Câu chuyện thứ 115:

Bố ơi! Con không thể không oán trách bố

Khi tôi buộc phải viết ra những dòng chữ này, cũng là thời điểm mà tôi không còn có thể gọi bố mình bằng bố nữa...

Kính thưa các anh các chị trong BBT!

Tôi xin bạn đọc và mọi người tha lỗi cho tôi nếu một ai đó nghĩ rằng tôi là một đứa con bất hiếu. Khi mà một đứa con phải trải lòng mình ra với thiên hạ về những buồn chán, bất hạnh mà bố mình đã gây ra cho mình thì người bố ấy chắc mắc lỗi với con mình không phải là ít. Và khi buộc phải kể ra hết mọi nỗi khổ trong đời, mọi ẩn ức mà suốt mấy chục năm qua người con phải chịu đựng vì bố, ắt hẳn tôi cũng chẳng sung sướng và vinh dự gì. Nhưng tôi cần có một nơi để giải tỏa ẩn ức, cần có một chốn để trút bỏ nỗi lòng mình.

Tôi tên là Trang, hiện sống ở TP HCM. Gia đình bố mẹ tôi hiện vẫn ở Hà Nội. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình viên chức. Ký ức đẹp đẽ, linh thiêng và xúc động nhất của tôi về Hà Nội, về gia đình có lẽ đọng lại tất cả ở người bà nội rất đỗi yêu thương và đáng kính trọng. Tôi cảm ơn cuộc đời này đã cho tôi được có bà, một người hết lòng thương con thương cháu như bà nội tôi để tôi còn có cái để mà bấu víu, để mà nương tựa mỗi khi sụp đổ trước những khổ nạn của cuộc đời. Khi viết những dòng này, tôi tự hứa trước vong linh của bà nội tôi vừa mới qua đời, rằng tôi chỉ viết ra sự thực, dẫu sự thực ấy có chua chát, tê tái đến mức nào.

Bố tôi tên là K, từng là Giám đốc Công ty MT-VPVH của Sở VHTT Hà Nội. Tôi là con gái đầu lòng của bố mẹ tôi. Cuộc sống thời bao cấp, gia đình tôi cũng vất vả như bao gia đình khác ở Hà Nội. Là con gái lớn trong nhà, mọi việc đều tới tay tôi từ xếp hàng mua gạo, rau dưa và nhiều nhất là làm nghề phụ. Nhà tôi ngày xưa có nghề phụ nên OK9giaitri đăng nhập gia đình không đến nỗi khó khăn như một số gia đình khác, nhưng về OK9giaitri đăng nhập tinh thần thì thua xa những nhà nghèo. Nhà có nghề phụ gì tôi đều trải qua hết: Lên 8 tuổi, tôi đã cùng bà nội làm tượng thạch cao, làm mành, tượng gỗ Ok910 kèo WC 2026. Nhưng bố tôi đã đối xử tệ với bà nội, khiến bà phải bỏ gia đình tôi mà sang ở với chú Quảng. Từ đó mọi việc nhà đổ hết lên đầu đứa bé 13, 14 tuổi là tôi.

Nhà tôi lúc đó còn có nghề làm mành, tôi suốt ngày gò cổ đạp xe giao mành ở Hàng Ngang, Hàng Đào, chợ Đồng Xuân. Tôi bị bệnh hen mạn tính, nên tôi còm cõi, bé tí, không phổng phao như đám bạn cùng lớp, lại phải Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tối ngày, nên rất ốm. Người đã bé tẹo, da dẻ xanh xao vì bệnh hen hành hạ, tôi lại thường xuyên bị đòn roi, và sự chửi mắng sỉ vả của bố tôi mỗi khi không làm vừa ý ông ấy. Tuổi thơ của tôi trôi qua trong vất vả, tủi cực và trong sự tự ti vô cùng với bạn bè cùng trang lứa. Cuộc sống vất vả cực nhọc, tôi trở nên rụt rè, không hoà nhập được với bạn bè, không còn đâu nét hồn nhiên vô tư của con trẻ.

