừa được xoa dịu, và những người cần giữ ghế rốt cuộc vẫn có nguyên cái ghế. Riêng cái tuyên bố rất to tát của VFF trước đó: "Chúng tôi sẽ điều tra đến cùng trận đấu khả nghi Thanh Hóa - Sông Lam" thì đến lúc này chẳng khác… "lời nói gió bay".
Xem V.League, và xem những phản ứng sau một trận đấu "có mùi" ở V.League mà người ta lại có cảm giác như đang xem kịch thì kể ra cũng… "vui đáo để"!