Có lẽ trong cuộc đời mỗi người không ai là không một lần " đáo qua" bệnh viện. Nhẹ thì cũng là đi thăm khám thường xuyên, khám định kỳ sức khỏe. Nặng thì nằm đôi ba ngày hoặc một tuần, mươi ngày để chữa chạy bệnh gì đó. Phụ nữ vào những năm tuổi trẻ thường một hoặc vài bận gì đó phải vào viện C - Viện chăm sóc bà mẹ và trẻ sơ sinh (tên gọi trước đây của Bệnh viện Phụ sản Trung ương) hoặc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội để sinh nở. Đó là niềm vui lớn về tinh thần nhưng cũng không tránh khỏi nỗi đau lớn về thể xác.
Nhưng nói chung việc vào viện là việc bất đắc dĩ - việc chẳng đặng đừng, việc cực chẳng đã chứ ai cũng sợ. Nhất là với những người "nhát gan" như người viết bài này. Chỉ đi qua cổng bệnh viện là đã sợ rúm tứ túc lại rồi. Hoặc vô tình mà ngửi thấy mùi ête là cũng thấy hãi lắm.
Vậy mà những ngày tháng Tư vừa qua ngày nào tôi cũng phải vào Bệnh viện Việt - Đức để thăm cậu em ruột bị bệnh phải mổ tại đây. Cậu ấy bị khối u ở não phải chữa ở Khoa Thần kinh. Đây quả là căn bệnh nan y. Nhưng cũng nhờ những ngày ra vào bệnh viện này mà tôi thấy được nhiều chuyện vui buồn, lo âu của người bệnh cũng như đức hy sinh, sự hết lòng vì người bệnh của các bác sĩ Bệnh viện Việt - Đức.
Vừa qua cổng bệnh viện là thấy ngay cảnh "một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ". Các cụ nói chẳng sai tí nào. Bên mỗi chiếc cáng được các y sĩ, hộ lý khênh vào phòng cấp cứu là y như rằng có năm bảy người nhà là vợ con hay chồng con cùng những người thân thích chạy theo mặt đầy lo lắng. Tất cả ánh mắt của họ đều gửi gắm lòng tin thiết tha nơi bác sĩ. Người gãy tay, kẻ gãy chân. Người đầu mặt máu me. kẻ ốm o xương bọc da xanh tái... Tất thảy, dù bị bệnh gì thì không khí bao trùm chung từ cổng bệnh viện tới phòng cấp cứu hay phòng khám cũng đều là dáng vẻ lo âu. Những chiếc xe đẩy, xe cáng người bệnh phía trên treo bình oxy hay bình huyết thanh lủng lẳng từ phòng khám mỗi ngày cứ nườm nượp tiến vào các khoa... Khoảnh sân phía trong Bệnh viện Việt - Đức lúc nào cũng đầy người nhà bệnh nhân ngồi chờ tin tức của người thân hoặc chờ tới giờ để được lên phòng bệnh thăm nuôi, săn sóc.
Ngược với không khí âu lo bao trùm là mùi hương thơm ngào ngạt cứ vô tư tỏa ra từ những tán cây hoa ngọc lan, hoa móng rồng được trồng từ rất lâu năm rồi trên sân Bệnh viện Việt - Đức. Cây nào cũng cao lớn sừng sững tỏa bóng mát khắp sân. Không biết vị bác sĩ - nhà lãnh đạo nào trước đây của bệnh viện đã lãng mạn đến thế khi cho trồng ở đây những cây hoa mà chỉ ở chùa chiền người ta mới trồng. Hương thơm thanh tao như át đi mùi thuốc sát trùng và át đi tiếng dao kéo sủng sẻng! Mùi hoa thật quyến rũ và đầy an ủi cho lòng người dịu lại trước sự lo âu về những căn bệnh hiểm nghèo.
