Nhìn đội nữ đang tham gia VTV Cup và Cúp châu Á trước đây ít lâu, chúng ta thấy những gì? Thấy rằng, ĐT đang dư thừa phụ công như Ngọc Hoa, Kim Huệ, Trà Giang, hay một Thu Trang ở Thôngtin liênviệtbank đang chơi rất lên tay.
Nhưng cũng thấy rằng, các mũi chủ công hiện đang sa sút nghiêm trọng, bởi ngoài Bùi Thị Huệ đã nghỉ, Phạm Thị Yến, Đỗ Thị Minh quen chơi chiến thuật thì những Nguyễn Thị Xuân hay Cẩm Tú thực sự chưa đủ tầm. Và cũng thấy rằng chúng ta đang thi triển một lối đánh không giống ai khi rất muốn đánh nhanh, song việc tổ chức chắn bóng trước chính lối đánh nhanh lại tỏ ra vụng về.
Chưa hết, ĐTVN luôn thiếu những quả đánh từ sau vạch 3m, trong khi chính những quả đánh như thế lại là vũ khí giúp các cô gái Thái tuy thấp hơn song lại đạt được nhiều điểm số hơn so với những Trung Quốc, Hàn Quốc, hay Nhật Bản.
Và việc ông thầy Trung Quốc thử nghiệm sơ đồ phòng thủ với 2 libero Diệu Linh - Kim Liên thấp bé nên khi đứng đỡ phát bóng đã để lộ ra quá nhiều khoảng trống ở giữa sân. Có những khuyết điểm như vậy, song chúng ta chỉ thua đội ngang tầm Triều Tiên, và có 2 chiến thắng giòn giã là vì cả hai chiến thắng ấy đều được làm nền bởi những đối thủ quá bèo.
Tuy nhiên, những chệch choạc chuyên môn chỉ là hiện tượng, bản chất sâu xa của vấn đề nằm ở tư duy của những nhà điều hành bóng chuyền Việt Nam. Trong những năm gần đây, thay vì chọn các nhà chuyên môn có tầm hiểu biết sâu sắc vào ghế huấn luyện, người ta lại chỉ chọn các cựu cầu thủ, nên việc giới thiệu người lên tuyển (cả thầy lẫn trò) nhiều khi không tránh khỏi màu sắc cảm tính, yêu - ghét cá nhân.
Bằng chứng là đội nữ mỗi lần xuất ngoại là một lần có yếu tố "mặt trận" trong danh sách. Hay như chuyện của đội nam, năm kia, vì ác cảm với Nguyễn Hữu Hà mà BHL đã gạt anh khỏi đội tuyển với lý do "kém phong độ", thế nhưng vòng 1 giải VĐQG 2011, chính cái người bị quy kết là "kém phong độ" lại nổi lên như một trong 2 chủ công xuất sắc.
ĐT có nhiều chuyện bề bộn là thế nhưng ông Trần Đức Phấn, TTK Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam lại phải đảm đương trách nhiệm Vụ trưởng Thể thao, nên nhiều việc, buộc phải dựa vào các chuyên viên không mấy người có thực tài.
Nếu không mạnh dạn nhìn ra những chỗ chưa được về chuyên môn, và cả trong tư duy điều hành của những nhà lãnh đạo thì bóng chuyền Việt Nam chưa biết chừng sẽ gặp khó ngay ở SEA Games 26.
| Kể từ ngày hội nhập, các cô gái bóng chuyền Việt Nam đã đặt dấu ấn đáng khen bằng việc lấy HCB SEA Games 21 sau trận thắng ngược Philippines 3-2. Từ đó, chúng ta là "số 2" SEA Games, chỉ chịu đứng dưới Thái Lan hùng mạnh. Là á quân khu vực, có trong đội hình những gương mặt ấn tượng, song nếu có hỏi bóng chuyền Việt Nam thi đấu theo lối đánh sở trường nào, và tuân thủ một bản sắc nào thì e là không tìm được câu trả lời thỏa đáng. Có lẽ điều này giải thích tại sao trên trang web của Liên đoàn Bóng chuyền thế giới (FIV), trong khi có rất nhiều phần viết về đội láng giềng Thái Lan thì chẳng có dòng nào viết về các cô gái của chúng ta. Không hiểu những nhà điều hành bóng chuyền Việt Nam nghĩ gì mỗi khi truy cập trang web này? |