Với giọng nói nằng nặng mang đậm bản sắc của dân xứ Đoài, Hùng kể rằng, quê cậu ta ở thôn Kim Đái II, xã Kim Sơn tuy thuộc TX Sơn Tây (Hà Nội) nhưng vẫn còn là một làng quê nghèo khó. Trong thôn Kim Đái II, nếu phân loại giàu nghèo thì có lẽ nhà Hùng sẽ rơi vào loại nghèo nhất nhì. Cả nhà 4 miệng ăn chỉ làm ruộng.
Đất xứ Đoài, vốn thuộc loại "chó ăn đá, gà ăn sỏi" nên thu nhập từ nghề nông đối với nhà Hùng chẳng có là bao. Nhà đã nghèo, bố Hùng lại mắc bệnh kinh niên, đau ốm liên miên, không thể làm được việc nặng. Vì thế mới học đến lớp 9, Hùng phải bỏ học. Người anh trai của Hùng chỉ hơn cậu ta 2,3 tuổi cũng đã bỏ học trước đó. Mới 15, 16 tuổi, Hùng xin theo ông Nguyễn Văn Báu, người Cổ Đông (TX Sơn Tây), một "cai thầu" OK9 đã banh đi làm phụ hồ kiếm sống và kiếm tiền về phụ giúp bố mẹ. Biết phận mình nghèo, Hùng không hề than thân, trách phận mà cậu hết sức chăm chỉ lao động.
Nhà cửa rách nát quá, chắt chiu mãi, đến cuối năm 2006, Hùng cùng bố mẹ và anh trai mới dựng lại được căn nhà cấp 4. Nhà làm xong nhưng trong nhà thì trống tuềnh, trống toàng, tài sản chẳng có gì đáng giá, ngoài 2 chiếc giường rẻ quạt, cũ kỹ, chân gẫy phải chằng buộc, chẳng khác gì… thương binh.
Từ lâu, Hùng có ước mơ nho nhỏ, mua được chiếc tivi để bố mẹ, đặc biệt là bố cậu xem. Hùng thương bố lắm. Hàng ngày, do bệnh tật, ông cứ quẩn quanh trong nhà. Có chiếc tivi để ông xem phim, xem chương trình ca nhạc… chắc là sẽ giúp ông tìm được nguồn vui trong cuộc sống, quên đi nỗi đớn đau, giày vò của bệnh tật.
Thời buổi này, nhà nào cũng có tivi, thậm chí có nhà còn có 2, 3 chiếc, toàn loại màn hình phẳng hoặc tinh thể lỏng. Vậy mà nhà Hùng chẳng có một chiếc, dù loại rẻ tiền nhất để xem? Chiếc tivi, giá chỉ 2, 3 triệu đồng nhưng với hoàn cảnh gia đình như nhà Hùng sao mà khó thế. Thật đau xót, niềm ao ước nhỏ nhoi ấy của Hùng, không ngờ lại là khởi nguồn dẫn cậu ta đến con đường phạm tội.
Một bữa đi qua cửa hàng buôn bán hàng điện tử ở đầu làng, Hùng nhìn trên kệ thấy có bày bán chiếc tivi Samsung 21 inch, giá chỉ có 2 triệu đồng, cậu rất "kết" chiếc tivi ấy nhưng kiếm đâu ra tiền? Nghĩ mãi rồi cậu cũng tìm ra cách.
Bên thôn Phú Sơn, cùng trong xã Kim Sơn, Hùng biết, có một người làm nghề "cầm cố", cho vay tiền nhưng với lãi suất cao. Hùng tìm đến đây xin ông ta cho vay 2 triệu đồng rồi ra thẳng cửa hàng bê ngay chiếc tivi Samsung 21 inch về nhà cho bố mẹ xem. Thật không thể tả hết niềm vui của mọi người trong gia đình, khi Hùng mang chiếc tivi về. Thế là từ đây, tối tối nhà Hùng cũng sáng ánh đèn tivi, không còn cảnh chưa tối đã tắt đèn, buồn thiu, vắng lặng nữa.
Cũng từ hôm ấy, Hùng rất chăm chỉ làm ăn, cậu nghĩ, cần phải "cày" để trả nợ, vay tiền với lãi suất cao, càng để lâu, tiền lãi càng nhiều. Sau 3 tháng, Hùng cũng gom góp, trả được chủ nợ 1,7 triệu đồng. Như vậy Hùng còn nợ 300 ngàn đồng cộng với tiền lãi, tính ra tổng số nợ còn là 1,2 triệu đồng. Số tiền ấy với Hùng, một chàng trai làm thợ phụ hồ, mỗi ngày tiền công chỉ có dăm bảy chục ngàn, quả là số tiền không nhỏ. Rồi nửa năm trôi qua, chủ cho vay nặng lãi liên tục thúc trả nợ nhưng Hùng vẫn loay hoay mãi mà không có tiền trả.
