Những thêu dệt ma quỷ nơi Cực Lạc Viện
Cực Lạc Viện, nằm trên diện tích khoảng 200m², là ngôi chùa đầu tiên tại Đà Lạt có trồng cây tùng tán, và chỉ trồng duy nhất 1 cây như hiện nay. Trong tu viện, có 2 ni cô tu tịnh. Ngoài việc tập trung vào kinh sách niệm Phật, và thực thi giới luật Phật pháp, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chính của họ là trồng hoa và chăm sóc cây cối trong khuôn viên tu viện.
Cô Ba, người nữ tu trong thiền viện tiết lộ: "Đây là chúng tôi tự tu, nữ tu nên không cho người lạ vào trong Viện. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trong Viện nếu có người vào giúp thì phải công khai và có bộ phận kiểm tra thân phận rõ ràng".
Quả thật, Cực Lạc Viện rất ít khi có người ra vào, hầu hết các ngày trong năm đều đóng cửa. Người trong Viện, từ nhiều năm gần đây, đã không giao tiếp nhiều với người ngoài đạo và trong khu vực xung quanh chùa.
Cuộc sống trong chùa luôn là dấu chấm hỏi với người dân xung quanh. Nếu nhìn lướt qua từ bên ngoài vào, trong viện không khác là căn nhà bỏ trống, kín cổng cao tường, im lặng và có phần thiếu sức sống. Hai ni cô tu tịnh tại đây, phải đối mặt với không ít lời dị nghị của những người xung quanh, nhưng họ vẫn tiếp tục đi trên con đường tu hành mà họ đã chọn.
Cực Lạc Viện nơi có lời đồn ma ám.
Chùa đóng cửa việc cúng dường không thực hiện được, hơn nữa đây là "chùa tư nhân" tức là người trong chùa tự giác ngộ, tự tìm đến với con đường tu thiền Phật pháp, tất nhiên là vẫn nằm trong sự quản lý của giáo hội. Vì không có tiền cúng dường, nên nguồn sống chủ yếu của 2 ni cô trong chùa là việc buôn bán rau, cây cảnh và hoa.
Họ bán hoa, và cây cảnh cho những thương lái là khách quen đã hàng chục năm nay. Với rau cải, họ bán cho các đầu mối thu mua ngoài chợ. "Cuộc sống cũng gọi là vừa đủ", cô Ba, người không nhớ nổi là mình đã sống trong chùa từ năm mấy tuổi, cho biết như vậy.
Nhiều người khi nghe gọi thầy Đạt nghĩ rằng đó là sư, nhưng thực ra đó là ni, vì tu thiền có thành tựu nên được gọi là "thầy". Thầy Đạt năm nay đã ngoài 60 tuổi, nhưng vẫn còn tinh anh, minh mẫn lắm. Thầy là học trò của sư bà Thanh Nguyên, sau khi sư bà mất, thầy trông coi và là trụ trì của chùa.
Cuộc sống trong Cực Lạc Viện khép kín đến mức ngay cả những người xung quanh nếu còn trẻ tuổi thì khó mà biết đến sự hình thành và gốc tích của ngôi Cực Lạc Viện. Dường như Cực Lạc Viện là góc chìm khuất và mang dáng vẻ bí ẩn trong thành phố hoa đang phát triển mạnh mẽ trên cao nguyên lạnh này.
Xưa nay, Viện có quy tắc riêng là: người ngoài không ai được vào trong. Để thực hiện quy tắc này, viện luôn đóng cửa mỗi ngày, trừ những dịp lễ lớn như Phật Đản, Tết Nguyên đán, chính điều này, càng làm cho lời đồn Cực Lạc Viện bị… ma ám dâng lên cao hơn và in hằn sâu sắc hơn trong trí nhớ của nhiều người vội vàng ghé qua.
Dù vậy tìm hiểu sâu hơn qua lời kể của 2 nữ tu trong viện, có thể khẳng định, Cực Lạc Viện vốn không hề có ma quỷ như lời đồn đoán, thêu dệt. Thầy Ba, khi nói về việc này cho biết: "Viện của chúng tôi không hề có ma hay quỷ gì cả. Ma quỷ nằm trong tâm những kẻ có ác tâm tung tin đồn này. Nơi đây chúng tôi tập trung kinh kệ, tuân thủ giáo lý, sống cuộc sống thanh sạch. Lời đồn ma quỷ là do những người không hiểu rõ về Viện, và không có thiện cảm với Viện".
