Tuổi thanh xuân của những đứa trẻ chưa kịp hoàn thiện về nhân cách ấy sẽ trả giá bằng những năm tháng cô đơn trong buồng giam lạnh lẽo, và trong nỗi đau của những kẻ đoạn tình.
1. Chúng tôi gặp Nguyễn Hữu Thạnh, Nguyễn Văn Việt và Bùi Văn Chiến trong Trại tạm giam Hải Dương trong những ngày khi một mùa cưới lại đang rộn ràng. Tôi nhìn thấy trong khoé mắt cả ba thanh niên kia, ẩn sau nỗi buồn đau đớn, là một niềm khao khát, một giấc mơ mà đối với chúng bây giờ quá xa vời về hạnh phúc lứa đôi.
Cả ba lý do dẫn đến hành động giết người yêu của chúng đều bắt nguồn từ sự ghen tuông mù quáng. Bởi nguyên cớ cho những hờn ghen ấy không có gì cụ thể. Vậy mà, cả ba đều như những con thú bị thương, đang tâm giết người con gái mình yêu. Tình yêu không có lỗi. Nhưng tình yêu dù có cao đẹp đến đâu cũng không thể biện minh cho những hành động ngông cuồng đó.
Bùi Văn Chiến, Nguyễn Văn Việt và Nguyễn Hữu Thạnh.
Bùi Văn Chiến năm nay vừa bước sang tuổi 28, cái tuổi bắt đầu lập thân, Chiến lớn lên trong một gia đình nghèo ở Hải Dương. Cái nghèo đeo bám gia đình làm nông như Chiến khiến nó không được học hành đến nơi đến chốn. 16 tuổi, Chiến đã lang thang lên thành phố kiếm sống bằng nhiều nghề khác nhau. Cuối cùng, may mắn, Chiến cũng kiếm được một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP tạm coi là ổn, lái xe.
Trong những ngày đó, Chiến quen Thương, một cô gái dễ thương trong một quán nét. Ngày đó, Thương là một nữ sinh Trường Cao đẳng Sư phạm Hải Dương, thuỳ mị nết na. Cuộc sống xa nhà đã gắn kết hai tâm hồn họ với nhau. Tình yêu của cô sinh viên ấy đã làm cho tâm hồn lang bạt của Chiến cảm thấy tự hào. Ngày đó, Chiến mỗi lần chở người yêu đi chơi, mắt nó rạng ngời niềm hạnh phúc và lẫn một chút kiêu hãnh, vì có cô người yêu vừa xinh lại vừa học hành tử tế. Chiến không được học hành, nhưng dù sao trong ý niệm của nó, nó rất tôn trọng những người có học. Bảy năm yêu nhau, Chiến đã mong chờ ngày Thương ra trường để làm đám cưới.
Tình yêu đã làm thay đổi cuộc sống của Chiến. Bảy năm yêu nhau, Chiến chí thú làm ăn, vun vén cho cuộc sống của mình, và khấp khởi một niềm hy vọng... Chiến đã dành phần lớn tiền kiếm được nuôi cô người yêu ăn học. Có lẽ đó cũng là một nguyên cớ cho những uất ức dồn nén khi Thương nhẫn tâm nói lời chia tay với Chiến mà không một lời giải thích rõ ràng. Các cụ xưa có một câu ca rằng, "OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Áh bắt tép nuôi cò, Cò ăn cò lớn, cò dò lên cây". Chiến cũng mang trong mình nỗi uất ức của một kẻ bị bội phản như vậy.
Một đám cưới đã được chuẩn bị, dù chỉ là những thứ đơn sơ, như giường, tủ, và một số đồ dùng thiết yếu. Nhưng trong khi Chiến đã rộn ràng chờ ngày đó thì Thương lại có vẻ dửng dưng. Ai mà không đủ nhạy cảm để nhận ra sự thay đổi đó, nhất là với những kẻ đang yêu say đắm như Chiến.
