Từ chuyện của hai chuyên gia Nhật
V.League 2013, bóng đá Việt Nam từng chứng kiến sự xuất hiện của chuyên gia Nhật Bản Tanabe ở cương vị trợ lý cho Tổng giám đốc VPF Võ Quốc Thắng. Ông “Bê” khi ấy được ướm vào ghế trưởng BTC V.League thay cho trưởng giải người Việt Trần Duy Ly, nhưng tiếc là vì những việc đột xuất, không mong muốn xảy ra với mình và gia đình mình mà ông đã phải về nước trước thời hạn. Nhưng ông “Bê” về thì ngay lập tức VPF lại đón không Tanaka Koji, và lần này thì ông “Ka” đã lập tức đứng tên ở vị trí trưởng giải, chứ không cần trải qua giai đoạn thử thách, làm quen như ông “Bê” nữa.
So về mặt tuổi tác và cả dáng vẻ bề ngoài thì ông “Bê” trông trẻ hơn ông “Ka”, nhưng cứ nhìn những chiếc áo sơ mi cùng những bộ vest lịch lãm mà cả hai cùng mặc trong những lần xuất hiện trước báo giới, truyền thông là lại có cảm giác: Cả hai đều chỉn chu, cẩn thận như nhau. Lại có một điểm chung nữa khi cả hai đều được báo giới ví von là những “nhân tố bí ẩn”, không dễ gì tiếp cận, không dễ gì nắm bắt. Bí ẩn đến mức nếu bỏ đi bộ vest, mà khoác lên mình trang phục của các thiền sĩ thì cả hai đều rất giống với những thiền sĩ của môn phái thiền tông. Có nghĩa, từ cách ăn mặc, đi đứng đến cách giao thiệp, nói năng thì cả hai đều tạo một cảm giác gì đó có phần xa xôi với những người đối diện. Nó hệt như sự xa xôi của một nền bóng đá sản sinh ra họ với một nền bóng đá mà họ đang sống, đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, đang cố trở thành một phần của nó.
Chính vì sự xa xôi đó mà cả hai đều trải qua những cảm giác sốc, thậm chí là sốc nặng. Ví dụ như việc ông Tanabe từng ngồi trên ghế VIP sân Chi Lăng xem trận siêu cúp mùa giải 2013 giữa Đà Nẵng với Xi Măng Xuân Thành Sài Gòn rồi tấm tắc khen “trận đấu thú vị, nhiều bàn thắng” nhưng đến 24 giờ sau mới tá hoả đấy có thể lại là một trận đấu... rất có vấn đề. Một trận đấu mà người sành sỏi phải đặt ra câu hỏi: 4 bàn thắng được ghi là minh chứng của một thứ bóng đá tấn công, giàu tính cống hiến hay lại là dấu hiệu của trạng thái... “nổ tài”?
Giống như ông Tanabe, ông Tanaka cũng sốc và thậm chí là sốc nặng khi hay tin có tới cả nhóm trên dưới 10 cầu thủ Ninh Bình tham gia cá cược tỷ số tại sân chơi AFC Cup. Và cái sốc còn bị đẩy tới mức cao hơn khi ông biết rằng mọi thứ có thể không chỉ dừng lại ở AFC Cup, mà còn có nguy cơ lây sang V.League - cái giải đấu do ông trông nom, cai quản.
Sốc với những sự vụ đáng sốc, hai chuyên gia này thậm chí còn phải “lún” vào những sự vụ “bé như cái tôm, cái kiến” nhưng dễ khiến người ta bực mình. Chẳng hạn như việc ông “Bê” ngồi ở ghế VIP sân Đồng Nai và không ngừng cau có với một cái sân không mái che, không dàn đèn, hay mới đây là việc ông “Ka” đi vi hành sân Cẩm Phả (Quảng Ninh) rồi không ngừng kêu ca: mặt sân quá xấu.
Rõ ràng, với những chuyên gia đến từ một nền bóng đá thực sự ngay ngắn, thực sự chuyên nghiệp như bóng đá Nhật Bản thì những gì diễn ra với bóng đá Việt Nam, không ít thì nhiều cũng khiến người ta thấy nản. Và nếu không sớm vượt qua cái nản tất yếu ấy để... làm quen, để nhập gia tuỳ tục thì người ta rất khó Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 lâu dài.
Không biết là trước khi nhận lời ngồi vào ghế thuyền trưởng ĐTVN, ông thầy Nhật Toshiya Muira có tham khảo ý kiến từ ông “Bê”, ông “Ka” hay không? Và không biết là ngay cả khi đã lường trước những cái nản, cái khó rồi sẽ đến với mình (những cái nản, cái khó mang đậm chất... bóng đá Việt Nam, chứ không chỉ là những cái nản, cái khó tất yếu của một ông thầy trên một cương vị mới) thì nhà cầm quân sinh năm 1963 này có thể vượt qua?
Đến chuyện hai ông thầy Nhật
Tháng 1 năm nay, đội tuyển U.19 Nhật Bản dưới sự dẫn dắt của ông thầy Suzuki Masakazu đã tới Việt Nam dự giải tứ hùng U.19 quốc tế, và cho đến tận bây giờ nhiều phóng viên Việt Nam vẫn thấy ấn tượng với tính kỷ luật mà ông thầy này OK9 đã banh ở đội bóng của mình.