Các bác sĩ ở Bệnh viện Việt - Đức nói riêng, các bệnh viện khác chắc cũng vậy đã thật sự là Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 quá tải. Ngày nào cũng như ngày nào... người bệnh vào hôm trước chưa khỏi đã thấy bệnh nhân mới vào rồi... Phòng ốc thì vẫn thế làm sao để có đủ chỗ cho tất cả bệnh nhân? Tôi chẳng lấy làm lạ khi thấy nhiều người được đưa từ phòng hồi sức (sau mổ) về khoa của mình nhưng vì thiếu giường nên phải nằm tạm dọc hành lang cái đã. Dù gương mặt rất mệt mỏi sau ca mổ dài 7-8 tiếng đồng hồ, đầu quấn băng trắng toát nhưng họ vẫn thều thào nói rằng không sao, có hành lang nằm tạm thế cũng là tốt rồi. Và có lẽ ở đời không ai thương nhau, cảm thông với nhau sâu sắc như những người đồng bệnh. Nén cái đau của mình để chịu đựng chung những cú la hét, nói năng lảm nhảm, chân tay giãy đạp của Khoa Thần kinh. Cũng chẳng ai phải xấu hổ hay ngượng ngùng khi thấy bạn bệnh đôi lúc hớ hênh khoe "cái tuổi thanh xuân" của mình mỗi lần không tự chủ được hành vi.
Càng khâm phục những người vợ, người chồng, người con, người cháu hiếu nghĩa đêm đêm được phép "ngủ ngồi" bên giường bệnh để lúc cần là có ngay sự chăm sóc mà không ai có thể thay thế được. Đúng là một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ và một giọt máu đào hơn ao nước lã... Trộm nghĩ nếu không có những giọt máu đào này con người sẽ cô đơn biết bao nhiêu! Sự chăm sóc tận tình của những người thân hẳn cũng quí, cũng có tác dụng lớn ngang với những liều thuốc mà bác sĩ đã tận tình cứu chữa. Hai điều này đã phối hợp với nhau khiến bệnh nhân sẽ chóng khỏi bệnh hơn, thấy trân trọng hơn cuộc đời mà mình đang được cứu sống.--PageBreak--
Ngày xưa, năm 1963, cách đây 47 năm, mẹ tôi khi ấy còn rất trẻ cũng được đưa từ Hưng Yên lên mổ ở Bệnh viện Việt - Đức. Tôi chỉ là cô bé con lên thăm mẹ mà giờ vẫn nhớ như in căn phòng mẹ tôi nằm ở tầng một - giờ là Khu Hành chính của bệnh viện. Hàng ngày vào thăm em, đi qua khu này tôi đều ngó vào tưởng như mẹ tôi sắp bước ra từ đó. Bây giờ lại đến em tôi đến đây để được các bác sĩ của bệnh viện này giúp đỡ. Thử hỏi không cảm động sao được?
Một thìa cháo, một cốc sữa người bệnh nhúc nhắc ăn được uống được cũng là niềm vui cho cả phòng. Và cũng trộm nghĩ, bệnh nhân ngày nào cũng đông như thế làm sao mà các bác sĩ Trưởng khoa cũng như các bác sĩ chuyên khoa săn sóc theo dõi cho xuể để kê đơn, để điều chỉnh các loại thuốc cho phù hợp? Ấy vậy mà vẫn ổn! Họ thực sự là những người tài. Những tấm phim chụp những mạch máu li ti... mình "người trần mắt thịt" nhìn chả thấy gì nhưng các bác sĩ giơ lên là đọc ngay vanh vách các triệu trứng và diễn tiến của bệnh... để hội chẩn và quyết định "xử lý" nó như thế nào!