Tôi cũng không hiểu vì sao bố tôi, người đã sinh ra tôi là con của ông ấy, mà ông lại đối xử vô cùng nghiệt ngã với tôi như vậy, xem tôi không khác gì một con ở trong các gia đình địa chủ thời phong kiến. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện bố đối xử với bà nội, tôi lại ứa nước mắt vì thương bà. Tôi nghĩ, đến mẹ đẻ của mình mà ông ấy còn không có tình cảm thì việc không có tình cảm với con đẻ nào có gì là lạ. Bước sang tuổi 13, tôi khẳng khiu và bé tẹo như cây liễu, thế mà bố tôi bắt tôi mỗi ngày phải đi gánh 5 gánh nước về cho ông ấy dùng. Cơn hen ban đêm làm cho tôi kiệt sức, có những lúc tôi tưởng tượng mình có thể sẽ không bao giờ còn trở dậy được nữa sau những cơn hen ấy. Sáng ra, tôi đi học trong mệt mỏi, cả ngày không hề được dưỡng bệnh nhưng vẫn phải lo làm hàng thủ công, lo gánh nước, lo hoàn thành mọi việc như giặt giũ quần áo cho cả nhà, đi chợ, thổi cơm, tối còn phải học bài. Ngoài ra tôi còn lãnh trách nhiệm đưa đón 1 đứa em đi học đàn ở Nhạc viện Hà Nội.

Tôi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 như con thoi, 1 ngày làm 15-16 tiếng, thậm chí 19-20 tiếng. Chỉ được nghỉ ngơi vài tiếng khi đêm về. Tôi nhớ năm đó tôi mới chỉ học cấp 2 thôi, nhưng tôi trở thành cánh tay phải của bố tôi trong gia đình, quán xuyến thợ thuyền cho ông ấy. Đúng ra nếu bố tôi thương xót cho giọt máu của ông ấy là tôi, bố tôi chỉ nên bắt tôi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 nhà, còn việc làm hàng thủ công bố tôi có thể thuê thêm thợ để làm cho tôi có thời gian nghỉ ngơi, thư giãn, và dành cho việc học. Nhưng với bản tính keo kiệt, sợ thuê thêm người thì phải trả lương nhiều, bố tôi đổ việc lên đầu con gái lớn. Tôi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 lầm lũi như một cái bóng, không bao giờ được một lời động viên yêu thương của bố. Suốt ngày bố chỉ có chỉ trích, giáo huấn, phân tích triết lý dạy dỗ các con và mẹ tôi… khiến không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, căng thẳng, thiếu đầm ấm, thiếu tiếng cười chan hoà tình yêu thương hay niềm hạnh phúc giản đơn như bao gia đình khác.

Ngày đó, tôi quẩn quanh một ý nghĩ tại sao mình lại có người bố khắc nghiệt, độc ác đến vậy. Tôi nhìn thấy bạn bè cùng trang lứa, các bạn tuy nhà nghèo hơn nhà tôi nhưng các bạn được sống trong một gia đình hạnh phúc, được vui chơi, sống hồn nhiên trong tuổi thơ, được bố mẹ quan tâm, chiều chuộng dù chỉ là những cử chỉ nhỏ mà trong lòng tôi thèm đến ứa nước mắt. Có những lúc, tôi trốn việc ra đầu ngõ thẫn thờ ngắm các bạn chơi ù, chơi đánh khăng, nhảy dây, chơi ô ăn quan với nhau vui ơi là vui, nếu bố tôi về bất chợt mà bắt gặp được, bố tôi sẽ tát vào mặt tôi mạnh đến mức ù cả tai, người xoay như chong chóng, sau đó bố lôi xềnh xệch vào nhà và đánh chửi sỉ nhục tôi không tiếc lời.

