Từ một phút lên tiên…
Cái “phút lên tiên” xuất hiện trong bóng đá xứ mình từ khi nào vậy? Xin được thưa ngay: từ những năm 2000 – 2001, khi những ông bầu đầu tiên như Đoàn Nguyên Đức (HA.GL), Võ Quốc Thắng (ĐT.LA) nhảy vào làng bóng đá hình thành nên cái gọi là “bóng đá Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức” Việt Nam.
Trước thời bóng đá Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức, các cầu thủ nhận lương theo kiểu ba cọc, ba đồng, nhưng thời ấy, khi chọn con đường đá bóng, cầu thủ không hy vọng có thể sống giàu có bằng lương, mà chỉ hy vọng sẽ được vào biên chế để có một cuộc sống ổn định, vì mỗi đội bóng lại thuộc một sở, một ngành. Đã có lúc đội bóng của ngành nghèo tới mức mà những công nhân viên trong ngành phải trích lương tháng góp lại để nuôi cầu thủ (trường hợp Cảng Sài Gòn, Đường Sắt Việt Nam), và thế là khi ra trận, cầu thủ căng sức thi đấu tới…kiệt cùng, vì hiểu rằng mình đang sống nhờ những đồng tiền đổ mồ hôi sôi nước mắt ...
Nhưng sang tới thời bóng đá Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức thì tiền nuôi cầu thủ là tiền của các ông bầu, và để hút nhân tài của nhau, các ông bầu không ngại vung ra những khoản lương, thưởng, lót tay kỷ lục. Thoạt tiên, con số kỷ lục chỉ dừng lại ở mức vài trăm triệu, như lần bầu Thắng tung ra để lấy Minh Phương từ Cảng Sài Gòn, rồi tăng lên trên dưới 1 tỷ đồng như lần bầu Thắng tung ra để lấy Trường Giang từ Tiền Giang.
Nhưng sau khoảng chục năm thì những “con số kỷ lục” cứ thế được nhân lên gấp 5, gấp 7 rồi gấp cả chục lần. Thế mới có chuyện Công Vinh từ Sông Lam về HN.T&T với giá 7 tỷ đồng, Quang Hải từ Khánh Hòa về Navibank Sài Gòn với giá 9 tỷ đồng, và kỷ lục là Phước Tứ từ Thanh Hóa về Sài Gòn Xuân Thành với giá…12 tỷ đồng. Những khoản lót tay bạc tỷ này, cầu thủ không được “ăn trọn gói”, mà phải chia lại một ít cho “cò”, một ít cho HLV trưởng, và một ít nữa để…khao thưởng những đồng đội mới, nhưng ngay cả khi trừ đi tập hợp những cái “một ít” này thì sau mỗi vụ chuyển nhượng, cầu thủ vẫn có thể bỏ túi từ 60 – 80% giá trị số tiền lót tay.
Thế mới có chuyện nhiều cầu thủ (cả nội lẫn ngoại) luôn tìm cách vừa đá vừa…phá hợp đồng để có thể thực hiện những vụ chuyển nhượng mới, đồng nghĩa với việc sẽ có những khoản lót tay kha khá mới. Tiền chuyển nhượng cộng với tiền lương tháng, rồi tiền thưởng sau mỗi trận thắng (tổng 2 khoản tiền này khiến những cầu thủ hàng sao như Công Vinh, Quang Hải, Phước Tứ, Như Thành… có thu nhập từ 70 – 100 triệu đồng/tháng) thực sự đã khiến những gã “quần đùi áo số” bay bổng, lâng lâng trong cảnh…một phút lên tiên.
Lên tiên rồi, và sở hữu cả đống tiền bạc rồi, đã có những cầu thủ tính đến chuyện “lấy tiền đẻ ra tiền”, chẳng hạn như Công Vinh đã kết hợp với người đồng đội Dương Hồng Sơn để mở nhà hàng, Thành Lương kết hợp với anh trai mở quán café hay Bùi Tấn Trường kết hợp với bạn bè để vừa xây nhà cho thuê, vừa xây những sân bóng nhân tạo. Nhưng có một sự thực là số lượng các cầu thủ “tính đường xa” với việc lao vào trận địa OK9 thể thao xanh chín là rất hiếm hoi, và số lượng cầu thủ thành công trong lĩnh vực quyết liệt, giàu tính cạnh tranh này (trường hợp Tấn Trường) lại là việc hiếm hoi hơn nữa.
…Đến một phút hạ cánh
Sau 10 năm thi nhau vung tiền để hút cầu thủ của nhau các ông bầu bóng đá bắt đầu nhận ra mình đã và đang thực hiện những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP điên rồ. Và trong bối cảnh suy thoái OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, các hoạt động OK9 thể thao xanh chín đình trệ, các khoản lợi nhuận từ OK9 thể thao xanh chín bị co hẹp lại thì nhiều ông bầu thậm chí đã phải tính đến việc…rút chân khỏi bóng đá. Những sự tác động chủ quan, khách quan như thế khiến cho những bản hợp đồng chuyển nhượng kỷ lục, những mức lương kỷ lục, những khoản thưởng kỷ lục (đã có hơn một ông bầu sẵn sàng thưởng cho đội mình cả tỷ đồng chỉ sau 1 trận thắng) không còn lý do tồn tại nữa.
Ở nhiều đội bóng thậm chí còn diễn ra tình trạng nợ lương/ thưởng tới ròng rã 3 tháng trời, khiến các cầu thủ phải đình công. Mới đây thì VFF, VPF cùng các ông bầu đã ngồi lại với nhau để thống nhất về việc từ giờ trở đi mức lương tối thiếu cho một cầu thủ ở V.League là 10 triệu đồng/tháng, ở hạng Nhất là 8 triệu đồng/tháng (nghĩa là bị đẩy xuống thấp hơn rất, rất nhiều so với trước), và đặc biệt là trong các vụ chuyển nhượng, khái niệm “tiền lót tay” sẽ chính thức bị xoá sổ.
