Bé xíu, đánh vật với sách vở. Tốt nghiệp tú tài, loay hoay với đại học. Trở thành ông cử nhân, lại đong đưa một chỗ làm. Có một chỗ làm, thì trầy vi tróc vẩy bởi món nợ đời mang tên cuộc sống. Vừa ngơi ngơi với món nợ ấy, thì lấy vợ sinh con. Rồi, lần này thì xong hẳn, hào hoa để lại, rong chơi để lại, nghệ sĩ nửa mùa để lại, cá tính để lại… cứ lao vào Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP làm quần quật như một con lừa thồ hàng đang đi trên đỉnh dốc để làm sao vợ đủ ăn, con đủ mặc cùng hàng vạn thứ khác. Đó là còn chưa kể đến chuyện phụng dưỡng mẹ cha, giúp đỡ anh em, họ hàng với cả bạn bè.
Cuộc sống mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi. Thi thoảng, phởn chí lên giả vờ quên mưu sinh một khắc, hứng chí một khắc, giả đại gia một khắc, ngụy phong lưu một khắc… để xong khoảnh khắc nhanh như chớp mắt ấy lại cuống cuồng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 để bù đắp vào khoản thâm hụt.
Tiền thì có là gì đâu(?!). Nhưng, đích xác đó là một phương tiện cần thiết của cuộc sống. Không có nó, tình thật là không biết phải làm sao. Người thành đạt sẽ bảo, tiền không quan trọng sức khỏe mới quan trọng. Tuy nhiên, khi chưa thành đạt thì sức khỏe chẳng là gì so với tiền cả.
Mà đâu chỉ mỗi chuyện tiền, bởi phàm là người đều có sự ghen tị chỉ là khác nhau về biên độ mà thôi. Người có học thức, có tài năng sự ghen tị đối với người khác ít ít. Còn người kém tài năng một chút, thiếu sự tu dưỡng một chút thì cứ chồng nỗi tị hiềm này chất thêm sự ganh ghét khác. Khổ ải biết mấy.
Làm người là may, mà làm người cũng cực là vì vậy. Đâu phải ngẫu nhiên là cụ Nguyễn Công Trứ bi phẫn viết "Kiếp sau xin chớ làm người / Làm cây thông đứng giữa trời mà reo". Bọn trẻ tếu táo, "Kiếp sau xin chớ làm người / Làm con gà trống mặc đời rong chơi". Tất nhiên, mỏi mệt thì bảo tào lao vậy thôi, chứ làm người hay làm một gì đó không phải là người thì vẫn cực như nhau mà thôi.
Vậy đó, có quá nhiều thứ mà chúng ta đã phải lo lắng trong cuộc đời này, cũng có quá nhiều thứ mà chúng ta phải che chắn trong cuộc đời này. Bấy nhiêu, đã đủ khiến chúng ta suy nhược rồi. Nỡ nào, lại đi cài bẫy nhau.
Làm gì có chuyện mục đích bao biện cho hành động, làm gì có chuyện kích thích lòng tham của người khác rồi lại tự hào "Tui mới làm một việc tốt. Tui vạch mặt bọn tham quan". Làm người, ai lại làm vậy. Không nhẽ, cứ bắt những cô gái khiêu khích trước mắt nam nhân nhằm tóm cổ tay nào không kiềm chế được dục vọng bản năng sao(?!).
Không yêu thương nhau được thì thôi, cũng đừng khiến nhau khó khăn hơn. Chứ ai lại mang một món hoạnh tài đặt trước mắt người khác để rồi chờ đợi người ta nẩy sinh lòng tham xong bí mật thu thập bằng chứng rồi đi tố cáo bao giờ.
Đành rằng, sống buông thả phải trả giá. Lạm quyền trục lợi phải trả giá. Thế nhưng, quẳng ra miếng mồi để câu người khác có phải là quá đáng lắm không(?!).
Làm sao người ta có thể tin rằng sẽ khiến mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn bằng cách tạo ra những cái bẫy nhằm gieo rắc sự nghi kỵ cho những người xung quanh. Bởi người ta chỉ có thể giúp nhau trở nên thiện tính bằng một tấm chân tình. Chứ không nhẽ ngồi nói chuyện với nhau cứ chằm chằm nhìn xem "
Thế thì còn gì là vui, thế thì còn gì là đời nữa.
Nếu tôi nhớ không nhầm, cố thi sĩ Lưu Trọng Lư sinh thời có bảo "Ngay cả khi tuyệt vọng nhất, tôi cũng không nguôi niềm tin vào con người". Vậy đó, cái tâm thế của trí thức phải vậy. Chứ miệng thì bảo mình là tri thức, là đại diện cho chính nghĩa để mưu toan giăng một cái bẫy và xem việc người khác sập bẫy là một chiến tích đáng được khen ngợi, thì còn gì là tri thức, thì còn gì là chính nghĩa nữa, có phải không?