Đành rằng, tôi hư thì bố đánh là đúng, nhưng tôi có phải đến mức hư đốn gì đâu ngoài việc trốn xem các bạn chơi một lúc trong nỗi thèm thuồng. Thế nhưng bố tôi đánh tôi không tiếc tay, sỉ nhục tôi không tiếc lời. Lúc đó tôi còn quá bé chỉ thấy bố như một ông ác to lớn, bố khiến cho tôi một nỗi khiếp đảm, sợ hãi cùng cực. Tôi không có chút cảm giác yêu thương, dựa dẫm gì ở người Ok986 vip Thiên đường trò chơi gia trưởng độc đoán trong nhà mà hằng ngày tôi gọi bằng bố. Tôi luôn tự hỏi tại sao mình lại có ông bố như vậy mà chưa đủ lớn để có thể tự vấn bằng một câu hỏi sâu sắc hơn, tại sao bố tôi là một người học vấn cao, có chức sắc, lại làm ngành Ok987 ưu đãi độc quyền, thế mà bố tôi xử sự với con cái vô Ok987 ưu đãi độc quyền, không có tình người.

Có một kỷ niệm mất hết nhân tính của bố tôi mà cho đến lúc này, đã trở thành một thiếu phụ rồi, tôi vẫn không bao giờ nguôi nỗi ám ảnh về sự tàn ác của bố. Nỗi ám ảnh đó đã luôn thường trực trong tôi, làm cho căn bệnh trầm cảm của tôi ngày một nặng thêm, đeo đẳng trong tôi một cách bệnh hoạn cho đến bây giờ. Đó là một lần, tôi theo các bạn trong ngõ đi hớt bèo cho lợn. Nhà các bạn nuôi lợn nên việc đi hớt bèo là Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP hằng ngày của các bạn ấy. Nhà tôi không có lợn nhưng tôi thèm đi với chúng bạn lắm nên tôi đã trốn đi. Lúc đi về, người ngợm quần áo ướt lướt thướt với rổ bèo bên nách thì đúng lúc ấy bố tôi về nhà. Ông nhìn thấy tôi, ngay lập tức ông dừng xe lại giữa đường và hỏi tôi: "Mày vớt bèo làm gì?".

Tôi lúng túng: "Con vớt cho gà", thế là bố tôi tát tôi túi bụi trước mặt các bạn. Chưa hết, bố tôi vớ lấy gầu múc nước giếng ném vào người tôi, đau ê ẩm suốt cả tuần. Cây ổi nhà tôi là dụng cụ để ông ấy tra tấn tôi. Ông ấy lôi tôi xềnh xệch về nhà. Chưa thỏa cơn tức giận sau khi đánh con, ông ấy còn làm những trò hạ nhục con đến mức nếu tôi có kể lại chắc chắn độc giả sẽ thất kinh mà không tin nổi. Xong ông ấy quay mặt đi lạnh lùng mặc cho tôi chết điếng trong nhục nhã và tởm lợm. Thật sự, khi phải kể ra ký ức đau lòng này, nước mắt của tôi chỉ biết tuôn rơi, đúng là chuyện không thể tin được nhưng lại là có thật của một ông bố từng giữ chức Giám đốc của một đơn vị trong ngành văn hóa thủ đô.

Lúc ấy, hàng xóm láng giềng thấy tôi bị chính bố đẻ hạ nhục thì chỉ than phiền: "Sao mà bố mày dạy con theo kiểu phát xít ghê rợn thế". Chưa hết, những khi tôi phạm lỗi, bố tôi tức giận lắm, ông vừa đánh tôi, mắt ông ấy vừa long lên tức giận, hai hàm răng nghiến ken két, ông ấy tìm mọi cách để làm nhục tôi trước hàng xóm, như cắt tóc tôi, bắt tôi quỳ xuống, cởi truồng ngay tại lối đi của khu tập thể. Những hình phạt khủng khiếp của ông ấy đã gieo vào lòng tôi một nỗi khiếp đảm, kinh hãi, tôi luôn tự hỏi sao lại có một người bố như vậy. Tôi chỉ còn một cách duy nhất là im lặng, nhất nhất phục tùng mọi yêu cầu của bố. Tôi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 như một ô sin, sức khỏe cạn kiệt, tinh thần bị tổn thương. Tôi nhớ hồi nhỏ, có những lần tôi mắc lỗi, ông lấy cành ổi vót nhọn đánh tôi máu chảy đầm đìa, sau đó các vết thương mưng mủ, ông tắm cho tôi và hỏi tôi: "Sao thế?", tôi trả lời: "Do bố đánh con!". Những lúc ấy ông im lặng quay mặt đi.