Trong Viện ít khi bật điện vào ban đêm vì "chỉ có 2 người OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á, tiết kiệm vẫn hơn". Cũng vì Viện ít khi bật điện vào ban đêm, trông lại có phần cũ kĩ, rêu phong, vì nhiều năm nay không sửa chữa, nên khó tránh khỏi lời thêu dệt tâm linh, huyễn hoặc của người đời.
Tuy Viện có 2 tầng lầu, 6 phòng, nhưng chỉ tầng dưới căn phòng ở giữa là được thắp điện hàng đêm, vì đó là nơi nghỉ ngơi tu thiền của 2 vị ni cô trong chùa. Cuộc sống tu thiền vốn thanh tịnh nên họ cũng không buồn nghĩ nhiều chuyện của dòng đời ngoài bên ngoài cánh cửa Thiền Viện.
Theo kí ức của nhiều người sống xung quanh viện Cực Lạc, trước kia hàng đêm vẫn thấy bóng hình mờ ảo di chuyển từ căn phòng này sang căn phòng khác của Viện, bóng áo lờ lờ, kéo dài theo đốm sáng mờ mờ, có màu xanh le lói. Bà Nguyễn Liễu cho biết: "Trước kia, chúng tôi mỗi lần đi ngang qua Viện vào ban đêm vẫn thấy lo sợ với không khí rờn rợn. Những năm gần đây, cuộc sống hiện đại, sự xuất hiện của đèn điện đường, làm sáng hơn con phố nên cũng an tâm, dù vậy, đôi lúc đi qua nhìn vào vẫn thấy có phần sợ hãi".
Việc Cực Lạc Viện có bị ma ám hay không? Đã có câu trả lời chính thức. Trước kia, Viện vốn là nhà riêng của sư bà Thanh Nguyên. Sau khi sư bà giác ngộ Phật pháp, đã hiến nhà mình thành tu viện. "Nhiều người không hiểu chuyện cho rằng, người trong chùa bị ma ám nên mới đến tu trong ngôi Viện có phần âm u lạnh lẽo này. Suy nghĩ đó là sai trái và nên sớm loại bỏ đi", ông Đông, tổ trưởng tổ dân phố nơi đây, cho biết.
Cây tùng tán đầu tiên ở Đà Lạt
Câu chuyện ma ám kết thúc, quay nhìn sang gốc cây tùng tán đã hơn 30 năm tuổi, bất kì ai đều có thể nhìn thấy sự già cỗi của cây. Nhiều người vẫn lầm tưởng đây là cây thông, vì trông vẻ bề ngoài khá giống nhau, nhưng cây thông khác nhiều điểm so với cây tùng tán đặc biệt là tán lá, và thân cây.
Cây Tùng tán này vẫn được 2 ni cô trong viện gọi là: "Cây tổ" của các cây cối trong thiền viện, vì lớn tuổi nhất và cao to nhất. Thầy Thích Nguyên, chùa Tâm Thiện, nằm cách không xa lắm Cực Lạc Viện, cho biết: "Tôi đã tu ở nhiều chùa ở Đà Lạt và đi tất cả các ngôi chùa ở đây, nhưng nếu nói về cây Tùng tán to nhất và lớn tuổi nhất thì chỉ có ở Cực Lạc Viện mà thôi".
Gốc cây tùng tán, già cỗi nhất Đà Lạt.
Cũng 1 trải nghiệm thời gian như thế, ông Nguyễn Phong, 73 tuổi, lái xe ôm ở Đà Lạt hơn 50 năm qua, khẳng định: "Cây Tùng tán này, có rất ít người Đà Lạt biết đến, vì nằm sâu trong đường Vạn Hạnh, 1 đường nhỏ, dân cư cũng không đông đúc lắm, tôi lái xe ôm khắp các ngõ ngách nên mới may mắn biết được".
