Kỳ nghỉ định mệnh
Laura Webb không bao giờ có thể quên được hôm đó, ký ức rõ ràng như mới ngày hôm qua. Paul, 34 tuổi- người chồng cũ của Laura đã thuyết phục cô cùng các con đi nghỉ một tuần với anh ta vào tháng 2 năm 2009. Paul là cha của hai đứa trẻ nhỏ nhất, trước đó Laura đã có 2 đứa con với người chồng trước. “Những đứa trẻ chưa bao giờ được đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá ra nước ngoài, chúng đã rất vui mừng và chính vì vậy tôi đã đồng ý”, Laura nói.
Một vài ngày trước khi lên đường, Paul đã đặt 3 chiếc vali chuyển đến nhà của Laura ở
Vào ngày họ đi, Paul đã xếp 4 vali hành lý lên xe và đưa họ ra sân bay. “Chúng tôi cùng rất nhiều gia đình khác xếp hàng để đợi kiểm tra ở sân bay”, Laura nói. “Tôi có thể nhìn thấy các nhân viên hải quan mặc đồng phục đang kiểm tra hành lý của mọi người. Cuối cùng cũng đến lượt chúng tôi, tôi nâng hành lý của mình đặt lên bàn và mỉm cười với một nhân viên hải quan, ông ta mở nó ra, nhìn vào bên trong, đóng nắp và đưa trở lại cho tôi. Sau đó Paul đặt ba vali còn lại lên, người sỹ quan mở ra, nhìn vào bên trong và đột nhiên dừng lại, ông ta gọi hai nhân viên khác và bắt đầu nói với họ bằng tiếng Tây Ban Nha. Tôi lo lắng nhìn sang Paul dò hỏi nhưng anh ta đã không nhìn vào mắt tôi.
Viên sỹ quan yêu cầu chúng tôi rời khỏi hàng và vào đợi trong một văn phòng, chiếc vali được đưa vào và Paul đứng trước nó, viên sỹ quan dốc ngược vali ra, đổ tất cả mọi thứ và lật lại, đột nhiên ông ta cầm một con dao và chọc thẳng xuống đáy vali, ngay lập tức một đám mây bột màu trắng giống như một làn khói mỏng bốc lên, mọi chuyện giống như trong phim. Tôi không thể tin được điều đó, tôi đã khóc, tâm trí của tôi lúc đó theo bản năng đã kết nối mọi việc với nhau, trước đó Paul đã gặp rắc rối với cảnh sát về ma túy. Tôi biết đó là cocain. Tôi biết Paul đứng đằng sau việc này. Tôi biết anh ta muốn lợi dụng những đứa trẻ. Tôi đã đồng ý cho chúng đi… mọi thứ đồng thời trôi qua tâm trí tôi một cách hỗn độn”.
Laura đã bị ngất xỉu và khi tỉnh lại cô thấy mình đang ở trong một căn phòng khác. “Các con tôi đang tỏ ra hết sức sợ hãi, chúng bắt đầu khóc và bám chặt lấy tôi, từ sâu thẳm tôi biết tôi không làm bất cứ điều gì sai, vì vậy tôi tin rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với chúng tôi. Tôi chỉ nghĩ rằng tôi và các con sẽ lên máy bay mà không có Paul”. Paul đã thừa nhận số cocain là của mình và rằng anh ta đã cố gắng để buôn lậu vào nước Anh. Paul nói với các sỹ quan rằng Laura không hề biết gì về những chuyện này và cầu xin họ để cô và các con đi.
Nhưng vài giờ sau đó, một quan chức lãnh sự quán Anh đến và giải thích cho họ rằng những đứa trẻ sẽ được một tổ chức của trẻ em tạm thời chăm sóc. “Không. Tôi đã thét lên với họ và ôm lấy các con tôi, tôi cố gắng không khóc và tỏ ra mạnh mẽ, lúc đó Paul đã cố gắng để ôm lấy chúng tôi nhưng tôi đã nhổ nước bọt vào anh ta, hai đứa trẻ lớn ôm chặt lấy tôi, chúng khóc thảm thiết, vài giây sau cánh cửa mở ra và tôi chỉ còn nghe được tiếng khóc của chúng”.