Không chỉ đối xử tàn nhẫn với tôi, bố tôi còn đối xử tàn tệ với mẹ tôi. Hằng ngày, mấy chị em tôi phải chứng kiến những trận cãi vã của bố mẹ tôi. Mỗi lần bố mẹ cãi nhau, đồ đạc trong nhà tôi lại bị đập phá cho vỡ nát. Lúc thì cái vali bị chém nát, lúc thì đang bữa cơm bố đổ trộn lẫn thức ăn và cơm vào với nhau khiến cho cả nhà không ai ăn được. Mỗi lần như vậy, mấy chị em tôi nép vào xó nhà không dám ho he. Những cơn ghen bệnh hoạn của ông ấy mỗi ngày một nhiều, nhất là mỗi khi mẹ tôi đi làm về trễ, bố tôi như con thú lồng lộn, hét tôi lấy xe đạp đi tìm mẹ về. Tôi như cái máy tuân theo lời bố, có hôm vừa ra đến ngõ thì may quá mẹ đã về. Cứ thế tuổi thơ của tôi trôi qua trong nặng nề buồn tủi.

                                                                        (Còn nữa)                                 

Lời BBT

Bạn đọc thân mến! đầu năm mới, chúng tôi nhận được một bức thư dài có đến hơn chục trang đánh máy của một người phụ nữ tên là Trang gửi qua địa chỉ email: . Chị Trang đã gửi đến cho chúng tôi một câu chuyện buồn kể về người cha đẻ tệ bạc của chị. Chúng tôi đã liên lạc với chị Trang qua số điện thoại cầm tay của chị để lại trong bức thư: 0913275998, chị Trang đã khóc. Chị nói rằng, chị quyết định kể lại câu chuyện và nỗi khổ của chị sau khi chị đọc câu chuyện: "Con phải làm gì bây giờ má ơi" của chị Hường ở thành phố Quy Nhơn kể về ba má nuôi và người mẹ đau khổ nơi quê nhà.

Chị Trang đã tâm sự rằng, sao trên đời này có những người bố nuôi mẹ nuôi tốt với con nuôi đến thế dù họ không mang nặng đẻ đau, không phải là máu mủ ruột rà gì mà thương nhau  còn hơn cả máu mủ ruột rà,  trong khi bố đẻ của chị lại là người gieo vào đời chị những vết thương tinh thần rất sâu không thể nào chữa khỏi. Nói chính xác hơn, bố chị đã để lại trong OK9giaitri đăng nhập tinh thần của chị những ẩn ức mà suốt cuộc đời chị không giải tỏa hay chia sẻ cùng ai được.

Chúng tôi mong rằng, sau khi kể lại được câu chuyện gia đình và chia sẻ những nỗi giày vò đau khổ, tinh thần của chị Trang sẽ bình phục tốt hơn, chị Trang sẽ mở lòng ra với cuộc sống và đón nhận những điều tốt đẹp trong cuộc đời sẽ đến với chị. Thật ra, câu chuyện của chị cũng chính là một trong những thực trạng đau lòng của nạn bạo hành trong gia đình mà ông bố bà mẹ là thủ phạm trong khi con cái của họ chính là những nạn nhân bị tổn thương sâu sắc. Chúng tôi cũng tin rằng, sau khi câu chuyện này được đăng lên, góp thêm một tiếng nói, một sự lên tiếng của người trong cuộc như chị Trang và một số khác nữa, để cảnh tỉnh cho những ai đang là bậc làm cha làm mẹ trong việc đối xử với các con của mình.