Tính kỷ luật được thể hiện ngay trong những buổi tập, khi các cầu thủ xếp hàng ra sân tập, rồi thực hiện các bài tập, các động tác tập luyện cực kỳ nền nếp. Và tính kỷ luật được thể hiện rõ nét nhất trong trận đấu giữa U.19 Nhật Bản đại thắng U.19 Việt Nam 7 bàn - một trận đấu mà sau khi liên tiếp có được những bàn thắng từ rất sớm, và đã cầm chắc chiến thắng trong tay thì các học trò của ông Suzuki Masakazu vẫn thi đấu nghiêm túc, hết mình hệt như khi tỷ số đang là 0-0.
Nó khác và khác rất nhiều so với hình ảnh thường thấy của các đội bóng Việt Nam (kể cả ở cấp độ câu lạc bộ, cấp độ các đội tuyển trẻ quốc gia lẫn đội tuyển quốc gia) trong một số cuộc đối đầu quốc tế gần đây, đó là khi gặp những đối thủ quá mạnh thì rất dễ rơi vào trạng thái “hoảng”, nhưng khi gặp những đối thủ quá yếu thì lại thường xuyên “diễn”. Nhiều ông thầy đến và đi, kể cả thầy Việt Nam, thầy châu Âu lẫn thầy Nam Mĩ, nhiều “phương thuốc” đã được đưa ra nhưng thực sự là chúng ta vẫn chưa thể trị nổi căn bệnh khó chịu này.
Dưới thời thầy Đức Falko Goetz - đời thầy ngoại gần đây nhất, khi tính kỷ luật được nêu cao thì mọi thứ thậm chí còn dẫn tới những tác dụng ngược, không ai mong muốn. Chúng tôi nhớ là trước thềm SEA Games 26 (2011), Falko Goetz nhiều lần đề nghị cầu thủ phải tập luyện giữa trưa nắng, hay phải chạy vài vòng quanh khách sạn để giữ thể lực sau những chuyến bay dài, nhưng tất cả những chính sách ấy mang tính thiết quân luật cao độ ấy đều bị các cầu thủ ngấm ngầm phản ứng. Và cứ nhìn lại thất bại thảm hại của U.23 Việt Nam tại SEA Games 26 là đủ thấy Falko Goetz đã bất lực và đã phải trả giá như thế nào.
Nên nhớ thầy ngoại thành công nhất của bóng đá Việt Nam xưa nay - Henrique Calisto là một ông thầy nổi tiếng biết cương, biết nhu tuỳ từng hoàn cảnh. Gần 10 năm gắn bó với bóng đá Việt Nam (trên cương vị HLV trưởng câu lạc bộ Đồng Tâm Long An) giúp ông “Tô” hiểu rõ bản chất của nền bóng đá và các cầu thủ được sinh ra từ nền bóng đá này. Thế nên khi “nhiếp chính” ở ĐTQG, ông đã có những ứng xử, những cách quản quân và trị quân được đánh giá là “khôn ngoan, khéo léo”.
Câu hỏi đặt ra: nếu tân HLV trưởng người Nhật Toshiya Muira cũng áp dụng một “kỷ luật sắc” giống như người đồng hương Masakazu ở đội tuyển U.19 Nhật Bản, giống như người tiền nhiệm Falko Goetz ở ĐTVN thì đội tuyển quốc gia dưới trào Toshiya Muira có thể phát triển một cách thuận lợi hay không? Cái khó cho những HLV, những nhà quản lý bóng đá người Nhật khi hành nghề ở Việt Nam nằm chính ở chỗ ấy. Ở cái chỗ mà họ đã sống, đã thở với một khí quyển bóng đá luôn lấy sự kỷ luật làm đầu, nhưng bây giờ lại phải quen, phải thích nghi với một nền bóng đá - một môi trường hoàn toàn không như vậy.
Thôi thì cứ mong bên cạnh ông Toshiya Muira sẽ là những nhà tư vấn người Việt vừa có tài, vừa có cái tâm. Và nếu chịu nghe tư vấn, rồi kết hợp hài hoà giữa cái “Ok987 ưu đãi độc quyền bóng đá” vốn có của mình với cái “Ok987 ưu đãi độc quyền bóng đá” của người tư vấn thì cơ hội thành công của Toshiya Muira không phải là không thể.
Nếu chưa thể bay thì cũng hy vọng là ĐTVN nói riêng và bóng đá Việt Nam nói chung cũng sẽ không rơi, không mất hút trên một... đôi cánh Nhật!
| Bóng đá Việt hợp tác với bóng đá Nhật: Không chỉ vì... chuyên môn Năm ngoái, chân sút số 1 Việt Nam Lê Công Vinh đã sang Nhật đầu quân cho câu lạc bộ Consadole Sapporo (chơi ở giải hạng Nhất Nhật Bản) trong khoảng thời gian 5 tháng. Trước và sau khoảng thời gian đó, TGĐ VPF Võ Quốc Thắng cũng có nhiều lần sang Nhật tìm hiểu mô hình làm bóng đá, và thế là VPF của ông Thắng giờ đang có một ông trưởng ban tổ chức V.League cũng là người Nhật. Đến lượt mình, ngay sau khi đắc cử ghế chủ tịch VFF nhiệm kỳ VII, chủ tịch Lê Hùng Dũng đã đưa ra cái bổ đề mà bây giờ có nhắm mắt lại người ta cũng có thể đọc vanh vách: Bóng đá Việt Nam sẽ hợp tác toàn diện, chiến lược với bóng đá Nhật Bản. |