Câu hỏi của tôi chỉ xuất hiện sau "sự cố" vái lạy trọng tài của Lê Công Vinh trên sân Cao Lãnh vừa qua. Lê Công Vinh là cầu thủ Việt
Một cầu thủ thực sự được coi là chuyên nghiệp cần hội tụ rất nhiều yếu tố cả về chuyên môn bóng đá và ngoài bóng đá. Đương nhiên, một cầu thủ muốn chơi ở sân chơi chuyên nghiệp thì trước tiên họ phải đạt yêu cầu về trình độ chơi bóng và sức khỏe để đáp ứng yêu cầu về chuyên môn. Hai yếu tố này cần thiết nhưng chưa đủ để làm nên một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Yếu tố ứng xử của cầu thủ trong môi trường bóng đá và trong cuộc sống là một yêu cầu quan trọng không kém yêu cầu về chuyên môn và sức khỏe của một cầu thủ chuyên nghiệp.
Chúng ta đều biết, để một cầu thủ có những ứng xử chuẩn mực trong môi trường bóng đá và trong cuộc sống thì họ phải được Ok986 tải ứng dụng, học tập và rèn luyện không ngừng. Nhờ có kiến thức và sự hiểu biết cầu thủ mới có nhận thức. Từ nhận thức mới trở thành có ý thức. Và, từ ý thức cầu thủ mới có những ứng xử chuẩn mực.
"Cái vế" quan trọng thứ hai làm nên một cầu thủ chuyên nghiệp cũng là điểm yếu, điểm hạn chế của nhiều cầu thủ Việt
Hành trình hướng đến chuyên nghiệp của bóng đá Việt Nam thời gian qua đã bộc lộ khá nhiều vụ việc trong và ngoài sân cỏ chứng minh cho nhận định này: Việc một cầu thủ đồng thời ký một lúc 2 hợp đồng với 2 câu lạc bộ bóng đá; việc cầu thủ đội trưởng của một đội bóng kéo cầu thủ ra sân ngừng đá để phản ứng với trọng tài; một cầu thủ kích động và cổ vũ cho việc dằn mặt một cầu thủ đồng đội; cầu thủ trốn câu lạc bộ ra ngoài bia bọt tới khuya mới về; việc một thủ môn song phi vào đồng đội vì một nguyên nhân lãng xẹt ngay khi tiếng còi kết thúc trận đấu trước mắt hàng vạn khán giả; rồi không hiếm huấn luyện viên và lãnh đạo câu lạc bộ cũng có những ứng xử phi chuyên nghiệp.
Điển hình nóng hổi nhất là trường hợp huấn luyện viên Trang Văn Thành Đội U19 Đồng Tháp, khi kết thúc trận đấu đã xông vào bóp cổ trọng tài Ngô Đức Việt điều khiển trận chung kết U19 giữa Đồng Tháp và Than Quảng Ninh vừa qua...
Hãy khoan nói đến trình độ văn hóa của cầu thủ. Những yêu cầu hiểu biết bắt buộc đối với một cầu thủ chuyên nghiệp thì đa số cầu thủ của Việt
Vì hiểu một cách "lỗ mỗ" nên trước, trong và sau một trận đấu, không ít cầu thủ đã có những ứng xử không chuẩn mực. Đến khi bị xử lý thì mới "té ngửa người ra" vì hậu quả. Có hối hận thì đã muộn. Tôi nghĩ rằng, nếu Lê Công Vinh nắm chắc nội dung của Điều 39, Điều 47 và Điều 62 của Quy định về Kỷ luật của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam áp dụng cho mùa giải 2010 thì "có cho ăn kẹo" anh cũng không dám có hành động vái lạy trọng tài như vừa qua.
Cầu thủ Việt Nam tuy là đối tượng có thu nhập cao trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến cũng chưa giàu đến mức bất chấp các hình phạt ảnh hưởng lớn đến "nồi cơm" và "thương hiệu" của mình. Người ta chỉ sợ không dám vi phạm khi biết rõ hậu quả hành động của mình mà thôi.
Muốn cầu thủ hiểu biết cần có hai yếu tố: Cầu thủ tự học tập tìm hiểu và Câu lạc bộ chủ quản cần có những biện pháp chế tài (tổ chức cho cầu thủ học tập, tổ chức kiểm tra kiến thức bắt buộc với cầu thủ và OK9 đã banh các điều khoản xử phạt mạnh nếu cầu thủ vi phạm). Số cầu thủ tự giác có ý thức tìm hiểu, học tập không nhiều. Còn lãnh đạo các câu lạc bộ thì chưa quan tâm đầy đủ, chưa nghiêm trong việc tổ chức và thực thi các chế tài.
"Sự cố" của Lê Công Vinh không chỉ làm thiệt hại khá lớn về tài chính của anh (có lẽ phải tới cả 100 triệu đồng). Nhưng quan trọng hơn là hình ảnh của anh trong mắt người hâm mộ đã ảnh hưởng ít nhiều, nhất là hình ảnh "thần tượng" về chân sút số 1 Việt
Cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp là người của công chúng. Vì thế mỗi cầu thủ không thể tự cho mình cái quyền có những ứng xử tùy tiện.
"Sự cố" Lê Công Vinh chắc chắn sẽ là bài học đắt giá cho nhiều cầu thủ Việt