Cuộc đời của chị Trang chưa hết sóng gió, nỗi khổ tâm về người bố thiếu tình thương và trách nhiệm với con của chị Trang còn tiếp diễn dài, mời các bạn đón đọc kỳ tiếp theo

Các tin khác

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Đó là một ngày mưa tại Muncie, bang Indiana, Mỹ. Một phụ nữ trung niên bước vào tiệm café để gặp gỡ Charlize Jamieson - một người chuyển giới. Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa hai người lạ được sắp xếp bởi một thư viện lạ kỳ - nơi độc giả được quyền mượn một  nhân vật để lắng nghe, hoặc được lắng nghe. Và Jamieson là một trong số những cuốn sách "sống" trong thư viện ấy.

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Lần đầu tiên tôi nhận được một bản thảo tiểu thuyết trên 1 triệu chữ của một bạn rất trẻ. Riêng số chữ lẻ ra của nó đã đủ dung lượng cho một tập sách rồi. Tôi nhẩm tính tất cả sẽ khoảng 3.500 trang sách khổ to, hoặc 4.000 trang khổ bình thường nếu in ra.
Bất ngờ sợi chuối

Bất ngờ sợi chuối

Ở Nhật Bản, có khoảng 30% số tiền giấy đang lưu hành làm từ sợi chuối. Tờ tiền làm từ loại vật liệu này có độ bền hàng trăm năm. Thật thú vị khi có mối liên hệ giữa thứ bình dị nhất –  thân cây chuối, với thứ quý giá hơn – tờ tiền.
Những thần thánh của Ấn Độ

Những thần thánh của Ấn Độ

Ấn Độ không chỉ là nền dân chủ đông dân nhất thế giới mà còn là một bức khảm phong phú của nhiều nền văn hóa và tôn giáo. Tôi không phải là một người tín ngưỡng nhưng tôi luôn bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và sự đa dạng của các tôn giáo trên thế giới. Khi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá khám phá, tôi luôn cố gắng tìm hiểu về tín ngưỡng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 và sự ảnh hưởng của tôn giáo đến bản sắc quốc gia. Và tôi có thể nói rằng trong rất ít quốc gia thế giới tín ngưỡng phong phú, đa dạng và gắn liền với cuộc sống của người dân một cách rõ rệt như ở Ấn Độ.
Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Tôi nghĩ đến loài mèo khi nhà văn Y Ban tặng tôi một bức tranh con mèo màu đen cuộn tròn trên nền đỏ và cũng trong hôm ấy tôi đọc một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Haruki Murakami và thấy rất nhiều mèo. Đó là những con mèo rất lạ, có phần bí ẩn, ít nhất là so sánh nó với loài chó, trong tương quan những loài vật được ưa chuộng nhất.
Báo động Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 "thổi giá" !

Báo động Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 "thổi giá" !

Tôi vẫn nhớ là hồi tháng 4 ông Nguyễn Nhật Cảm, Giám đốc CDC Hà Nội đã bị bắt cũng vì liên quan đến chuyện thổi giá các thiết bị Ok986.vip bảo mật SSL. Cụ thế, hệ thống máy xét nghiệm Realtime PCR nhằm xét nghiệm, phòng chống COVID-19 có giá khởi điểm chỉ vào khoảng 2,3 tỉ đồng, nhưng sau khi thực hiện một quá trình định giá, Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 lòng vòng thì CDC Hà Nội đã mua vào với giá 7 tỉ đồng. Tức là cao hơn mức giá nhập tới 3 lần.
Những cảnh đời trái đắng

Những cảnh đời trái đắng

Con đường làng yên ả dẫn tôi tới thôn 1, xã Kim Chung, huyện Đông Anh, nơi ở trọ của 12 người thuộc Đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 nhân đạo Thăng Long. Đó là các nạn nhân chất độc dioxin Việt Nam. Mỗi người, một cuộc đời, một số phận.
Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

"Nỗi sợ hãi Corona" - "Cơn hoảng loạn Corona" thực sự lại khiến tôi nghĩ nhiều đến những vấn đề bên ngoài Corona. Biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Xin được bắt đầu từ một cái tít báo rất ấn tượng trên một tờ báo điện tử: "Corona lây qua mạng".
Ly kỳ Trấn Yên

