Ngày Thơ Việt
Tài hoa của anh đã làm người xem, người nghe chết lặng. Sân khấu trình diễn thơ gần như ngợp thở khi màn trình diễn của anh kết thúc. Khán giả hờ hững bao nhiêu khi xem các tiết mục trước đó thì bỗng nhiên câm nín, trong khoảnh khắc tiếng chim hót thật vang đâu đó trong sân Văn Miếu. Đến nỗi một người bạn của anh phải hô lên "vỗ tay đi" thì khán giả mới oà lên. Tất cả đứng dậy vỗ tay hân hoan- giao cảm. Mọi người lặng đi trong cảm xúc, phóng viên vây quanh anh. Hôm đó anh thật hạnh phúc.
Ngày Thơ Việt
Đêm 14 trước đó, giọng đọc của anh vang lên trong "Đêm thơ trẻ". Màn khởi đầu của Khoa lý luận, sáng tác, phê bình Trường Đại học Ok987 ưu đãi độc quyền thật đặc biệt. Đến nỗi Hội Nhà văn Việt
Trần Nhật Minh làm thơ từ lâu, anh không nhớ được mình làm thơ từ khi nào "chỉ biết rằng hồi đấy bé lắm". Học K44- Khoa OK9 thể thao xanh chín, Trường Đại học Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 Ok9 cab trò chơi casino phổ biến - Nhân văn. Ra trường 7 năm rồi đi làm báo trong
Màn trình diễn của anh bao gồm 3 bài thơ tuyệt bút được chính nhà thơ Phan Huyền Thư- người phụ trách sân thơ trẻ tán đồng: (Tôi, Khúc hát cánh đồng và Cánh chim mặt trời). Có lẽ không ai hiểu được để có màn trình diễn ấn tượng như vậy với người khác thì phải mất rất nhiều công sức. Còn Trần Nhật Minh chỉ có mỗi tâm hồn trong sáng với thơ ca, phần còn lại bạn bè anh cùng bắt tay tham gia vì quá yêu anh. Khi đọc xong kịch bản màn trình diễn thơ của Trần Nhật Minh, đạo diễn múa Đỗ Bá Vương lặng đi xúc động. Bài thơ "Tôi và Khúc hát cánh đồng" đã làm ông bật khóc. Ông nói: "Anh về đi, 2 tiếng sau quay lại đây…". Và màn múa phụ họa cho thơ đã được ông hoàn thành nhanh chóng. Vì hình như ông đã cảm nhận được hết những suy nghiệm của Trần Nhật Minh.
Hai ngày trước Nguyên tiêu, ngay dưới gốc bồ đề cổ thụ trong Văn Miếu, tự ông hướng dẫn 4 diễn viên phụ họa từng động tác đơn giản nhất cho đến khi thành thục đúng với ý đồ của ông. Tiếp đó là phần đạo diễn ballet tác phẩm thơ: "Cánh chim mặt trời" của Hoàng tử ballet Việt Nam Cao Chí Thành và do Hoàng Nam và Thanh Hằng múa phụ họa đã kết lại phần trình diễn thơ trẻ hết sức ấn tượng. Trần Nhật Minh đã chinh phục tất cả mọi người kể cả những người khó tính nhất. Nhạc sĩ Đăng Nước bật khóc như đứa trẻ lao đến ôm chầm lấy anh nức nở…
"Tôi nhốt tôi vào ánh sáng/ Bóng đêm hoá dòng sông/ Chảy tràn mặt đất/ Nơi con đường bị lấp/ Gồ ghề những gương mặt người…". Những câu thơ không phải chỉ đọc hay nghe mà cần phải cảm bằng linh giác. Khi đọc những câu thơ này, anh muốn nói rất nhiều với khán giả. Hay "Tôi nhốt Ánh sáng và Bóng đêm vào nhau/ Một tôi bao la cưỡi thuyền vượt sóng/ Nở hoa trên thân xác/ Trọn vẹn hai sắc màu…". Trần Nhật Minh vẫn nhìn thấy rõ màu của ánh sáng và bóng đêm dù anh đã trộn vào nhau. Anh mãn nguyện và rong chơi.
Trong "Khúc hát cánh đồng" anh tiếp tục: "Nghĩa địa mọc lên/ Không ai biết/ Người nhởn nhơ cao ốc người nhởn nhơ phố đông người nhởn nhơ…", cho đến khi "Em bé lưng trần dắt trâu vào phố/ Chen dòng xe cộ trong veo ước mơ/ Em bé nghĩa địa/ Mơ cánh đồng xưa/ Em bé nghĩa địa/ Đi tìm tuổi thơ…". Tất cả đều vô tư, nhởn nhơ trước những thay đổi quá nhanh của thời gian- không gian. Chỉ có anh cảm thấy tiếc cho một thời, tiếc cho chính mình chăng? Có phải hình ảnh em bé nghĩa địa cũng là một phần hình ảnh của anh trong đó? "Cánh đồng của cha/ Tát nghiêng mặt trời/ Gầu thòng dây mây/ Cột đá trụ trời/ Kéo xô lòng người". Hình ảnh người cha vững chãi như cột đá trụ trời nhưng cũng êm ái dây mây nghiêng mặt trời và kéo xô lòng người. "Cánh đồng của mẹ/ Mót chặt vàng thơm/ Cánh đồng của mẹ/ Bồng bênh bé em/ Hời hời nựng nịu/ Lưng gầy ngủ quên". Hình ảnh mẹ thật dịu dàng vàng thơm hương lúa bồng bềnh bé em ngủ quên trên lưng gầy. Những hình ảnh rất đẹp này phải chăng đã quá vãng? Những cao ốc mọc lên, phố tràn vào đồng… Cho đến: "Trên nghĩa địa kí ức/ Từng đoàn người nối nhau nhặt nhạnh và đào bới/ Sự trả lời của quá khứ đã hiện rõ/ Mặt đất khô khốc và nham nhở những gương mặt…".
