Theo thông báo của Abdu al-Jaleel, Yunis cùng 2 sĩ quan cao cấp tháp tùng ông đã bị bắn chết ngay tại tổng hành dinh HĐQGCT, khi họ đến theo lời mời để chịu một cuộc điều tra. Nhưng con người mà nếu còn sống có thể trở thành tổng thống Libya này đã kết thúc cuộc đời một cách đột ngột, không phải vì bom đạn của kẻ thù mà bởi bàn tay phản bội của đồng ngũ.
Theo lời của Abdu al-Jaleel thì Yunis bị triệu hồi khẩn cấp từ mặt trận nóng bỏng giành giật thành phố trung tâm dầu lửa al-Breiqa về Bengazi để chịu điều tra về trách nhiệm của ông đối với việc thiếu vũ khí và mạng lưới liên lạc yếu kém khiến "quân đội giải phóng quốc gia” gặp nhiều khó khăn trong chiến đấu. Nhưng khi ông cùng hai trợ lý cao cấp đang trên đường về Bengazi thì bị một nhóm vũ trang phục kích, bắt giữ rồi hạ sát một cách lạnh lùng.
Tuy nhiên, bộ tộc và gia đình Yunis không tin vào lời giải thích của al-Jaleel. Có tin khẳng định rằng Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Qaddafi đã cố tình "tiết lộ" tin nói Yunis đã tiến hành những liên hệ khả nghi với Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Qaddafi. Việc xác của Yunis cùng 2 đồng sự của ông bị bắn, bị đốt và bị vứt bỏ cho thấy đây là biểu hiện của một vụ trả thù có tính toán và được chuẩn bị từ trước để loại bỏ ông.
Ngay cả sau khi Yunis đã chết, kẻ thù của ông còn bán tín bán nghi, bởi họ sợ đây chỉ là một kịch bản đánh lừa theo một kiểu phim ảnh nào đó. Còn đối với những kẻ tham vọng Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá bên phía đối lập thì Yunis là đối thủ cạnh tranh nguy hiểm nhất, bởi ông có nhiều cơ may trở thành Tổng thống Libya nếu chế độ Qaddafi sụp đổ. Muatasem- con trai út của Yunis nói: Có nhiều phía hưởng lợi nhờ cha tôi mất đi. Mousa Ibraheem- người phát ngôn chính thức của Qaddafi nói al-Qaeda đứng sau vụ sát hại Yunis. Còn Abdu al-Jaleel thì khẳng định "một nhóm vũ trang Hồi giáo trong hàng ngũ cách mạng" đã gây ra vụ này.
Những ngày trước giờ phút định mệnh, hoạt động của Yunis được giới truyền thông rất quan tâm, bởi những tin đồn không biết đường nào mà tin hay nghi. Lúc này có tin nói ông bị chết trận, lúc khác lại nói ông chỉ bị thương. Còn cả tin đồn rằng Yunis đang liên lạc bí mật với người của Qaddafi. Trên truyền hình Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức Libya thì hầu như hằng ngày đều có chương trình hài của nghệ sĩ Yushef Shakee'r chuyên phỉ báng Yunis và kích động giết chết ông ta.
Nhưng vì sao Qaddafi thù Yunis đến mức đòi loại bỏ ông này bằng bất cứ giá nào và bằng mọi cách? Liệu có phải chính Qaddafi đã bày đặt vụ giết hại đầy bí ẩn và gây tranh cãi này không?
Fakhri al-Abeedi- cháu gọi Yunis bằng chú ruột nói: Yunis là viên tướng duy nhất tham gia cả hai cuộc cách mạng tại Libya. Đó là cách mạng 1-9-1969 và cách mạng 17/2/2011.
Yunis không phải là một nhân vật bình thường trong thứ tự đội ngũ lãnh đạo cả của chế độ Qaddafi trước đây và của bên đối lập hiện nay. Trong lực lượng vũ trang đối lập, được gọi là "quân giải phóng Libya", ông này dường như là nhân vật số 3, chỉ xếp sau Bộ trưởng Ôk9 chương trình khuyến mãi của HĐQGCT- Jalal Dugeili và quan chức phụ trách quân sự - Thiếu tướng Oma'r al-Hareeri.
Nhưng Yunis là Tổng tham mưu trưởng, là tư lệnh chiến trường, là nhân vật chỉ huy quân sự đầu tiên của HĐQGCT dám lên tiếng chỉ trích NATO một cách công khai và thẳng thắn. Ông đòi NATO phải chỉnh lại cách đánh sao cho tránh gây thương vong đối với dân thường và giết nhầm các chiến binh cách mạng. Ông từng gào lên: "Oanh kích phải thật chính xác để tránh cho người Libya khỏi chết vì bom đạn của bạn hữu".