Ly kỳ Trấn Yên

Tôi tò mò lên Trấn Yên thuộc huyện Bắc Sơn (tỉnh Lạng Sơn) bởi những chuyện khó tin. Trời rét như cắt. Đi xe máy từ thị trấn Bắc Sơn tới xã Trấn Yên cho dù chỉ chừng bốn mươi phút nhưng mây mù sương giăng khắp lối. Như một kẻ đi săn tôi phải phát hiện ra những tảng đá bất chợt lăn từ trên núi xuống nếu không dễ lăn xuống vực như chơi. Thỉnh thoảng lại có bóng cô gái áo chàm đeo túi đi trên đường. Tôi cứ lầm lũi đi trong sắc chàm đó. 
Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Có người gọi con hẻm nhỏ vừa lụp xụp vừa xiêu vẹo ấy là “hẻm hiếm muộn”, 'hẻm cầu con", cũng có người gọi là “hẻm bà bầu”, cũng có người bảo là “xóm chờ đẻ”.... Hỏi tên như thế nào cũng có người biết, chỉ vào tận nơi vì ở đây tập hợp những phụ nữ từ khắp nơi đến thuê trọ để chữa vô sinh.
Phép màu của tình thương

Phép màu của tình thương

Cô gái 22 tuổi chưa thể kể câu chuyện đời mình trong gần 3 năm qua từ khi đột ngột rời xa gia đình ở Bình Phước cho đến ngày được đưa vào cấp cứu trong Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) mới đây.
O bé!

O bé!

Cho đến khi nằm xuống, O Bé chưa một lần hình dung bà đã hiến tặng cho đời một chuyện cổ tích đọng mãi trong nhân gian...
Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Tôi đã nghĩ rất nhiều về câu chuyện tôi được sinh ra, và về tình yêu của cha tôi với hai người mẹ, hay nói một cách chính xác hơn, tình yêu vĩ đại của hai người mẹ đã dâng hiến cho cha tôi như thế nào.
Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Trước sự chân thành và tha thiết của cha, ông bà ngoại đã bị thuyết phục bởi những tình cảm mãnh liệt của cha đối với mẹ. Ông bà ngoại đã mừng tủi ơn trời bởi con gái tật nguyền của mình được ông trời se cho mối duyên lành ngoài sức tưởng tượng…
Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Vì bị cận, nên cha không để ý, không nhận ra mẹ, cô gái bé nhỏ trắng xanh ngồi trên chiếc xe lăn tự chế và cũng đang say sưa đọc sách trong khoảng ánh sáng bé xíu hắt ra từ giữa hai kệ sách. Cha mẹ gọi đó là cuộc va vào nhau định mệnh...
Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Trong giây phút rung động ngọt ngào, môi vừa kịp chạm môi, những run rẩy của cô bé học trò 18 tuổi lần đầu tiên biết yêu chưa kịp ngân lên thì bố cháu từ đâu chạy tới thô bạo xô bạn lớp trưởng ra...
Con gái là người tình kiếp trước

Con gái là người tình kiếp trước

Cháu có một vấn đề về bản thân, đúng hơn là về gia đình của cháu, hay cụ thể hơn nữa là giữa bố cháu và cháu. Cháu rất xấu hổ khi phải kể ra đây… Nhưng cháu không biết phải làm gì với vấn đề rắc rối của mình. 
Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Tôi run rẩy với vết thương tự cứa và dòng máu nóng… tự thấy cơn khoái cảm dâng ngập tâm hồn mình… Và những lúc như thế, tôi đau đớn nhận ra rằng tôi đã rất nhớ ông giáo già.
Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Thỉnh thoảng, tôi lơ mơ ngủ và phát hiện ra ông giáo không ngủ, ông gỡ tay tôi đang ôm riết lấy ông ra. Ông ngồi rất lâu trên giường im lìm như cái bóng và lặng lẽ ngắm tôi ngủ...
Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Khi đã trưởng thành tôi vẫn không từ bỏ được thói quen rạch cổ tay để nhìn thấy máu mình rỏ xuống. Mỗi lần như vậy, một cơn khoái lạc tự kỷ tràn ngập trong cơ thể tôi, tràn ngập trong tâm hồn tôi...