Nhưng quả thật nơi sợ nhất ở bệnh viện vẫn là khu phòng mổ. Mỗi bệnh nhân khi được ngồi trên xe để hộ lý đẩy vào phòng mổ tâm trạng họ chắc cũng không khác mấy so với người sắp ra pháp trường! Những người thân ngồi chờ ở sân ngoài cũng căng thẳng không kém. Một giờ... hai giờ rồi ba giờ trôi qua... không thấy tăm hơi gì. Người bệnh vẫn còn trên bàn mổ... Bác sĩ đang chăm chú vào từng nhát kéo, từng tia máu li ti, từng giây thần kinh nhỏ xíu cắt nối, khâu vá... Chao ôi là hồi hộp, là lo lắng mà không có cách gì giải tỏa được ngoài việc cứ dõi mắt về phía phòng mổ mà chờ đợi…
6 giờ rồi bảy giờ trôi qua... Cánh cửa phòng mổ hé mở... Bác sĩ trán lấm tấm mồ hôi xuất hiện. Gia đình bệnh nhân xô lại nhìn bác sĩ chờ đợi..." Ổn rồi". Bác sĩ khẽ nói. Và, chỉ cần có thế là những người thân đã ôm nhau sung sướng. Ca nào cũng vậy. Tâm trạng chờ đợi, hy vọng, mừng vui là tâm trạng chung ở cửa mỗi phòng mổ. Nói không ngoa, hình bóng các bác sĩ những khi ấy lừng lững như tỏa ánh hào quang rực rỡ chẳng khác gì hào quang của các vị cứu tinh trước con mắt của mọi người. Những lúc ấy mới thấm thía OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao có nhiều bác sĩ giỏi, có nhiều những đôi tay vàng để trị bệnh cứu người thật quý hóa biết bao nhiêu!
Bên cạnh khu phòng mổ có một phòng dành làm phòng lưu niệm, phòng tưởng nhớ hai cha con GS-Bác sĩ nổi tiếng Tôn Thất Tùng và Tôn Thất Bách. Tôi cũng như bao người thân của bệnh nhân mỗi lần đi qua căn phòng khép kín này đều chậm bước và kính cẩn tưởng nhớ đến tài năng và công lao của hai cha con bác sĩ. Họ là niềm tự hào không chỉ của Bệnh viện Việt - Đức mà còn là niềm tự hào của nền Y học nước nhà.
Giám đốc Bệnh viện Việt - Đức hiện nay là TS - bác sĩ Nguyễn Tiến Quyết, bác sĩ chuyên khoa về gan, tim mạch nhưng ở cương vị cao nhất của mình nên ông vẫn phải nắm bắt thường xuyên các ca mổ khó của các khoa khác. Ông cho biết mỗi ngày Bệnh viện Việt - Đức phải mổ tới 150 ca! Một con số thật khủng khiếp. Mổ theo lịch xếp, đã dành, còn nhiều ca mổ gấp đa số là cấp cứu, là từ tai nạn Ok987 hiện đang mở. Ca của cậu em tôi may mắn được Thạc sĩ - bác sĩ Lê Hồng Nhân, Phó khoa Phẫu thuật thần kinh là một trong những bác sĩ giỏi của bệnh viện mổ cho. Ông đã ba, bốn lần được đi trao đổi nghiệp vụ ở nước ngoài. Hơn nữa nói về việc mổ xẻ thì trong ngành Y đều cho rằng Bệnh viện Việt - Đức là đứng đầu bảng. Dù vậy cả nhà vẫn như ngồi trên đống lửa. May sao, lạy trời, cho đến nay mọi chuyện đều ổn cả.