Abdu al-Fatah Yunis sinh năm 1944, tại một làng quê ở vùng Núi Xanh (al-Jabal al-Akhda'r) thuộc miền Đông Libya, trong một gia đình thuộc bộ tộc al-Abeedi nổi tiếng. Khi còn học trường võ bị, ông đã tham gia tổ chức bí mật của những sĩ quan tự do yêu nước mang lý tưởng thống nhất Arab. Ông từng đóng một vai trò rất trọng yếu trong cuộc đảo chính quân sự ngày 01-9-1969 lật đổ chế độ quân chủ của đế chế Idris Sanousi.
Đêm đảo chính, Yunis chỉ huy một đơn vị đánh chiếm đài phát thanh thủ phủ miền Đông ở thành phố Bengazi. Lúc ấy, Yunis mới 25 tuổi. Sau cách mạng thành công, Qaddafi đã dành cho Yunis nhiều trọng trách quân sự và Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá, trong đó có việc giao cho ông này thành lập lực lượng đặc biệt tại Bengazi mà đích thân Yunis làm tư lệnh trong mấy chục năm liền.
Yunis thường hiện diện một cách mạnh mẽ để đương đầu với mọi cuộc khủng hoảng chống lại Qaddafi. Ông luôn dũng cảm chấp nhận mọi thử thách, coi việc bảo vệ chế độ là nghĩa vụ của mình, để bảo vệ tổ quốc và nhân dân mà ông đã từng tuyên thệ.
Hồ sơ của viên tướng này cho thấy ông đã tham gia các cuộc chiến tranh giữa Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Qaddafi với các nước láng giềng. Đó là cuộc chiến tranh biên giới tháng 7/1978 với Ai Cập của Anwa'r Sadat và 2 cuộc chiến tranh với nước Cộng hoà Chad của Hussein Hebri hồi thập niên 80 của thế kỷ trước.
Nhưng cuối cùng, Qaddafi tín nhiệm dành cho Yunis trọng trách an ninh- Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá. Đó là việc bổ nhiệm viên tướng này làm "Thư ký tổng ủy nhân dân về an ninh chung", tức là Bộ trưởng nội vụ vào năm 2009. Đây là chức vụ mà Yunis đảm trách cho đến ngày 21/2 vừa qua, khi ông tuyên bố từ bỏ mọi chức vụ quân sự cũng như Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá của chế độ Qaddafi để gia nhập lực lượng phản kháng (mới bùng phát ngày 17/2) đòi lật đổ nhà độc tài.
Khi làm Bộ trưởng nội vụ, Yunis phụ trách việc đàm phán với EU về hai vấn đề hóc búa trong quan hệ với khối Tây Âu này. Đó là vấn đề người di cư và người tị nạn từ châu Phi sang châu Âu. Đồng thời, Yunis là quan chức trông coi toàn bộ hoạt động an ninh và quân sự ở miền Đông OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao. Bởi thế, khi có người báo tin cho Qaddafi việc Yunis li khai chống lại chế độ, Qaddafi đã sửng sốt, lặng người đi và sau đó một thời gian vẫn muốn tìm cách kéo ông này tách khỏi phía đối lập.
Yunis, do quá hiểu bản tính và bản chất của Qaddafi, nên khi đã quyết định theo cách mạng, ông thề chiến đấu chống Qaddafi đến cùng, đồng thời cũng khẳng định rằng Qaddafi không bao giờ đầu hàng. Theo Yunis, "con người độc đoán này" (Qaddafi) chỉ có thể tự sát hoặc bị giết chết.
Vì sao Yunis lại từ bỏ mọi chức vụ cao siêu và bổng lộc thừa thãi như thế để chọn con đường gian truân chống lại Qaddafi? Sau này, Yunis giải thích rằng ông không thể chấp nhận việc Qaddafi trấn áp dã man người biểu tình tay không và giết hại hơn 300 người tại thành phố Bengazi chỉ trong vài ngày đầu nổ ra phản kháng (17/2/2011). Qaddafi còn buộc Yunis phải dùng máy bay ném bom các đoàn biểu tình và không chịu nghe lời cảnh báo của Yunis rằng: "Nếu anh cho làm như thế, thì hàng ngàn người dân sẽ bị giết chết".
Sau khi Yunis tuyên bố li khai, ban đầu Qaddafi vẫn còn gọi ông này là "người anh em, người đồng chí của tôi trong chiến đấu và trong cách mạng". Nhưng sau đó, Qaddafi tìm mọi cách tung tin để giảm tác động tâm lý mạnh mẽ của việc Yunis li khai. Đã có tin nói Yunis bị thương, rồi lại bị bắt cóc, và bị chèn ép và đố kị...
Nhưng Yunis đã lên truyền hình vệ tinh và truyền thông quốc tế để phản ứng mạnh mẽ, rắn rỏi và khinh miệt mọi luận điệu của phía Qaddafi. Cuối cùng, Seif al-Islam (con trai thứ hai của Qaddafi) lên tiếng nói theo một cách hoàn toàn khác: "Yunis đã quá già và lẩm cẩm rồi! Ông ta rũ bỏ trách nhiệm". Rồi Thủ tướng Al-Baghdadi al-Mahmoudi cũng lặp lại luận điệu này.