Sau mấy ngày nghỉ do không có việc, sáng hôm ấy, Hùng mang chiếc xe đạp cũ, tài sản đáng giá nhất của cậu ta đem "cắm" lấy 100 ngàn đồng. Với số tiền này, Hùng định bụng sẽ xuống nhà ông bác ở khu vực Mỹ Đình (Từ Liêm, Hà Nội) chơi rồi đến gặp ông Báu, chủ thầu OK9 đã banh xin thanh toán tiền công được ít nào mang về trả nợ.
Thế nhưng, khi Hùng nhảy xe khách từ TX Sơn Tây xuống nhà ông bác thì nhà ông không có ai ở nhà. Đi loanh quanh trong khu vực nội thành, Hùng tiêu hết 92 ngàn đồng trong số tiền ít ỏi ấy. Chỉ còn đúng 8 ngàn đồng trong túi, Hùng thuê xe ôm vào Đồng Mai (Hà Đông, Hà Nội), nơi ông Báu đang nhận thi công trường mẫu giáo để xin ông ấy thanh toán tiền công.
Tìm được ông chủ thầu OK9 đã banh này thì ông ấy lại lấy lý do, không báo trước, không chuẩn bị tiền nên chỉ ứng trước cho Hùng được 100 ngàn đồng. Sau bữa cơm "bụi" và sà vào quán nước ở khu vực chợ Mai Lĩnh, số tiền ấy trong túi Hùng cũng chẳng còn đáng là bao.
Hùng kể lại rằng, trong khi ngồi trong quán, cầm chén nước trong tay, không hiểu sao, trong đầu cậu lại lởn vởn hiện lên chuyện nợ nần. Ngoài số tiền vay nợ mua tivi càng để lâu tiền lãi càng nhiều cộng với chiếc xe đạp mới mang "cắm" lúc sáng, kiểu này làm gì có tiền mà chuộc khiến cho Hùng lo lắng, bồn chồn trong lòng. Nhìn mấy tay xe ôm đang ngồi chờ khách gần quán nước, trong đầu Hùng chợt nảy ra lóe ra tia sáng, tiền ở đây, chứ ở đâu nữa.
Cậu đứng dậy đi ra phía đầu cầu Mai Lĩnh, chọn ông Nguyễn Văn Giáp, trú ở Đồng Mai (Hà Đông) hành nghề chạy xe ôm, đang ngồi đón khách trên chiếc Future BKS 33 K9 - 5113 còn "ngon" thuê chở về Sơn Tây. Sau khi ngã giá 90 ngàn đồng một lượt đi, Hùng không đi ngay mà hẹn ông Giáp chiều tối mới quay lại, bởi cậu ta rất hiểu, thời điểm này mới thuận lợi cho việc hành sự.
Đi bộ, quay lại chợ Mai Lĩnh, Hùng chọn mua một con dao nhọn Thái Lan, dài khoảng gần 20cm với giá 5 ngàn đồng, giấu trong người làm hung khí. Thấy trời vẫn còn sớm, Hùng đi chơi quanh quẩn trong khu vực chợ Mai Lĩnh. Đến tầm hơn 16h, cậu mới quay lại khu vực đầu cầu Mai Lĩnh tìm ông Giáp, thuê chở đi TX Sơn Tây.
Vốn có tuổi lại nhiều năm làm nghề chạy xe ôm, quan sát tay thanh niên trẻ, thấy lưng áo anh ta cồm cộm, ông Giáp cảnh giác hỏi Hùng, có cái gì giấu sau lưng. Cậu ta chống chế, đấy là chiếc thắt lưng da. Không tin, ông Giáp lật áo Hùng lên thì nhìn thấy con dao nhọn cậu ta giắt trong cạp quần. Khi bị ông Giáp truy vấn mang dao đi làm gì thì Húng nói rằng, chỉ mang dao đi chơi thôi.