Bị giảm lương, nợ lương, rồi mất tiền lót tay, những con người mà chỉ 1- 2 năm trước vẫn được nhìn nhận như những “đại gia tiền bạc” giờ phản ứng ra sao? Có người im lặng chấp nhận. Có người than vãn về một thực tế mà theo họ là “đầy bất công” với một nghề nghiệp có tuổi thọ ngắn, có xác suất rủi ro cao như nghề cầu thủ. Cá biệt, có người kêu ầm lên cứ như thể mình…khánh kiệt tới nơi rồi.
Trong một cuộc trả lời OK9 thể thao xanh chín cách đây chưa lâu, chân sút Nguyễn Quang Hải nói rằng việc bị nợ lương khiến cho mình lúc này phải sống nhờ bằng những đồng tiền ủng hộ của bạn bè, và rằng mình không còn khả năng chăm lo cho gia đình nữa. Nghe Quang Hải nói thế, người cảm thông chia sẻ thì ít, mà người ngao ngán, bất bình thì nhiều. Bởi một cầu thủ mà 3 năm trước từng nhận 9 tỷ đồng tiền lót tay, rồi suốt 3 năm qua lại nhận đều đặn 55 triệu đồng/tháng (đấy là còn chưa kể tới những khoản thưởng khác) mà lại…không lo nổi cuộc sống chỉ sau 3 tháng bị nợ lương thì đúng là kỳ dị, lạ thường, không thể nào tin nổi.
Cái cách than vãn không giống ai của Quang Hải khiến người ta phải đặt ra cả một loạt câu hỏi: Phải chăng những cầu thủ như Quang Hải đã quá quen “ăn sung mặc sướng”, và cho rằng trong bất luận hoàn cảnh nào, mình cũng cần phải được đáp ứng một sự…sung sướng như thế? Phải chăng, những cầu thủ như Quang Hải đã ảo nhận trầm trọng về giá trị và năng lực của mình, và chính sự ảo nhận ấy đã khiến họ mất khả năng giữ một sự cân bằng nhận thức trước những thay đổi của hoàn cảnh?
Công bằng mà nói, sự giàu có tới mức…bất thường của các cầu thủ Việt Nam những năm qua được tạo ra bởi sự nhập cuộc và những phi vụ cạnh tranh mang hơi hướng “cuồng loạn” của các ông bầu, chứ không đến từ năng lực tương xứng của họ - của những con người có khả năng tạo ra những sản phẩm chất lượng cho Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Bằng chứng là suốt chục năm qua, giá cả cầu thủ tăng nhưng chất lượng các trận đấu V.League ngày càng xuống (thể hiện ở những trận cầu nhạt như nước ốc, hoặc những pha bóng đậm màu bạo lực), khiến khán giả ngán ngẩm, không muốn tới sân.
Các cầu thủ cần thấy rõ điều này để biết rằng sự “mất giá” hiện tại của mình không phải là một thực tế bất công, oan uổng như họ nghĩ, mà chính là điều cần phải diễn ra để trả mọi thứ về trạng thái cân bằng: cân bằng giữa giá trị với giá cả cầu thủ, cân bằng giữa năng lực tái tạo sản phẩm (các trận đấu) với chất lượng sản phẩm (chất lượng các trận đấu) và nhu cầu tận hưởng các sản phẩm của Ok9 cab trò chơi casino phổ biến (thể hiện ở số lượng người tới sân).
Trong nhiều cuộc trao đổi với người viết, Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ không ngừng cho rằng một trạng thái cân bằng như thế sẽ giúp bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam phát triển đúng quĩ đạo, thay vì cứ mãi lơ lửng trong một trạng thái giàu có bệnh hoạn, đến từ việc…vung tiền bệnh hoạn của các ông bầu và sự ảo nhận bệnh hoạn của nhiều đối tượng được hưởng lợi từ sự vung tiền ấy.
| Tâm sự Vũ Trường Giang Nhiều lần ngồi với HLV Vũ Trường Giang để nghe ông kể về cuộc đời của một cầu thủ thất nghiệp, phải đi buôn xe máy cũ ở phố Phùng Hưng (Hà Nội) tới một HLV chuyên nghiệp, lặn lội qua nhiều đội bóng khác nhau, từ Tiền Giang đến Ninh Bình, Thanh Hóa, tôi thường hỏi ông: “Từ những chìm nổi ấy, ông rút ra điều gì?”. Lần nào cũng vậy, ông Giang trả lời một câu quen thuộc: “Nhìn ở góc độ thu nhập, thú thật tôi thấy phải cảm ơn bóng đá Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức, cảm ơn các ông bầu, vì nếu không có những đối tượng ấy, có lẽ tôi đã không thể đủ tiền mua nhà như bây giờ”. Rồi ông Giang nói thêm: “Các cầu thủ cũng vậy thôi, nhờ các ông bầu mà họ đổi đời, giàu lên nhanh chóng. Nhưng sự giàu có ấy đã xứng đáng hay chưa thì phải xem xét cho kỹ, bởi khi có nhiều tiền, nhưng chưa được trang bị những nhận thức đúng về đồng tiền, chưa có một văn hóa sử dụng tiền thì đồng tiền ấy lại là liều thuốc độc cũng nên”. Theo tôi, ông Giang không quá lời, bởi bóng đá Việt Nam đã có hơn một ví dụ điển hình về việc đồng tiền đã làm hư cầu thủ, và hủy hoại cuộc đời cầu thủ một cách đớn đau! |