Phải, hậu quả đến quá nhanh? Đúng như vậy! Những gương mặt nham nhở đã hiện rõ rồi. (Những gương mặt bàn tay bấu chặt, những gương mặt nối nhau quay quắt, gương mặt ban ơn, gương mặt van lơn, gương mặt giận giữ khổ đau và hối hận). Tất cả đã là quá muộn! Trần Nhật Minh muốn nói với chúng ta như thế. Nhưng rồi: "Những đứa trẻ tung tăng khắp cánh đồng/ Nghĩa địa đã chôn chặt những gương mặt/ Để từ lòng đất sâu/ Những hạt mầm âm thầm nảy nở/ Bài ca của cỏ cây phục sinh mênh mang". Anh đã chỉ ra chỉ có thiên nhiên mới có thể sám hối thay loài người, chữa lành những vết thương mà chính loài người đã găm vào, đã gây ra cho tự nhiên và cho chính mình. Thật xác đáng!
Tiếp nối ngay sau đó là bài thơ "Cánh chim mặt trời", bài thơ anh viết về một solit ballet - người mẹ yêu quý của anh: "Cánh chim mặt trời/ Cánh chim đời mẹ/ Cánh chim cuối chân trời/ Đêm đêm mẹ bay qua hàng nghìn đôi mắt/ Mẹ bay…". Mẹ bay cho đến khi: "Đôi cánh nắng tơ non cháy ngời chuông vàng rung lên/ Cả thân hình ánh sáng đã thoát thai bay mãi vào giông bão". Ai đó có thấy mẹ bay không, có thấy mẹ là cánh chim mặt trời không? Có thấy, rất nhiều người cảm thấy bởi vì: “Họ câm lặng/ Bởi họ quên hơi thở ngay trong lồng ngực họ/ Mẹ bay qua những cái chết giả/ Họ hoảng loạn trước mẹ". Nhưng: "Nhưng chỉ có một mình mẹ khóc/ Của bình minh đã về phía bên kia/ Trong thời khắc duy nhất ấy/ Mẹ bay ngược về cuộc đời những đứa con vẫy những nét mềm khao khát/ Quyên sinh ngay trong nhịp thở đầu tiên".
Trong khi mê mải với luân vũ, mẹ vẫn nghĩ về những đứa con yêu đang mong chờ. Tất cả nức lên vì quá xúc động. Giọng đọc thơ của Trần Nhật Minh cũng thật đặc biệt. Hình như khán giả nuốt từng lời của anh.
Và anh kết: "Vũ điệu hân hoan của ánh sáng đã bao trùm/ Mỗi rung chuyển nén nhịp thở vào bản nhạc đang tới một chân trời khác/ Những búp hoa ngọc ngà phá vỡ sự im lặng mùa lá rụng/ Trên gương mặt nữ trinh/ Mẹ cười vẹn nguyên tự do/ Một bình minh rực rỡ từ nụ cười của mẹ". Mẹ thật hạnh phúc và giờ đây trước mọi người, anh cũng thật hạnh phúc.
Màn trình diễn kết thúc trong những cái bắt tay, những vòng tay ôm chặt. Rượu vang được nâng lên. Tiếng ly keng keng thật đặc biệt như nhạc lòng ngân lên. Chim trên cây líu ríu ca hát…
Nhiều người rất băn khoăn khi biết anh chưa ra tập thơ nào dù đã nức tiếng thơ. VTV1 đã làm riêng một chương trình về thơ của anh và thật thành công. Các trang mạng đều xin được đăng thơ anh và anh cũng rất vui vẻ. Nhưng năm nay anh không thể đừng được nữa. Trần Nhật Minh sẽ sớm ra mắt tập thơ đầu tay và nhiều nữa. Có quá nhiều người mong chờ anh lên tiếng. Rất nhiều nhạc sĩ đồng điệu với tâm hồn anh đã phổ nhạc rất thành công. "Vỡ thu" hay "Tiễn mùa" đã ra mắt và được giao cảm ngay.
Là một BTV tài năng của VTC, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP rất bận. Ngày viết kịch bản, ngày sau đi quay, ngày tiếp về dựng, rồi đọc lời bình, rồi duyệt phát sóng. Nhưng Trần Nhật Minh vẫn thế. Điện thoại reo liên tục vì bạn rất nhiều và anh cũng thế, gọi lại rồi gặp gỡ. Rượu vang lại được mở và anh lại làm thơ và đọc ngay trên bàn tiệc. Tất cả cùng hòa nhịp!