Ở thời điểm hiện tại, cả ông bầu Đỗ Quang Hiển của CLB Hà Nội lẫn những người có trách nhiệm với bóng đá Hải Phòng đều khẳng định "chưa có gì xảy ra…", nhưng sẽ là không thừa nếu nói rằng BĐVN sẽ không thể phát triển một cách tử tế nếu chuyện mua, bán, sang nhượng một đội bóng vẫn cứ diễn ra dễ dàng như chuyện mua một con cá, một mớ rau ngoài chợ…
Tất yếu phải bán
Giả như (xin nhấn mạnh chỉ là giả như…) người Hải Phòng không chịu mua vì lý do "chúng tôi muốn làm lại từ hạng Nhất" như tuyên bố của một lãnh đạo đội thì việc bán đội bóng với ông bầu Đỗ Quang Hiển cũng là một chuyện tất yếu. Bởi lẽ ông Hiển vốn là chủ sở hữu của CLB HN.T&T đang chơi ở V.League, mà quy chế BĐVN không cho phép một ông bầu cùng lúc sở hữu hai đội bóng ở cùng một hạng đấu.
Thực ra đã có người tư vấn cho bầu Hiển nên hợp thức hóa quyền sở hữu của mình ở CLB Hà Nội bằng cách chuyển nó cho một đối tác khác, nhưng vẫn âm thầm "bơm" tiền, "bơm" khát vọng vào mỗi đôi chân cầu thủ. Tuy nhiên việc này xem chừng khó xảy ra bởi ai cũng biết, ngoại trừ CLB HN.T&T mà mình công khai làm chủ tịch thì ông Hiển cũng có những ảnh hưởng nhất định tới CLB SHB.Đà Nẵng, và chính vì những ảnh hưởng như thế mà đoạn kết V.League năm nay đã trở thành một "trò hề" khi HN.T&T thay vì đá cho mình và vì mình, lại đá cho người anh em SHB.Đà Nẵng của mình. Ở một bối cảnh mà cả làng đang rất bức xúc chuyện "một ông chủ, hai đội bóng" và đang "nội soi" tầm ảnh hưởng của bầu Hiển ở cả HN.T&T lẫn SHB.Đà Nẵng thì việc ông bầu này dùng một "thủ thuật" nào đó để hợp pháp hóa quyền sở hữu CLB Hà Nội tại sân chơi V.League là điều không thể xảy ra.
Vậy nên vấn đề bây giờ chỉ là rốt cuộc ông sẽ bán đội bóng này cho ai? Bán cho Hải Phòng - nơi mà có thể nhiều lãnh đạo đội muốn làm lại từ giải hạng Nhất, nhưng những người phía trên lãnh đạo đội thì vẫn muốn chơi V.League một cách đường hoàng? Hay bán cho Quảng
Tóm lại là ở một cái "chợ trời" mà người có "hàng" chắc chắn muốn bán món hàng và có ít nhất 3 người muốn mua món hàng đó thì chuyện mua - bán trước sau gì cũng sẽ diễn ra. Vấn đề là sự Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ấy ảnh hưởng gì tới sự phát triển của một nền bóng đá nói chung?
Không truyền thống, không bản sắc
Tính đến thời điểm này, bóng đá Việt Nam đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ mua - bán đội bóng khác nhau, diễn ra ở những vùng đất khác nhau, với những ông bầu khác nhau, và chính từ những vụ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 như thế mà nhiều đội bóng bây giờ mới có "gốc gác" hết sức bất thường.
Ít ai biết rằng đội bóng The Vissai Ninh Bình của ông bầu Hoàng Mạnh Trường - một trong không nhiều những đội bóng phía Bắc vẫn "nổ tanh tách" trên các phương tiện truyền thông nhờ những phi vụ mua, bán, sử dụng cầu thủ lại có gốc gác tận…TP HCM.
Chẳng là bầu Trường trước đây mua lại đội Ngói Đồng Tâm của bầu Võ Quốc Thắng từ giải hạng Nhất, mà đội Ngói Đồng Tâm trước đó vốn được mua lại từ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Đông Á có trụ sở tại TP HCM. Nếu bóng đá Ninh Bình hiện nay là sản phẩm của một cuộc "chuyển hộ khẩu" từ Bắc ra Nam thì CLB Navibank Sài Gòn bây giờ lại là sản phẩm của một cuộc "chuyển hộ khẩu" từ Nam vào Bắc.
Ai cũng biết là cách đây 2 mùa bóng, khi TP HCM đứng trước nguy cơ trở thành vùng trắng trên bản đồ bóng đá nước nhà, cũng là khi mà một số đại gia tại TP HCM muốn mượn bóng đá để quảng bá thương hiệu thì đội QK 4 ở Nghệ An đã được mua về để khoác vào cái tên mới là Navibank Sài Gòn.
Một đội bóng khác của TP HCM đang chơi ở V.League là Sài Gòn Xuân Thành cũng là sản phẩm của những vụ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 như vậy. Gốc gác của SG.XT là đội hạng nhất Hòa Phát V&V - một đội bóng được bầu Nguyễn Đức Thụy mua lại rồi mang vào Hà Tĩnh, và sau khi không thành công ở xứ Hà Tĩnh thì đội bóng ấy mới được "kéo" vào Sài Gòn để mang tên SG.XT như bây giờ.