Những rạn nứt cũng bắt đầu từ đó, khi cô người yêu của Chiến ra trường và có những mối quan hệ khác. Bắt đầu là những tin nhắn lạ. Và sau đó là những giải thích không rõ ràng. Chiến mang nỗi hồ nghi như một khối chì đè nặng trong lòng cho đến sinh nhật Thương. Không ai nghĩ rằng đó là sinh nhật cuối cùng của cô người yêu tội nghiệp.
Nó còn nhớ, sinh nhật Thương, hôm đó là một buổi sáng đẹp trời Chiến mang hoa hồng và một bộ quần áo tặng người yêu. Và không quên mang theo cả một lọ thuốc chuột và một con dao giấu nhẹm trong quần áo. Chiến bảo, lúc đó nó tuyệt vọng lắm, nhưng vẫn còn một chút hy vọng mong manh, biết đâu người yêu mình nghĩ lại về những tình nghĩa gắn bó giữa hai đứa mà dứt bỏ những chuyện lùm xùm kia. Nhưng nó cũng không thể cưới một cô gái không chung tình.
Một sinh nhật có hoa hồng, có quà tặng, nhưng lại đẫm nước mắt của những ghen tuông, giận dỗi. Trong lúc không kiềm chế được, Chiến đã lăng mạ người yêu mình thậm tệ. Còn Thương, một cô gái có học, nhiều tự trọng đã không kiềm chế được cơn giận dỗi, nên đã tát thẳng vào mặt Chiến. Một cái tát đoạn tình khiến Chiến sững người, và càng kích thích cơn giận sôi lên trong lòng nó. Chiến xô người yêu ngã xuống giường và dùng chiếc dao nhọn thủ sẵn trong túi quần đâm một nhát vào tim cô gái tội nghiệp.
Trong cơn hoảng loạn, Chiến bỏ chạy đến một nhà nghỉ và dùng gói thuốc chuột tự kết liễu cuộc đời mình.
Nhưng, ý định của Chiến không thành, khi nó phải sống và đối diện với những tội ác của mình, chỉ vì một cơn ghen tuông mù quáng. Chiến bảo, “em hận cô ấy, em đã nuôi cô ấy ăn học 3 năm trời, và chúng em đã sống với nhau như vợ chồng, sao cô ấy có thể phản bội lại niềm tin của em chứ". Đó là lý lẽ của một kẻ phạm tội, nhưng dù là lý lẽ gì đi chăng nữa, thì nó cũng không thể bào chữa cho những hành động dã man của mình.--PageBreak--
2. Còn trường hợp của Nguyễn Văn Việt lại hoàn toàn khác, Việt còn quá trẻ (sinh năm 1993), gương mặt còn mang cái vẻ non tơ của một thanh niên chưa từng vướng bụi trần. Tôi thấy tiếc cho tương lai của một cậu bé như Việt, khi tuổi đời còn non trẻ. Nhưng hành động đó cũng bắt nguồn từ những suy nghĩ thiếu hiểu biết của một đứa trẻ chưa được Ok986 tải ứng dụng một cách chu đáo. Học dở lớp 12, Việt bỏ học, theo bạn đi làm nghề cắt tóc và mở một hiệu cắt tóc ở Hải Dương, Việt quen N. trong một buổi sinh hoạt hè khi cả hai còn học ở trường.
Hồi đó, N. mới học lớp 8, mối tình kéo dài 3 năm, khi cả hai còn đang tuổi cắp sách đến trường. Cho đến một ngày, bỗng dưng, cô bạn gái của Việt nói lời chia tay không rõ căn cứ. Lúc đó, Việt đã bỏ học và mở một quán cắt tóc gần nhà. Hai đứa đã ngồi nói chuyện và khóc sướt mướt với nhau cả một buổi sáng. Việt giận cô người yêu đòi chia tay mà không có căn cứ. Thực ra nó không hiểu, tình yêu của một cô bé lớp 10 cũng chỉ là những cảm tính, làm sao có thể lấy gì làm đảm bảo. Còn nó lúc đó đang trong tâm thế của một kẻ mang trong mình giấc mơ màu hồng về cuộc sống và tình yêu.