Tuy chột dạ vì tay thanh niên mang dao trong người nhưng có lẽ vì miếng cơm hàng ngày nên ông Giáp vẫn chở Hùng đi TX Sơn Tây. Sau khi dừng lại ở cây xăng Biên Giang (Hà Đông) đổ xăng, chạy đến gần khu vực chợ Đông Phương Yên (Chương Mỹ), có lẽ không yên tâm, bởi chuyện con dao nhọn trong tay gã thanh niên ngồi đắng sau, ông Giáp dừng lại bảo Hùng đưa con dao nhọn ấy cho ông, nếu không ông không chạy nữa nhưng cậu ta không đưa. Chạy thêm một đoạn, đến trước cổng chợ Đông Phương Yên, ông Giáp dừng xe lại, kiên quyết không đi nữa.
Sau khi ông Giáp không chở, quay đầu xe chạy về Mai Lĩnh, Hùng đứng ở cổng chợ một lúc thì thấy anh Bùi Đắc Kiên (34 tuổi), trú ở Trường Yên (Chương Mỹ) điều khiển chiếc Drem mang BKS 33K8 - 3515 rà đến mời đi xe ôm. Hùng liền thuê anh chở về Ngã tư Lục quân. Khi hai người đi đến đoạn đường đôi rẽ vào sân golf Đồng Mô (TX Sơn Tây), Hùng bảo anh Kiên chạy vào một con đường đất thuộc địa bàn thôn La Gián, xã Cổ Đông (TX Sơn Tây).
Lúc ấy khoảng 18h, trời chập choạng tối. Đi vào sâu thêm một đoạn, thấy đường khá vắng, Hùng vỗ vai anh Kiên dừng lại rồi cậu ta rút con dao nhọn giấu trong người vung lên đâm liên tiếp vào người anh nhiều nhát. Bị tấn công bất ngờ, anh Kiên chỉ kịp nhảy ra khỏi xe, ôm ngực chạy vào một nhà dân gần đó kêu cứu. Khi chủ nhà chạy ra, anh Kiên chỉ kịp nói: "Cháu bị cướp" rồi gục xuống tử vong. Khám nghiệm tử thi xác định, anh Kiên bị Hùng đâm nhiều nhát, ngoài thương tích phần mềm còn có vết thương thấu ngực, thủng phổi và dẫn đến tử vong do mất máu cấp và suy hô hấp.
Sau khi cướp được chiếc xe Drem của anh Kiên, Hùng phóng ngay đến nhà chủ nợ mặc cả, bán cho ông ta chiếc xe mà theo cậu ta vừa lấy trộm được ở khu vực Mai Lĩnh với giá 2 triệu đồng. Như vậy trừ nợ cũ đi 1,2 triệu đồng, ông chủ tiệm cầm đồ còn phải trả lại cho Hùng 800 ngàn đồng.
Thế nhưng, ông chủ hiệu cầm đồ không đồng ý với giá ấy mà ông chỉ "giải quyết" chiếc xe máy không giấy tờ này với giá 1,4 triệu đồng. Và như vậy, sau khi trừ nợ Hùng chỉ còn 200 ngàn đồng. Tuy nhiên, không phải ông ta đã đưa ngay 200 ngàn cho Hùng đi chuộc lại chiếc xe đạp mà hẹn tối hôm sau mới trả.
Vậy là Hùng quay trở về nhà, tuy chưa chuộc lại được chiếc xe đạp nhưng đã thanh toán xong món nợ mua tivi. Thật nhẹ cả người. Tuy nhiên, Hùng không bao giờ quay trở lại được nhà ông chủ hiệu cầm đồ lấy nốt 200 đồng để đi chuộc lại chiếc xe đạp cũ, bởi ngay trưa hôm sau, cậu ta đã bị cơ quan điều tra bắt giữ. Rồi với 2 tội giết người và cướp tài sản, Hùng đã phải lĩnh án 18 năm tù giam. Năm ấy, Hùng mới có 17 tuổi.
Kể lại chuyện cũ, đôi mắt Hùng rơm rớm nước mắt. Cậu nói rằng, ngồi trong này, lúc nào cậu cũng canh cánh nỗi lo và thương bố mẹ. Sau khi nghe tin Hùng phạm tội, bố cậu đã bị sốc. Hùng ân hận vô cùng, đúng là tuổi trẻ nông nổi và bồng bột, chỉ vì món nợ 1,2 triệu đồng, chỉ vì thương bố, muốn có cái tivi để bố xem mà Hùng đã phải trả giá quá đắt. Cậu chưa giúp được gì mà đổ thêm gánh nặng cho gia đình. Trước sự dằn vặt, ân hận ấy của Hùng, chúng tôi khuyên cậu, tích cực cải tạo tốt cũng là một cách báo đáp cha mẹ. Dường như mắt cậu sáng niềm vui trước lời khuyên ấy