Không tự hào không được, bởi ai cũng biết, khi ông Hải nhận lời mời về xứ Thanh thì nhiều người đã bảo ông tự mình đi… ôm họa. Lý do là LS.TH sau V.League 2010 đã mất đi một loạt cầu thủ gốc Thể Công - những người đã góp công chính vào chiến tích trụ hạng của đội nhà.
Đã thấy, đấy là một Thanh Hóa rối bời bởi chuyện tài chính, chuyện nhà tài trợ. Nó rối tới mức, HLV Vũ Trường Giang ra đi mà còn "tố" ầm lên là Thanh Hóa vẫn còn nợ mình một khoản kha khá. Thời điểm ấy, thậm chí đã có những thông tin rằng ông Hải không sớm thì muộn cũng sẽ rời Thanh Hóa để "thoát thân". Nhưng cuối cùng thì ông Hải vẫn ngồi lại, với một lời cam kết của lãnh đạo là "đội bóng sẽ được Ok9 cool link đăng nhập đến nơi đến chốn".
Thật ra thì đội bóng của ông Hải cũng chưa được Ok9 cool link đăng nhập "đến nơi đến chốn" như những gì người ta cam kết, với bằng chứng là những cầu thủ mới (cả nội lẫn ngoại) đều không có một chất lượng như mong muốn. Và đấy chính là cái khó của ông Hải - cái khó của một người buộc phải vẽ nên một bức tranh hoàn thiện dù không có được "bột màu" tốt và mảng miếng tốt.
Ấy thế mà không ai ngờ hai trận đấu chính thức đầu tiên trên cương vị HLV trưởng Thanh Hóa, ông Hải lại giúp đội bóng chạy bon bon. Và như đã nói, sau trận thắng SHB.ĐN trên chấm 11m ở vòng 1/8 Cúp QG 2011 - một trận thắng kiên cường, thì ông Hải đã vỡ òa hạnh phúc. Sau trận ấy, ông ra bắt tay cảm ơn từng cầu thủ.
Ông cười thật nhiều, và khi trả lời phỏng vấn các phóng viên, ông cũng đã nói thật nhiều về mùa giải mới. Mùa giải mà theo ông là sẽ rất khó khăn cho mình và các học trò của mình, nhưng dẫu thế, Thanh Hóa vẫn sẽ đấu trận theo đúng tinh thần "có bao nhiêu, chơi tất tay hết cả".
Thật ra thì đây không phải là lần đầu tiên ông Hải cầm Thanh Hóa. Gần chục năm về trước, khi chưa trở thành một HLV tên tuổi ở sân chơi V.League thì ông Hải đã về Thanh Hóa với nhiệm vụ phải dẫn đội bóng lên hạng. Hồi ấy, bóng đá Việt Nam còn nhá nhem với những trận cầu hư hư - thực thực, nên ngày đầu tiên ở xứ Thanh, ông Hải đã đứng trước các cầu thủ tuyên bố một câu bất hủ: "Mình có sức đến đâu, đá đến đấy. Quyết không quan hệ với ai".
Tuân thủ đúng tư tưởng mà ông Hải truyền vào, và cũng tuân thủ đúng lối chơi tấn công mà ông Hải tạo dựng, Thanh Hóa thời đó đã có một sự khởi đầu không thể ấn tượng hơn. Để rồi đến trận đấu quyết định trên sân Gò Đậu - Bình Dương, trận đấu mà nếu giành chiến thắng, Thanh Hóa sẽ lên hạng thì ông Hải đã tin thật nhiều.
Thế nhưng bi kịch là sau 90 phút định mệnh trên sân Gò Đậu thì ông Hải lại lầm lũi tiến vào đường hầm SVĐ với nỗi lòng nặng trĩu. Nặng không hẳn vì đội nhà thua trận, mà vì đấy là thời điểm ông nhận ra có nhiều người trong đội "không sạch" - "không tử tế" như mình nghĩ.
Bây giờ thì ông Hải lại ghé bên xứ Thanh. Cái bến mà không ít thì nhiều cũng sẽ gợi lại trong ông những kỷ niệm đau buồn xưa cũ. Nhưng ít ra là Thanh Hóa dưới thời của ông bây giờ dẫu sao cũng đã có được 2 chiến thắng đầu tay, và dẫu sao thì ông cũng đã có thể cười trong một bối cảnh mà ai cũng nghĩ là ông "không thể cười".
Xin chúc ông Hải lần thứ hai đến xứ Thanh sẽ không đắng đót như lần đầu. Và xin chúc cho tài năng cùng sự nghiệp cầm quân của "vị tướng già" của bóng đá Việt Nam rồi sẽ không đi tới… giới hạn của nó, như cái cách mà rất nhiều người đang nghĩ đến