Có một điểm chung ở tất cả những đội bóng được hình thình từ quá trình mua - bán - sang - nhượng kiểu này, đó là sự phập phù ở gần như tất cả các phương diện. Từ Ninh Bình đến SG.XT, đến Navibank Sài Gòn…, không khó thấy rằng phần lớn các cầu thủ của tất cả các đội này đều thi đấu đơn giản chỉ để kiếm tiền.
Ở đó, chưa bao giờ tồn tại những thứ gọi là "giá trị truyền thống" hay "màu cờ sắc áo", bởi đơn giản truyền thống hay màu cờ sắc áo với họ là một số 0 tròn trĩnh. Chính vì việc cầu thủ ra sân đá bóng vì tiền nên lúc nào ông bầu thưởng đậm thì đội đá tốt, còn thưởng nhẹ thì cả đội sẵn sàng thua cho… ông bầu biết tay. Mà không chỉ ở phương diện động lực thi đấu của các cầu thủ, ngay cả phương diện động lực tồn tại, duy trì đội bóng của các ông bầu cũng là một cái gì đó rất khó nắm bắt.
Thế mới có chuyện trong thời buổi suy thoái OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, nhiều cầu thủ Navibank Sài Gòn từng bị nợ tiền lương, tiền thưởng rồi cả tiền ăn. Và đã từng xuất hiện thông tin rằng có thể chỉ trong thời gian không lâu nữa đội bóng hoặc sẽ được "sang, nhượng…", hoặc sẽ phải "chuyển khẩu" đi nơi khác.
Những đội bóng sống ký sinh trên cảm hứng và túi tiền của các ông bầu, những đội bóng mang thân phận của những kẻ "nay đây mai đó" rõ ràng là những đội bóng không truyền thống, không bản sắc. Và những cái "không" như thế chắc chắn sẽ đẩy lùi sự phát triển của bóng đá chuyên nghiệp Việt
VFF, VPF, phải hành động ngay thôi!
Ở những nền bóng đá chuyên nghiệp đúng nghĩa yếu tố "phát triển bền vững" luôn được coi trọng một cách đặc biệt. Ở đó, người ta có thể đổi tên một sân vận động, một nhà tài trợ nhưng riêng sự tồn tại của đội bóng thì nhất nhất không thể đụng vào. Bởi tên một đội bóng đại diện cho một màu cờ sắc áo, một truyền thống lâu dài, một tình yêu vĩ đại của người hâm mộ.
Không thể nói những nhà làm bóng đá Việt Nam không biết những chuyện như vậy, nhưng giữa việc "biết" và việc thi triển, giữ gìn cái "biết" vẫn tồn tại một khoảng cách rất xa. Đơn cử như đầu mùa giải năm nay đội bóng của ông bầu Nguyễn Đức Thụy tham dự sân chơi V.League với cái tên Sài Gòn FC mà theo quảng cáo của chính bầu Thụy thì "cái tên ấy sẽ giúp đội bóng mang chất Sài Gòn nhiều hơn, qua đó khiến người hâm mộ có thể tới sân đông đảo hơn".
Nhưng khi V.League chưa qua nửa đường, thì lấy lý do "phải gắn tên nhà tài trợ vào tên đội bóng để dễ bề kiếm tiền nuôi đội bóng…" mà bầu Thụy muốn đổi tên "Sài Gòn FC" thành Sài Gòn Xuân Thành. Ý định này thoạt được bị VFF thẳng thừng từ chối với lý do quy chế bóng đá chuyên nghiệp không cho phép một đội bóng thay tên đổi họ khi mùa giải đã bắt đầu. Nhưng sau đó, với những tác động từ ông cựu PCT VPF Nguyễn Đức Kiên mà VFF lại quay ra đồng ý cho đội bóng của bầu Thụy được đổi tên.
Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, một quan chức giàu quyền lực của VFF từng nói rằng trong "giai đoạn quá độ", khi một "đường ray chuyên nghiệp" chưa thực sự thành hình thì người ta không thể máy móc áp dụng những nguyên tắc chuyên nghiệp vào một cuộc chơi. Chúng tôi đồng tình với quan điểm này. Nhưng có lẽ cũng nên sòng phẳng đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì giai đoạn quá độ sẽ kéo dài tới bao giờ, khi mà giải chuyên nghiệp Việt
Nếu cứ đổ tại cho "giai đoạn quá độ" để chấp nhận việc có thể đổi tên một đội bóng như đổi một cái kẹo, một chiếc bánh, rồi có thể mua, bán, sang nhượng một CLB như mua một con cá, một mớ rau giữa chợ thì hai chữ "chuyên nghiệp" với BĐVN có lẽ không bao giờ thành sự thực!?
| Học người Nhật… Mới đây VPF đã mời những nhà tổ chức giải bóng đá chuyên nghiệp Nhật Bản (J - League) sang Việt Trong vố số những bài học mà người Nhật để lại, theo chúng tôi điều mà bóng đá Việt Nhờ một sự đào tạo, OK9 đã banh đồng bộ như vậy mà giải VĐQG Nhật Bản cũng như ĐTQG Nhật hiện nay đã có một phong cách, một bản sắc rõ ràng. Nó khác và khác rất nhiều so với những đội bóng vốn tồn tại theo kiểu "nay đây mai đó", và vốn chơi bóng theo "chủ nghĩa tùy hứng…" như những gì đang diễn ra ở cái gọi là "bóng đá chuyên nghiệp" Việt |