“Paul đã không nói một lời, nếu có con dao chắc chắn tôi đã giết anh ta”. Laura và Paul đã bị giam trong nhà tù Antonio San khét tiếng của
Sau hai tuần, Laura bị buộc tội buôn bán và vận chuyển ma túy, khi gặp lại Paul, Laura đã xông vào đánh anh ta và phải có ba người vất vả lắm mới tách hai người ra được. Laura đã trải qua một Giáng sinh tồi tệ nhất trong cuộc đời ở trong tù. Những đứa con của Laura đã trở về Anh. “Điều đó khiến tôi yên tâm nhưng không được gặp chúng vào Giáng sinh là một điều quá sức đau lòng đối với tôi, một vài tù nhân được giữ điện thoại di động và đã cho tôi mượn, tôi đã gọi về cho hai con mình nói rằng tôi đang sống tốt, sẽ sớm gặp lại chúng và mong chúng có một Giáng sinh vui vẻ. Chúng đã không khóc, rất cứng rắn và mạnh mẽ, tôi thấy mình đau đớn, tôi cũng muốn gọi về cho bố mẹ tôi nhưng tôi đã không làm được điều đó vì tôi sợ họ sẽ quá đau buồn vì tôi. Tôi chỉ nói với bản thân mình rằng các con đã được ở cùng ông bà, đó là một điều tốt, lo nghĩ về các con đã khiến tâm trí tôi luôn trong trạng thái cùng quẫn”.
Chấp nhận
Laura đã bắt đầu học tiếng Tây Ban Nha để giao tiếp với những người bạn tù khác. Thời gian trôi qua, cô cũng đã đè nén nỗi đau để cố gắng sống và trở về với các con. Thức ăn thường ngày chủ yếu là cơm, đậu, thịt và một chút rau. “Trong tù thật là nguy hiểm, tôi đã rất lo sợ về cuộc sống của mình, nếu sai lầm tôi có thể bị mất mạng. Có lần tôi nhận tiếp tế một thùng nước ép trái cây, một người phụ nữ
Tháng 7/2009, bảy tháng sau khi bị bắt, Paul thừa nhận việc vận chuyển 23kg cocain và bị kết án tù. 6 tháng sau đó, tuy Laura không nhận tội nhưng vẫn bị kết tội đồng lõa và bị kết án 4 năm 6 tháng tù. Do thời gian trả án tốt nên Laura đã được phóng thích sớm. Ước mơ gặp lại các con mình đã thành hiện thực sau 36 tháng phải trả cho một tội mà cô không làm.
Cuộc hội ngộ với các con vui buồn lẫn lộn, hai đứa con nhỏ đã không biết cô là ai, khi xa cô chúng còn quá bé. Những đứa trẻ lớn hơn đã tỏ ra hết sức vui mừng, những đứa trẻ phải ở trong trại mồ côi hơn hai tuần trước khi được trở về Anh với ông bà. Hai cô con gái út đã quên mất khuôn mặt cô nhưng từ từ và nhẹ nhàng cô đã “làm quen” lại với chúng.
Cô nói: “Cảm xúc giống như lần đầu tiên nhìn thấy chúng lúc chúng ra đời, các con tôi đã lớn rất nhiều, khi đó tôi đã quỳ xuống chỉ để nói với các con tôi rằng “xin chào”- mọi thứ như vỡ òa vì cảm xúc đã đè nén quá lâu. Tôi đã hỏi chúng xem liệu tôi có được phép ôm hôn chúng không, cả hai đều vòng cánh tay vào cổ tôi, tôi đã không thể ngăn được những giọt nước mắt cứ tuôn rơi. 2 đứa trẻ lớn hơn thì cười rất tươi, chúng vội vàng chào tôi và ôm tôi thật chặt. Chúng tôi đã ôm nhau mãi không thôi”.
Ngày đầu tiên trở lại sau thử thách nơi địa ngục trần gian, Laura đã gặp lại bố mẹ cô ở sân bay
Một ngày nào đó khi các con cô lớn lên, chắc chắn cô sẽ kể cho chúng nghe về tất cả và muốn cho chúng biết rằng vì chúng mà cô mới cố gắng để vượt qua, sống và trở về với chúng