Thầm nghĩ, ngày nào các bác sĩ cũng phải mổ với cường độ cao như thế không biết các anh dành thì giờ cho gia đình để nghỉ ngơi, thư giãn hay giải trí thưởng thức văn hóa Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 vào lúc nào? Thật xa xỉ, lạc lõng và nhỏ nhoi biết bao khi đưa tặng các anh tập sách hay đôi vé xem phim! Có đến đây mới thấy các "kỹ sư tâm hồn" chớ tưởng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP mình làm đã là nhất - sự giành giật cuộc sống cho con người mới thật kỳ diệu và cần thiết biết bao! Trước hết con người cần phải khỏe cái đã. Sống khỏe và không bệnh tật, đó là một hạnh phúc lớn. Nhưng cũng không hiểu sao bây giờ con người mắc nhiều bệnh đến thế? Bệnh ung thư và u bướu cũng quá nhiều. "Bệnh từ miệng vào - họa từ mồm ra" các cụ từng bảo thế. Vì vậy ăn uống, nói năng càng cần phải giữ gìn, cẩn trọng cũng là phải.
Ở Khoa Gây mê hồi sức của bệnh viện này cũng liên tục quá tải. Thạc sĩ - bác sĩ Đỗ Danh Quỳnh, Phó Trưởng khoa Gây mê hồi sức cho biết, các bệnh nhân sau mổ được đưa vào đây đa phần là những ca nặng, phải thở ôxy. Mê man không biết gì, trên người phủ một tấm vải trắng để tiện cho các bác sĩ, hộ lý cứu chữa, chăm sóc. Khắp hai cánh tay là dây truyền dịch, ngực gắn những ống để đo nhịp tim, huyết áp. Đầu giường bệnh nhân nào cũng có máy để bác sĩ chỉ cần nhìn những con số trên đó là biết bệnh nhân ra sao. Các khoa khác có thể thay nhau nghỉ được một chút nhưng riêng Khoa Hồi sức, các bác sĩ, hộ lý lúc nào cũng phải có đông người hơn để trực 24/24h.
Có những ca cấp cứu hồì sức rất thương tâm như một cháu gái 4 tuổi chỉ đứng chơi ở ngõ mà một chiếc xe máy chở hàng đi qua va vào đầu cháu cũng làm cháu bị chấn thương sọ não. Mặc dù được các bác sĩ chữa chạy tận tình nhưng cũng không cứu nổi. Bố mẹ cháu đau đớn vật vã ở ngoài sân bệnh viện khiến ai cũng xót xa. Lại có cháu trai 9 tuổi đi ôtô với bố từ Quảng Ninh về Hà Nội bị xe ôtô đi ngược chiều tông vào phải mổ não 2 lần rồi mà vẫn chưa tỉnh táo được như trước. Ngày nào bố mẹ, ông bà cô chú cũng vây quanh cháu chăm sóc, dỗ dành và hy vọng cháu sẽ chóng trở lại trường học với các bạn. Nhưng cháu vẫn chưa thể nói được. Từ đôi mắt đen của cháu luôn ứa ra hai dòng nước mắt... trông thật tội nghiệp. Thấy các cháu bị như vậy không ai là không cảm thấy căm giận những kẻ "vượt ẩu phóng bừa" gây đau lòng, khổ sở cho không biết bao nhiêu con người trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến!
Những ngày tháng Tư - bao nhiêu là ngày lễ trọng của OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, Ngày Giỗ tổ Hùng Vương ư, ngày 30/4, 1/5, 7/5 và 19/5 ư, nhẽ ra mọi người ở bệnh viện này - từ bác sĩ đến bệnh nhân - đều có thể được đi nghỉ, đi chơi đâu đó nhưng tiếc thay, bệnh trọng thì phải chữa, nó chẳng chừa ngày lễ hay ngày nghỉ để không hành hạ con người. Và, cứu người như cứu hỏa - các bác sĩ vì thế cũng phải hy sinh những ngày nghỉ của mình. Có đến đây thăm nom cậu em mới càng thêm bội phần kính trọng những người khoác blouse trắng của Bệnh viện Việt - Đức nói riêng và các bệnh viện khác nói chung của ngành Y. Những bác sĩ đã và đang làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP cao cả và đầy nhân văn, đó là trị bệnh cứu người!
Hà Nội, tháng 5/2010