Sư bà Thanh Nguyên là người đầu tiên đem giống cây này về trồng tại Đà Lạt. Một người bạn của sư bà Thanh Nguyên đã mang 3 cây Tùng bách từ Thái Lan trở về Việt Nam, nhưng thời điểm đó, trồng được cây này ở Việt Nam là rất khó vì sự khác biệt khí hậu.
Sư bà Thanh Nguyên chăm 3 cây chỉ được 1 cây sống sót. Ngày nay, cây tùng tán này, trở thành "người già của thành phố", cái tên được gọi theo tuổi và độ lớn của cây.
Khí hậu không phù hợp với cây tùng tán khi mới đưa về Đà Lạt, đã khiến cho 2/3 cây bị chết khi mới ươm trồng được vài tháng. Tùng có nhiều loại như: Tùng búp, Tùng tán.v.v. Theo lời kể của thầy Đạt, sư bà Thanh Nguyên khi còn sống đã tốn rất nhiều công lao chăm bón mới có thể duy trì được sự sống bền vững đến tận ngày nay cho cây Tùng bách này. "Ngày nào sư bà cũng phải ngó qua cây vài lần mới an tâm đi nghỉ ngơi được", thầy Đạt cho biết.
Trong đêm mưa lạnh lẽo, Đà Lạt mù sương buổi sớm, cây Tùng tán trong viện chọc thẳng lên trời cao như 1 sự thách thức với khí hậu. Thầy Đạt và cô Ba khi chưa tìm đến với Phật pháp vốn là 2 chị em. Họ lớn lên bên nhau từ thuở lọt lòng trong sự giúp đỡ của dòng đời nơi phố phường, không biết cha mẹ mình là ai. Họ được sư bà Thanh Nguyên nhận nuôi và hướng theo con đường tu thiền Phật pháp.
Cây Tùng tán già cỗi này, in đậm bàn tay chăm sóc của họ. "Nhớ ngày mới về viện Cực Lạc, cây Tùng tán vẫn chưa cao như bây giờ, phải thường xuyên vun đất vào gốc cây vì địa hình đồi dốc, trời mưa đất bị rửa trôi, nếu không đắp đất thêm vào gốc thì phần rễ cây sẽ chết dần", cô Ba nhớ lại. Việc tưởng chừng đơn giản nhưng phải lấy đất cách cả cây số rồi dùng xe rùa chở về mới đủ đất đắp cho cây.
Khi cây lớn dần, đã có mấy lần viện phải làm lại sân và tường rào vì rễ cây phát triển, làm hỏng sân và tường. "Ngày ấy tôi còn nhỏ lắm, 3 cây mang về đều phải có lồng vải phủ quanh để tránh sâu bọ, mưa làm bật gốc, vì cây non mà, nhưng cuối cùng chỉ còn được cây này là còn sống mà thôi. Phải chăm sóc vun bón thường xuyên khi cây còn nhỏ", cô Ba kể lại theo trí nhớ của mình từ khi còn nhỏ tuổi. Khi cây đã lớn, Cực Lạc Viện phải tính toán diện tích để trồng các cây khác nhằm tạo môi trường cho các loại cây trồng phát triển.
"Dù vậy, khi cây lớn rồi, nỗi lo về việc địa hình đồi dốc nếu cây ngã thì nguy to ấy chứ, cây cao có khi đã hơn 50 mét rồi, lại nằm trong khu dân cư khá đông đúc thế này, lỡ có chuyện gì thì hậu quả khó lường được", thầy Đạt tâm sự nỗi lo lắng trong lòng mình, về sự trưởng thành của cây.
Theo lời kể của người dân trong phường và những người trong viện thì : Vào thời điểm những năm 1970 - 1980, loại cây này ở Việt Nam chưa nhân giống và lai tạo được nhiều như hiện nay, nên cây tùng tán tại Cực Lạc Viện, chính là cây đầu tiên tại Việt Nam. Dù thế nào đi chăng nữa, 1 điều có thể khẳng định chắc chắn rằng: đây là cây Tùng tán sống lâu nhất và có mặt sớm nhất tại Đà Lạt - Lâm Đồng