Và tôi nghĩ, hành động của nó cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng bởi những thiên tình diễm lệ đẫm nước mắt trong phim ảnh. Trong lúc hoảng loạn khi người yêu kiên quyết đòi chia tay nó đã dùng dao đâm vào ngực cô gái và tự đâm mình ba nhát. Lúc đó, Việt chỉ nghĩ rằng, nếu không lấy được cô bé thì cả hai sẽ cùng chết, cho trọn vẹn một mối tình. Máu chảy lênh láng. Trong cơn mê man, Việt cảm thấy hoảng sợ, lần tìm máy điện thoại gọi cấp cứu.
May cho Việt là cả nó và cô người yêu đều được cứu sống. Nhưng cũng buồn thay cho nó, vì một giây phút nông nổi đã đánh mất tình yêu của mình, và hơn thế đánh mất niềm tin của cuộc đời. Rồi nó sẽ phải nếm trải những ngày tháng trong tù giam lạnh lẽo, và đối diện với những thị phi của cuộc đời. Những điều đó, nhiều khi còn ghê gớm hơn cả mạng sống của chính nó.
3. Nguyễn Hữu Thạnh, tuổi đời cũng chỉ mới 23, khi kể về người yêu của mình, đã khóc nghẹn ngào. Thạnh lén đưa cho tôi bài thơ nó mới viết, trong những đêm trắng ở buồng giam, khi nỗi ám ảnh về người đàn bà nó yêu vẫn hiện về từng đêm. Đời Thạnh nhiều bôn ba, vất vả, nên tình yêu đối với nó như một chốn nương náu bình yên nhất cho cuộc đời nhiều gian truân của mình.
Thạnh kỳ vọng vào tình yêu, vì đối với những kẻ đi lập nghiệp xa nhà như nó, giữa cái thành phố xa lạ này, thì còn ai thân thích gần gụi hơn người đàn bà ấy. Thạnh cũng đã chuẩn bị cho đám cưới sau 5 năm yêu nhau. Nhưng những mối hờn ghen đã bắt đầu làm rạn nứt quan hệ của hai người khi người yêu cũ của Yến từ nước ngoài trở về. "Lòng dạ con người dễ đổi trắng thay đen, người yêu em đã bị những cám dỗ của một cuộc sống giàu sang hơn", Thạnh nói với tôi trong tiếng khóc nghẹn ngào.
Cả ba thanh niên mà tôi gặp hôm đó, thì Thạnh có vẻ là người yếu đuối nhất, khi mỗi lần nhắc đến tên người yêu, là nó cúi đầu khóc. Đôi mắt trũng sâu của những đêm dài mất ngủ. Điều nó đau đớn, là nó đã tận mắt chứng kiến cảnh người yêu đi chơi với tình địch và trở về chối bỏ nó, như chối bỏ một quá khứ không đáng nhớ.
Trong khi hai đứa đã hẹn hò, trong khi phải khó khăn lắm, nó mới thuyết phục được bố mẹ đồng ý cho nó cưới vợ. Cho nên, bi kịch của nó là bi kịch của một nỗi đau bị phụ tình. Nó đã kiên nhẫn thuyết phục người yêu nhiều lần, nhưng tình cũ không rủ cũng tới, cô người yêu sau nhiều lần loanh quanh đã nói thẳng toẹt vào mặt nó như một cái tát trời giáng. Và nó trong cơn giận dữ đã bóp cổ người con gái mình yêu. Thạnh không nói gì để bào chữa cho mình. Nó vẫn nặng lòng với người con gái nó yêu thương. Và trong nỗi đau đớn tuyệt vọng ấy, nó đã viết nên những câu thơ thật buồn, những câu thơ như lời tự thú trước vong linh người đã khuất về cuộc tình oan nghiệt của mình.
Câu chuyện của ba thanh niên giết người yêu đang bị giam trong Trại tạm giam Hải Dương khiến tôi bị ám ảnh. Trong cuộc đời, để tìm được một người yêu thương đâu phải dễ dàng, vậy mà ba thanh niên kia, trong những ghen tuông mù quáng đã giết chết người mà mình từng yêu, có khi từng đầu gối tay kề, để rồi chôn cuộc sống của mình trong nỗi day dứt suốt cuộc đời. Đó cũng là bài học đáng giá cho những kẻ mù quáng vì ghen tuông