Yunis không quan tâm đến những lời tuyên bố như thế và bỏ ngoài tai mọi sự đe dọa. Nhưng điều ông này lo ngại chính là một số người đã nhanh chóng tin vào những tin đồn gây nhiễu mà ông cho là "ngây ngô và con nít" do phía Qaddafi tung ra nhằm bôi nhọ và hoài nghi đối với ông.
Đến khi đài truyền hình của Qaddafi phát đi đoạn ghi hình Yunis đang họp với Qaddafi vào ngày 19/3, nói rằng đây là cảnh "Yunis tuyên thệ nhận lại chức Bộ trưởng nội vụ sau khi trở về với lãnh tụ Qaddafi", viên tướng này nói đoạn clip mà trong đó có cảnh Yunis bắt tay Qaddafi là "xưa lắm rồi"!
Ông coi đó chỉ là "một trò hề xấu xa đen tối trong lịch sử truyền thông của chế độ Qaddafi". Có lần Yunis nói với những người hỏi ông về chuyện này: "Tôi không không bao giờ làm như thế. Đừng tin những gì các anh nghe thấy. Ông ta (Qaddafi) hoàn toàn bịa đặt và dối trá"! Khi xuất hiện sự hoài nghi về lòng trung thành của mình, Yunis nói: "Tôi là một người lính trung thành với cách mạng của nhân dân chống lại chế độ Qaddafi".
Nhưng có lẽ tất cả những lời nói và hành động của Yunis cũng là chưa đủ để những người hạ sát ông an lòng mà ngừng thực hiện kế hoạch ám sát.
Sau khi Yunis bị sát hại, Abdu al-Man'am al-Hauni- đại diện của HĐQGCT Libya tại Liên đoàn Arab và Ai Cập cho rằng dù vụ đê hèn này do bàn tay nào thực hiện đi nữa, thì kẻ chủ mưu và bày đặt kế hoạch vẫn là chế độ Qaddafi. Al-Hauni tố cáo một âm mưu bất thành trước đó của Qaddafi nhằm loại bỏ Yunis.
Đó là vụ ngày 22/2, chỉ một ngày sau khi Yunis tuyên bố li khai, một kẻ tay sai của Qaddafi đã bắn vào viên tướng, nhưng đạn lại trúng người bên cạnh. Theo al-Hauni, suốt 5 tháng qua, bộ máy của Qaddafi không ngừng tìm cách hãm hại Yunis; từ việc kích động giết chết ông này, đến tung tin hiểm độc nhằm gây hoài nghi trong hàng ngũ đối lập về lòng trung thành của ông với cách mạng.
Bây giờ đang nổi lên một câu hỏi lớn: Ai trong hàng ngũ cách mạng chịu trách nhiệm về cái chết của Yunis? Có người nói chính lãnh đạo HĐQGCT ra lệnh giết ông ta vì "tội phản bội". Có người lại cho rằng tình báo của Qaddafi đã xâm nhập hàng ngũ phe đối lập và thực hiện vụ này. Một luồng suy đoán khác cho rằng có nhóm li khai khỏi hàng ngũ cách mạng đã đơn phương thực hiện vụ sát hại Yunis.
Dù sao thì cũng có nhiều người không thực tin tưởng ở Yunis bởi ông có cả một quá trình phục vụ đắc lực và trung thành với chế độ do Qaddafi đứng đầu.
Ngày 28/2/2011, một tổ chức nhân quyền tại Thụy Sĩ đưa ra lời phê phán nói chính Yunis đã mở đường thoát cho đại tá Abdullah Abdu Sanousi - Cục trưởng tình báo quân đội của Qaddafi- tháo chạy khỏi Bengazi sau khi ông này đã bị bao vây chặt trong căn cứ của tiểu đoàn an ninh mang tên al-Fadeel Bou Oma'r tại Bengazi. Đây là trận đánh quyết định giải phóng thành phố Bengazi, trong đó có hàng chục người đã thiệt mạng. Tổ chức này cũng tố cáo Yunis là "nghi can số một" trong vụ thảm sát tại nhà tù Abu Saleem hồi tháng 6/1996, giết hại 1.270 tù nhân tay không. Ông này cũng bị cho là phải chịu trách nhiệm về cuộc đàn áp người biểu tình của người nổi dậy tại Bengazi ngày 17/2 vừa qua, khiến 12 người biểu tình tay không thiệt mạng và hàng chục người bị thương.
Khi ấy, Yunis chưa từ bỏ chế độ Qaddafi và vẫn là người chịu trách nhiệm về an ninh và quân sự của Qaddafi ở miền Đông. Phải chăng có những người mang hận thù với tướng Yunis về những vụ kể trên và chính họ đã ra tay loại bỏ ông này cho dù ông đã trở thành vị tư lệnh của quân đội cách mạng chiến đấu chống lại chế độ Qaddafi? Phục thù cũng là một truyền thống của người Hồi giáo trong ứng xử giữa các bên tranh chấp